Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0048: Ta cầu xin được

Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:24:50
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cao Tuân Chi cả bụng lời với Tiêu Dung, nhưng vẻ mặt mỉm nhẹ nhàng của y ông từ từ ngậm miệng .

Sự khác biệt lớn nhất giữa Tiêu Dung và Khuất Vân Diệt là suy nghĩ của Tiêu Dung đa phần đều chặt chẽ, khả thi và lý. Tuy nhiên, y cũng một điểm chí mạng trong mắt Cao Tuân Chi: quá cấp tiến.

Cao Tuân Chi là cổ đại thuần túy, ông đương nhiên tương lai thực sự thể phổ cập giáo d.ụ.c dân. Ông chỉ thấy Tiêu Dung quá ngây thơ và lờ mờ cảm giác như y bắt chước xưa, tạo một thế giới đại đồng.

Quá hoang đường, thể chứ?

Văn nhân là tên gọi chung của sách. Trước văn nhân tự xưng là nho sinh vì họ đều là t.ử của thánh nhân, kế thừa nho học. Còn văn nhân ngày nay tự xưng là sĩ nhân, nguyên tắc là họ coi trọng phận sĩ đại phu của hơn.

Thời Nho học mới xuất hiện, các Nho sinh khổ cực. Họ khắp nơi tuyên truyền tư tưởng và văn hóa của . Kết quả nơi nào cũng chào đón họ. Chọc giận chủ nhà c.h.é.m đầu cũng chẳng chuyện hiếm.

khi nho sinh phát triển thành tầng lớp sĩ đại phu, chính thức gắn liền với ruộng đất, đặc quyền, hoạt động văn nghệ..., cái danh xưng "Sĩ nhân" xuất hiện. Nó đại diện cho việc họ cao hơn khác một bậc, đại diện cho việc họ là giai cấp đặc quyền, và là sự phân biệt rõ ràng nhất giữa họ và thường dân.

Nho sinh cổ đại chú trọng truyền bá tư tưởng. Sĩ nhân thời đại chú trọng làm để trở thành . Tâm lý hư vinh lấn át tầm quan trọng của việc truyền bá văn hóa. Vì thế văn minh nắm giữ trong tay một ít . Họ cho khác sách, mục đích là kiểm soát lượng sĩ đại phu, kiểm soát tài sản và đặc quyền của chính .

Người hiện đại thời đại thấy là những kẻ cổ hủ. Thực thời về thời cổ đại xa xưa hơn cũng suy nghĩ tương tự. Nho học ban đầu sớm tan tác. Bốn chữ "Hữu giáo vô loại" chấn động tâm can mà Cao Tuân Chi nhắc tới, giờ đây chỉ là một trò chẳng ai thèm nhắc nữa.

Cho nên Cao Tuân Chi Tiêu Dung bán sách là cuống lên. Đây thực sự là hành động vô cùng nguy hiểm. Tuy tất cả sĩ nhân đều chỉ chăm chăm giữ khư khư mảnh ruộng của , nhưng khổ nỗi chính đám sĩ nhân "thần giữ của" đó là những kẻ quyền lực nhất.

Suy nghĩ của Cao Tuân Chi chẳng phóng đại chút nào. Nếu Tiêu Dung dám làm thật, các thế gia đại tộc dám bỏ tiền thuê thích khách tấn công Trấn Bắc Vương phủ theo kiểu xa luân chiến thật đấy. Nếu chỉ là thuê thích khách thì nghiêm trọng lắm. Đáng sợ hơn là họ thể đoàn kết , tập hợp quân đội, thậm chí ngần ngại hợp tác với kẻ thù nguy hiểm chỉ để tiêu diệt quân Trấn Bắc mang tư tưởng .

Chính vì thế Tiêu Dung quyết định đợi vài năm nữa, khi quân Trấn Bắc phát triển thành một thế lực khổng lồ ai thể lay chuyển mới hành động. Cũng vì Tiêu Dung định vài năm nữa mới làm, nên Cao Tuân Chi quyết định hôm nay tạm tha, lải nhải nữa.

Rõ ràng y lên kế hoạch và suy nghĩ lâu, đời nào dễ dàng từ bỏ. Lúc mà phản đối khéo kích thích tâm lý nổi loạn của Tiêu Dung, khiến vài năm nữa biến thành một năm nữa thì toi.

……

Thôi thì cứ để đấy , dù vẫn còn thời gian. Nói cho cùng Tiêu Dung vẫn còn trẻ, nghé con sợ hổ. Học xong xuống núi là nhắm ngay quân Trấn Bắc, quân doanh cũng từng gặp trắc trở gì. Dù là ông đại vương đều chiều theo ý y khiến y tự tin thái quá, đến mức vuốt râu hùm thế gia.

Tiêu Dung cứ sắc mặt Cao Tuân Chi đổi liên tục, cuối cùng dừng ở một biểu cảm khá bất lực. Ông khẽ thở dài, với Tiêu Dung: "Thôi bỏ , chuyện để bàn. Giờ chuyện xây Tàng Thư Các . Nói với bên ngoài lệnh do đại vương ban bố, đây vốn là sự thật, thể chối cãi. nếu bảo ý tưởng cũng do đại vương nghĩ ... A Dung , đừng trách lão phu thẳng, e là ngay cả cũng chẳng ai tin ."

Tiêu Dung: "……"

Về việc danh tiếng của Khuất Vân Diệt bên ngoài rốt cuộc Tiêu Dung thực sự hiểu rõ lắm. kết hợp với phản ứng của Tiêu Dật và những khác khi y đầu quân cho Trấn Bắc Vương, Tiêu Dung rơi trầm mặc.

Lúc đó Tiêu Dật y đầy kinh hãi, biểu cảm dần chuyển thành đành lòng, dường như trơ mắt y chỗ c.h.ế.t.

Hồi tưởng xong, Tiêu Dung mặt cảm xúc : "Chính vì ai tin nên mới thế. Thừa tướng đừng lo, chỉ đề xuất một ý tưởng thôi, cụ thể thực hiện còn xem ý của thừa tướng và . Nói là ý của đại vương quả thực gượng ép. cũng thể là do , do thừa tướng nghĩ ."

Cao Tuân Chi: "…………"

Liên quan gì đến lão phu!

Tiêu Dung trầm ngâm một lát ngẩng đầu với Cao Tuân Chi: "Bất kể là ý tưởng của ai, đó cuối cùng cũng sẽ trở thành cái bia ngắm. nếu giấu nhẹm nhắc tới ngược thành lạy ông ở bụi , ngoài nhất định sẽ tò mò ai là thúc đẩy việc . Chi bằng chúng đổ vạ cho thứ ."

Cao Tuân Chi nghi hoặc: "Không ?"

Tiêu Dung "ừ" một tiếng, tùy ý: "Cứ là ý của thần tiên. Thần tiên thấy sách vở bụi phủ mờ nên báo mộng cho trong quân Trấn Bắc. Ừm, nhất đừng chỉ một mơ thấy, mà là nhiều cùng mơ thấy. Như tăng độ tin cậy và tính kịch tính, phân tán sự chú ý của thế gia, còn tạo thanh thế cho quân Trấn Bắc. Thần tiên báo mộng, lựa chọn đầu tiên đều là của quân Trấn Bắc, đây thiên mệnh thì là gì."

Cao Tuân Chi ngẩn y. Nếu nhận một cách lý trí thì đây là một ý tưởng tuyệt diệu, nhưng Cao Tuân Chi bắt đầu kích động, ông thể lý trí nổi.

Sự chú ý của ông dồn hết câu đầu tiên của Tiêu Dung. Ông cố gắng giữ vẻ bình thản, bắt chước điệu bộ của Tiêu Dung, cũng hỏi một câu bâng quơ: "Vị thần tiên mà A Dung là vị nào?"

Tiêu Dung Cao Tuân Chi tin là thật, y còn nghiêm túc suy nghĩ: "Đã là xây Tàng Thư Các, đương nhiên là Văn Xương Đế Quân . Ừm, Văn Xương là của Đạo giáo, trong Phật giáo ai quản chuyện văn vận nhỉ..."

Cao Tuân Chi giật : "Văn Xương Đế Quân?"

Tiêu Dung sự ngạc nhiên trong lời ông, kìm đầu . Lúc y mới kỹ sắc mặt Cao Tuân Chi.

, tim y thót một cái. Sao Cao Tuân Chi trông vẻ sốc thế .

Tiêu Dung nhận gì đó , y trợn tròn mắt, thấp thỏm hỏi: "Thừa tướng, ông từng về Văn Xương Đế Quân ?"

Cao Tuân Chi lặng lẽ y.

Đừng Văn Xương Đế Quân, ông còn chẳng Văn Xương là nào.

……

Cao Tuân Chi là tín đồ Đạo giáo, tuy nhiên lúc Đạo giáo phát triển lâu đời, giáo lý và chi phái ở các nơi đều khác . Bộ kinh điển hệ thống và rộng lớn nhất của Đạo giáo là "Đạo Tạng" mấy trăm năm nữa mới tập hợp và chính thức mắt. Đến khi "Đạo Tạng" đời, Đạo giáo gắn liền các vì với tín ngưỡng của , Văn Xương Đế Quân và Văn Khúc Tinh Quân phù hộ sĩ t.ử hơn ngàn năm cũng ghi chép trong đó.

đó là chuyện , ít nhất là bây giờ Cao Tuân Chi thực sự từng .

Tiêu Dung nhận phạm sai lầm. Y hiểu về thần thoại nhiều, thể tên một vị thần xuất hiện ở thời đại . Y khá căng thẳng Cao Tuân Chi. Nào ngờ Cao Tuân Chi đột nhiên bật , trở bình thường ngay lập tức: "Tuy từng qua nhưng A Dung vị thần tiên phù hợp thì chúng cứ mượn danh hiệu của ngài một chút ."

cũng là làm việc , sợ báo ứng.

Tiêu Dung: "……"

Y tin Cao Tuân Chi cho qua chuyện dễ dàng thế. Phải ông già nhỏ thó bình thường mê tín lắm, ngày nào cũng dâng hương, tối nào khi ngủ cũng làm nghi thức gọi là trừ Tam Thi.

Cũng giống như Thanh Phong giáo trừ trọc khí, điều Thanh Phong giáo là trừ cho khác, còn Đạo giáo giống dưỡng sinh hơn là trừ bỏ vấn đề của bản .

mặc kệ Tiêu Dung tin , Cao Tuân Chi nhắc chuyện đó nữa. Sau đó ông hỏi thêm Tiêu Dung vài chi tiết về việc thiết lập Tàng Thư Các về tìm bản đồ. Ông chốt địa điểm .

bước khỏi căn phòng đó Cao Tuân Chi liền nắm chặt nắm đấm. Ông ngay mà.

Có thể đào tạo một t.ử bác học và thông tuệ như , chắc chắn là công lao của Đạo Quân!

A Dung vị thần tiên Đạo giáo mà khác , điều đủ chứng minh !

Mau về thôi, ông nhanh chóng về dâng hương. Một là tạ tội với Văn Xương Đế Quân vì từng danh ngài, hai là cảm tạ Đạo Quân gửi cho quân Trấn Bắc một mãnh tướng như .

Từ lúc Tiêu Dung lấy bản đồ đ.á.n.h dấu Bình Thành than đá, Cao Tuân Chi thực lờ mờ suy nghĩ . Đến hôm nay suy nghĩ của ông kiên định.

Quả nhiên... A Dung mang trong sự kỳ lạ. Có A Dung là thiên hạ!!!

Tiêu Dung Cao Tuân Chi rời trong lòng khá thất vọng.

Bởi vì Cao Tuân Chi bàn luận về Tàng Thư Các với y cả buổi mà chẳng mảy may tỏ kinh ngạc tò mò về việc khắc chữ lên ván gỗ. ... Đây là thuật in ấn đấy!

Thuật in ấn, một trong tứ đại phát minh! Có thứ trình độ văn minh của cả Trung Nguyên sẽ bước nhảy vọt về chất!

Ai phát minh thuật in ấn thì thể khảo chứng từ lâu, cũng thực sự thể tìm phát minh đích thực. Dù chuyện điêu khắc ai cũng thể bất chợt nảy ý tưởng khắc chữ lên. Thời cổ đại tin tức bế tắc, thể cùng một thời điểm mấy làm thế, chỉ là truyền bá rộng rãi thôi.

Hình thức sơ khai nhất của kỹ thuật in ấn là thác ấn (in rập), còn gọi là tranh khắc gỗ. Cho đến tận ngày nay thác ấn vẫn là một thú vui nghệ thuật tiêu khiển lúc rảnh rỗi, nhưng chỉ giới hạn trong những gia đình quyền quý. Những thiếu tiền, cũng chẳng bao giờ nghĩ đến việc mang những bức tranh ngoài bán.

Thực Tiêu Dung cũng lúc kỹ thuật in ấn . Thời điểm kỹ thuật in ấn ghi chép chính thức đời cũng xấp xỉ thời điểm xuất hiện bộ "Đạo Tạng" của Đạo giáo. Ồ đúng , còn một tiền đề nhỏ nữa, đó là thời kỳ các thế gia đập tan . Vì , trong dân gian mới mọc lên hàng ngàn hàng vạn món đồ mới lạ như nấm mọc mưa. Những vật dụng phục vụ ăn, mặc, ở, nổi tiếng đời về cơ bản đều trở nên phổ biến lúc đó.

"Đạo Tạng" là tập hợp các tác phẩm của Đạo giáo. Thực những cuốn sách đó hiện giờ , chỉ là giấu chịu lấy . Vậy thì kỹ thuật in ấn thể cũng xuất hiện, chỉ là vẫn giấu , công bố. Thế gia...

Trước đây dù Tiêu Dung thế gia quá đáng, nhưng cũng đến mức quá nhiều cảm xúc tiêu cực với họ. Cho đến khi y phát hiện bất kể lập kế hoạch gì cũng đều đụng đám hổ ngáng đường . Mỗi bước y phía đều chặn , đẩy y lùi về . Đến mức bây giờ cứ thấy hai chữ thế gia là y xúc động nghiến răng ken két.

Cho nên y mặc kệ Cao Tuân Chi đồng ý ! Y cứ làm đấy. Y liên tục thăm dò, khiêu khích ngay sát giới hạn của thế gia, đó nỗ lực phát triển bản . Không cần đợi đến khi quân Trấn Bắc vượt qua thế gia, chỉ cần hai bên ngang tài ngang sức y sẽ đá bay cái giới hạn đó của thế gia, chính thức tuyên chiến với họ.

Và những tấm ván khắc chính là quân tiên phong tuyên chiến của y.

Mười lính vẫn đang miệt mài đục đẽo cạch cạch. Tiêu Dung họ với ánh mắt vô cùng từ ái, như thể thông qua đôi tay của họ mà thấy cảnh tượng các thế gia trong tương lai tức đến mức nhảy dựng lên.

Mười đang bận rộn: "……"

Kỳ lạ, tự nhiên thấy lạnh sống lưng thế nhỉ.

……

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0048-ta-cau-xin-duoc.html.]

Còn về việc tại dùng bản khắc gỗ mà tắt đón đầu dùng in chữ rời.

Thực kỹ thuật in chữ rời bao giờ thực sự phổ biến rộng rãi. Không do ngăn cản, mà là chi phí quá cao, thực sự thực tế. Đồng và sắt đều quá đắt, dân gian dùng nổi, chỉ hoàng gia mới thể làm một bộ khung chữ rời để chơi cho vui. Quân Trấn Bắc hiện tại cũng giống như mấy chưởng quầy dân gian , tính toán chi li để sống qua ngày, nên thôi cứ dùng bản khắc gỗ .

Cuối cùng, trong mười thì tám giữ . Hai còn cũng hết hy vọng, Tiêu Dung bảo họ về chăm chỉ luyện tập, đợi y từ Kim Lăng trở về sẽ kiểm tra tay nghề điêu khắc của họ.

Hai vốn dĩ chẳng khắc gỗ gì sất, nhưng cũng dám cãi lệnh Tiêu Dung cuối cùng chỉ đành tuyệt vọng về.

Tiêu Dung kiểm tra tác phẩm của tám còn , đó cầm theo tấm khắc nhất tìm Phật tử.

Hôm đó Phật t.ử Khuất Vân Diệt dùng một câu chọc tim. Tuy Cao Tuân Chi bảo rằng Phật t.ử để bụng, nhưng Tiêu Dung tin. Dù thực sự để bụng thì thái độ xin vẫn . Đã Khuất Vân Diệt đời nào xin Phật t.ử nên đành để y .

Tuy nhiên khi đến chỗ Di Cảnh, y mục đích đến Di Cảnh khỏi mỉm : "Đa tạ Tiêu công t.ử hậu đãi Di Cảnh như . hôm đại vương tới đây, chúng trò chuyện vui vẻ. Về những lời vô tình hôm đó đại vương cũng giải thích với Di Cảnh . Di Cảnh cảm kích vì điều đó, ngộ thêm một chút về Phật pháp."

Tiêu Dung: "…………"

Y kinh ngạc thốt lên: "Đại vương xin ngài á?"

Di Cảnh im lặng một lát, uyển chuyển đính chính: "Là giải thích với tại hôm đó ngài những lời nóng giận như ."

Thế thì khác gì xin !

Trong thế giới của Khuất Vân Diệt giải thích chính là xin !

Tiêu Dung thực sự sốc đến mức hoảng hốt. Khuất Vân Diệt chịu xin là hiếm lắm , còn xin Di Cảnh ghét nhất. Đây đúng là kỳ quan ngàn năm một!

Đột nhiên Tiêu Dung nhớ điều gì đó, y hỏi Di Cảnh: "Đại vương đến chỗ ngài lúc nào?"

Di Cảnh đáp: "Giờ thìn hai khắc ngày hôm ."

Tiêu Dung: "……"

Chính là buổi sáng hôm y dậy muộn. Y hỏi Khuất Vân Diệt , Khuất Vân Diệt còn trách ngược y, ghét y xen việc riêng của .

Tiêu Dung cạn lời. Thảo nào cứ lảng sang chuyện khác. Hóa là lén lút đến xin , để khác .

Hơi vui, nhưng buồn . Cuối cùng Tiêu Dung cúi đầu, mím môi một cái, ngẩng lên với Di Cảnh bằng giọng điệu như gió xuân ấm áp: "Phật t.ử quen đại vương lâu lẽ để đại vương làm việc khó khăn đến mức nào . Đủ thấy địa vị của Phật t.ử trong lòng đại vương cao thế nào a."

Di Cảnh lặng lẽ Tiêu Dung. Còn Tiêu Dung thì mỉm , quan tâm lời điêu toa đến mức nào.

Di Cảnh chớp mắt. Một lát ông cũng bật . Nụ chút trương dương giống với tính cách nội tâm thường ngày của Di Cảnh.

Tiêu Dung bất giác thẳng dậy, nghiêm túc hơn. Đối phương diễn nữa, nghĩa là ngửa bài .

Một nhà sư thể trở thành chính trị gia thể thực sự khiêm tốn, trầm lặng như vẻ bề ngoài thường ngày .

Quả nhiên xong Di Cảnh khẽ thở dài: "Di Cảnh rõ địa vị của trong lòng đại vương . Đại vương tin Phật tổ, tin Đạo quân. Thân phận từng là Phật t.ử của Di Cảnh trong mắt đại vương e rằng chỉ là một gánh nặng. Việc đại vương chịu bỏ xuống thành kiến để trò chuyện với cũng chẳng vì địa vị của trong lòng đại vương, mà là vì địa vị của Tiêu công t.ử trong lòng đại vương đấy."

Tiêu Dung mím môi ông . Một lúc y mới đáp: "Bất kể là vì địa vị của ai, ít nhất đại vương chịu đổi. Đó mới là điều quan trọng thực sự, ?"

Di Cảnh gật đầu, nhưng khi mở miệng xoay chuyển vấn đề: "Thay đổi vì một chung quy chỉ là đổi biểu hiện bên ngoài. Cội nguồn thúc đẩy đại vương những hành động đó là . Nếu một ngày nào đó đổi, hoặc quan hệ giữa đại vương và đổi, liệu đại vương ngựa quen đường cũ ?"

Tiêu Dung cụp mắt, đầy ẩn ý: "Sẽ . Bởi vì vạn vật đời chỉ trắng và đen. Đại vương đổi vì một , nhưng trong quá trình đổi ngài sẽ nhận nhiều phản hồi. Con phấn đấu cả đời để lên, những thứ ở cao chỉ quyền lực, mà còn sự giàu sang, lòng kính yêu, niềm vui sướng... Đại vương nếm trải cảm giác lòng dân hướng về là thế nào, ngài sẽ thể trạng thái lòng dân căm ghét nữa . Ngài chịu nổi ."

Di Cảnh: "Có lẽ là , nhưng theo bần tăng thấy đại vương dường như quan tâm lắm đến lòng dân, ngài để tâm đến lòng bên cạnh hơn."

Tiêu Dung nhướng mắt, với Di Cảnh: "Thế chẳng ? Người bên cạnh đại vương hiện giờ đều là những nhân đức, lo nghĩ cho ngài , cũng lo nghĩ cho bá tánh."

Di Cảnh khẽ nhếch môi, điều ông dám đồng tình. Quan sát trong quân Trấn Bắc lâu, ngay cả Cao Tuân Chi danh tiếng nhất, dường như cũng chỉ bôn ba vì một Trấn Bắc Vương.

Chứ đừng đến Ngu Thiệu Tiếp chẳng qua chỉ gửi gắm hoài bão quân Trấn Bắc mà thôi.

Tính chỉ Tiêu Dung là thực sự để bá tánh mắt. Người thường thể thấy Tiêu Dung thật , là đại thiện nhân, nhưng Di Cảnh Tiêu Dung ánh mắt dần lạnh vài phần.

"Tiêu công tử, tối hôm đó những gì bần tăng đều là lời thật lòng. Bần tăng quả thực cho rằng ngài sẽ gặp nguy hiểm ở Kim Lăng. nếu ngài cứ hành xử như , e là cũng chẳng sống mấy năm nữa ."

Tiêu Dung ngẩn . Nghe sự lạnh lùng trong giọng điệu của Di Cảnh, y kìm hỏi: "Phật t.ử đang lo lắng cho , là thất vọng về ?"

Di Cảnh khựng một chút tiếp: "Không thể gọi là lo lắng thất vọng. Di Cảnh vốn là ngoài thế tục, nay chọn nhập thế nhưng vẫn tránh khỏi dùng con mắt của ngoài thế tục để nhận việc xung quanh. Tiêu công t.ử tâm địa lương thiện, lòng từ bi. Những việc ngài làm đều một lòng vì Trấn Bắc Vương, cũng một lòng vì bá tánh. Di Cảnh khuyên Tiêu công t.ử một câu: Nếu thực sự cho bá tánh, đừng làm như nữa."

Tiêu Dung chằm chằm mặt Di Cảnh. Di Cảnh trời sinh gương mặt Bồ Tát, ngoài vẻ từ bi hỉ xả thì chẳng cảm xúc gì khác, ông ý gì. Tiêu Dung đành hỏi: "Xin Phật t.ử rõ hơn."

Im lặng một lát, Di Cảnh mới : "Sự bố thí ngắn hạn gọi là bố thí, mà là giày vò."

Tiêu Dung: "……"

Chắc các nhà sư đều mắc bệnh nghề nghiệp . Rõ ràng thể giải thích cặn kẽ, nhưng cứ thích một câu bắt tự ngộ . May mà đầu óc Tiêu Dung linh hoạt, một lúc hiểu ý Di Cảnh. Chứ gặp khác chắc ngẫm nghĩ mấy ngày mới .

……

Ý Di Cảnh là y dốc lực để cải thiện đời sống cho bá tánh như chỉ là sự bố thí ngắn hạn. Đợi đến ngày y những kẻ thù ám sát, bá tánh sẽ từ chỗ cơm ăn trở về cảnh đói khát. Mà từng ăn no chịu đói, nỗi đau khổ sẽ càng nhân lên gấp bội, thà rằng từng hưởng còn hơn.

Nói , Di Cảnh cũng đang khuyên y đừng quá cấp tiến, hãy quan tâm nhiều hơn đến lợi ích của các tầng lớp khác. Dù là vì bá tánh cũng chăm sóc cho những kẻ thuộc tầng lớp thượng lưu , để họ làm những chuyện quá khích.

Tiêu Dung trầm mặc. Một lúc , y : "Phật t.ử chắc từng câu: Cho con cá bằng cho cần câu. Ta hề bố thí ngắn hạn, thậm chí còn chẳng đang bố thí. Điều là trăm hoa đua nở trong ngành nghề, nhà đều bước khỏi cửa. Hôm nay dạy họ kỹ năng, họ sẽ dùng sở trường đó để báo đáp . Ta họ tự nuôi sống , ngày càng giỏi giang hơn, thậm chí thể nuôi sống cả mảnh đất ."

Nói y đặt tấm ván gỗ mang theo mặt Di Cảnh: "Đây là một trong những kỹ năng truyền dạy."

Di Cảnh cầm tấm ván lồi lõm lên, chỉ liếc qua là hiểu ngay: "Đây là... chữ?"

Tiêu Dung cũng đầy tự tin: " . Khắc sách lên ván gỗ, quét mực lên là thể in sách giấy. Bằng cách một ngày thể in hàng trăm cuốn sách. Ta sẽ bán những cuốn sách ngoài. Dân thường thế gia đại tộc chỉ cần tiền là mua , từ chối ai cả."

Ngón tay Di Cảnh nhẹ nhàng lướt qua những nét khắc nổi, hồi lâu ông Tiêu Dung: "Ngài đang tự tìm đường c.h.ế.t đấy."

Tiêu Dung càng rạng rỡ hơn: "Cao thừa tướng cũng . Nếu chuyện cho nhiều hơn nữa, phản ứng của họ e là cũng y hệt. những việc bắt buộc làm, thể vì phía chông gai mà dừng bước. Có những lời ngay cả với Cao thừa tướng cũng thể , nhưng thể với Phật tử. Bởi Phật t.ử và cùng một đường. Chúng đều du ngoạn giữa thế gian , tham gia nó, tách biệt khỏi nó. Vừa đổi tất cả, khổ vì nhiều lý do mà thể tay."

Di Cảnh im lặng y.

Tiêu Dung hỏi: "Chẳng lẽ sai ? Người đời đều bảo Phật t.ử Thiên Trúc xa xôi để tìm kinh thư mới, nhưng thấy Phật t.ử tìm phương pháp cứu thế hơn. Chắc hẳn Phật t.ử cũng , việc đại vương đến đón Phật t.ử ngày đó đều là do cầu xin mà . Trong quân Trấn Bắc loại nào cũng , chỉ thiếu một ngoài thế tục. Người ngoài thế tục môn đăng hộ đối, thế nhân trong mắt đều bình đẳng như . Điều hẹn mà hợp với . Nhiều thể hiểu những việc làm, nhưng ngoài thế tục thể hiểu. Hơn một tháng qua từng yêu cầu Phật t.ử làm gì, cũng đang đợi. Đợi Phật t.ử cuối cùng cũng nghĩ thông suốt, còn giữ thái độ thăm dò mà ở nơi . Chỉ Phật t.ử rốt cuộc thông suốt điều gì? Là cảm thấy đại vương hết t.h.u.ố.c chữa, lỗ mãng, cảm thấy đại vương vẫn còn điểm đáng khen, và … cũng chạm vài phần nội tâm thực sự của Phật tử?"

Di Cảnh: "……"

Ông bộc lộ một chút bản tính thật của với Tiêu Dung, vốn định để Tiêu Dung hiểu rõ hơn, tiện thể nhắc nhở y cẩn trọng. Ngay cả ở bên cạnh y lâu như ông mà y còn tính cách thật, thì với ngoài càng nên cảnh giác.

Ông dạy Tiêu Dung đạo lý núi cao còn núi cao hơn, kết quả dạy thành chính ông.

Rõ ràng Tiêu Dung sớm ông đơn giản. Y mời ông đến thậm chí để giảng kinh, mà thực sự ông làm trợ thủ. Ván cờ do ông bày kết quả ông rơi thế hạ phong.

ông thấy giận. Một là ông vốn giận dỗi. Hai là Tiêu Dung hiểu ông đến thế, điều khiến ông vô cùng kinh ngạc và cả hoài niệm.

Từ khi Hồ phá vỡ Nhạn Môn Quan, ông mãi mãi là Phật t.ử gánh vác trọng trách vai. Người đời hành lễ với ông, quỳ lạy ông, kính sợ ông nhưng sẽ chẳng còn ai như sư phụ năm xưa thấu nội tâm của ông nữa.

Di Cảnh thở hắt một Tiêu Dung. Y trả lời câu hỏi của ông, chuyện đến nước cũng chẳng cần vòng vo nữa. Ông hỏi thẳng: "Tiêu công t.ử giúp gì ?"

Nghe Tiêu Dung bật chân thành. Hỏi câu chứng tỏ thái độ của Phật t.ử cuối cùng cũng lung lay. "Chuyện để tính. Trước mắt mong Phật t.ử thể sắp xếp kinh thư, đó giao cho thợ khắc gỗ in vài cuốn kinh Phật."

Dùng kinh Phật đỡ đạn , đợi sóng gió qua mới in kinh sử t.ử tập (các loại sách kinh điển Nho giáo, sử sách, tư tưởng chư tử, văn tập).

Di Cảnh gật đầu. Đây là chuyện nhỏ. Là con nhà Phật, hoằng dương Phật pháp vốn là bổn phận của ông.

khi dậy lấy kinh Phật, ông mới nhớ câu lúc của Tiêu Dung: "Chuyện để tính."

Di Cảnh: "…………"

Ông đột nhiên dự cảm chẳng lành.

Loading...