Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0044: Kế này khả thi
Cập nhật lúc: 2026-02-26 15:24:45
Lượt xem: 9
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Mặt Tiêu Dung đỏ lên.
chính y cũng phân biệt đang ngượng ngùng tức giận.
Cao Tuân Chi và A Cổ Sắc Gia đối với Khuất Vân Diệt như cha . Được xếp ngang hàng với họ, mục đích ban đầu của Tiêu Dung thành công. Y thực sự trở thành đáng tin cậy nhất trong lòng Khuất Vân Diệt.
Vấn đề là y mới đến quân Trấn Bắc bao lâu?!
Tính cả những ngày ở Bình Dương, đến bốn tháng!
Thời gian ngắn như mà ngài tin tưởng một đến thế, đầu ngài chứa nước đầm Cự Dã ? Thảo nào kẻ phản bội ngài nhiều như khoai tây thu hoạch mùa thu, nhổ một cái là lên cả chùm!
……
Dù trong lòng gào thét ầm ĩ nhưng ngoài mặt Tiêu Dung chỉ im lặng một lát, khẽ : "Đa tạ sự tin tưởng của đại vương. Chỉ là đây điều mong . Lúc mong đại vương đa nghi hơn một chút. Trên đời ai đáng để tin tưởng , chỉ bản mới phản bội ."
Khuất Vân Diệt ngẩn , lặp lời Tiêu Dung: "Chỉ bản ?"
Tiêu Dung gật đầu chắc nịch.
Ánh mắt Khuất Vân Diệt Tiêu Dung lập tức đổi. Tuy Tiêu Dung hiểu rõ ý nghĩa ánh mắt đó, nhưng y cảm thấy thoải mái, như thể vị trí hai đảo lộn, đáng thương hại là y.
Tiêu Dung ngốc, y nhận ngay Khuất Vân Diệt thương hại vì điều gì. Tiêu Dung nghĩ . Y thấy , cảnh giác với vạn vật cũng . Chính nhờ sự cảnh giác đó mà y xử lý công việc ở Trần Lưu chu , tin ai nên chẳng ai đào hố cho y nhảy .
Tiêu Dung đến mức giận vì chuyện , hơn nữa giận thì thành thẹn quá hóa giận. Nên y chỉ nhấp ngụm , bình thản đổi chủ đề: "Đợi Hoàng Ngôn Cảnh gửi lễ vật tới, định đích xuống phía Nam, đến Kim Lăng một chuyến."
Chuyện khi Hoàng Ngôn Cảnh , Tiêu Dung với Cao Tuân Chi. Khuất Vân Diệt qua cũng đoán ý định, nên ngạc nhiên lắm chỉ gật đầu: "Ta cùng ngươi."
Dù nghĩ đến việc Kim Lăng là đập phá gì đó, nhưng chuyện qua mười năm . Hơn nữa giờ là Trấn Bắc Vương, những kẻ từng chế giễu, sỉ nhục nếu còn sống thì giờ chỉ còn nước quỳ gối hành lễ mặt .
Khuất Vân Diệt nghĩ cũng đúng, nhưng để ý sắc mặt Tiêu Dung khó xử: "Đại vương, ý là một ."
Khuất Vân Diệt ngẩn một giây, đập tay xuống bàn cái rầm, suýt làm cái bàn nứt đôi. Chủ quán hét lên kinh hãi nhưng dám gần.
"Ngươi nữa xem?! Một đến Kim Lăng, Tiêu Dung ngươi chán sống ?"
Tiêu Dung liếc mặt bàn, thấy sứt mẻ gì mới cau mày giải thích: "Ta một nghĩa là phận chỉ . Đương nhiên vẫn mang theo vệ binh. Đại vương cũng thể cử một tướng quân theo bảo vệ và , như sẽ còn nỗi lo về ."
Nhìn sắc mặt Tiêu Dung, thấy y đùa, vẻ mặt Khuất Vân Diệt như đông cứng. Hai giây đột nhiên bật .
" , thế là còn nỗi lo về . Ngươi mang mấy vệ binh? Năm mười? Hay mang nhiều hơn chút , hai mươi mang cả Giản Kiều mà ngươi thích nhất nữa. Quá hai mươi thì , đến lúc đó bản vương nhặt xác cũng bất tiện."
Tiêu Dung: "……………"
Y mím môi hỏi: "Đại vương cứ khăng khăng một là tìm đường c.h.ế.t ?"
Khuất Vân Diệt khoanh tay lạnh, ý bảo lười trả lời.
Tiêu Dung nghiến răng, cố gắng giảng giải đạo lý: "Kim Lăng giờ hang rồng đầm hổ. Ta là Trần Lưu Doãn, cũng coi như chút mặt mũi. Biết rõ g.i.ế.c là đắc tội với đại vương, tại Kim Lăng làm thế?"
Khuất Vân Diệt: "Vì trong triều đình lũ ngu! Không thể dùng tư duy thường để đoán suy nghĩ của chúng. Chúng thấy ngươi thế cô lực mỏng, thích g.i.ế.c là g.i.ế.c thôi!"
Nghe cũng lý, nhưng Tiêu Dung đồng tình: "Vậy đại vương cùng thì tránh ? Hai đ.ấ.m khó địch bốn tay, đại vương đến đó cũng nguy hiểm như thường."
Khuất Vân Diệt liếc Tiêu Dung một cái, thản nhiên : "Kim Lăng vạn địch nổi một bản vương."
Tiêu Dung: "…………"
Ngài c.h.é.m gió càng ngày càng quá đà đấy!
Cứ thế răng hàm Tiêu Dung mòn hết một lớp mất. Y hít sâu một để bình tĩnh : "Xin đại vương thứ , dù vẫn nhất định một . Nếu đại vương cùng, kế hoạch của sẽ đổ bể. Ta cần tạo cho đại tư mã ấn tượng rằng đại vương coi trọng nhưng đến mức quá coi trọng. Đại vương ở bên cạnh sẽ khiến tất cả cảnh giác. Dù Kim Lăng một vạn tên ngốc thì cũng còn sót một hai kẻ thông minh chứ. Rủi ro gánh nổi, đại vương cũng gánh nổi."
Phòng thủ thành Trần Lưu còn , họ cần tiền!
Khuất Vân Diệt thấy Tiêu Dung thật vô lý: "Rủi ro mất mạng thì ngươi gánh nổi chắc?"
Tiêu Dung: "……"
Sao cứ mở mồm là bảo y mất mạng thế nhỉ? Y nghĩ thế, y còn vinh quy bái tổ từ Kim Lăng trở về chứ!
Im lặng một lát, Tiêu Dung với Khuất Vân Diệt: "Đại vương yên tâm, thực là dễ mến, tin rằng các quan Kim Lăng sẽ nỡ g.i.ế.c ."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Hắn chợt nhớ đến câu Tiêu Dung từng lẩm bẩm: Tài nho sinh, gan hùng, mặt dày như tường thành.
Câu đó đây Tiêu Dung dùng để mô tả ai thì Khuất Vân Diệt nhớ nổi nữa, nhưng giờ thấy nó hợp với Tiêu Dung đến từng milimet.
Dù Tiêu Dung thế nào, nhất quyết đồng ý. Bị nhiều quá, bực dậy bỏ thẳng. Tiêu Dung bóng lưng sải bước khỏi quán , thở dài một lấy từ trong tay áo một vụn bạc nhỏ.
Y đưa vụn bạc cho chưởng quầy. Chưởng quầy sủng ái mà lo sợ, xua tay lia lịa: "Nhiều quá, nhiều quá ."
Tiêu Dung : "Phần thừa coi như tiền thưởng. Quán nhỏ thế , chắc chưởng quầy cũng thấy cuộc đối thoại của chúng ."
Mặt chưởng quầy trắng bệch, tưởng Tiêu Dung định tính sổ. Tiêu Dung mỉm trấn an: "Chưởng quầy đừng sợ, ăn thịt ."
Ở thời đại khác đây thể là một câu đùa bình thường. ở thời đại , câu đùa ... nhạy cảm.
Bởi vì thời đúng là chuyện ăn thịt . Dân đen đói quá đổi con cho mà ăn, Hồ thắng trận bắt tù binh về làm đồ nhắm rượu.
Hồi đó Khuất Vân Diệt buột miệng lấy đầu Tiêu Dung nhắm rượu, tuy chỉ là chơ đều tin là thật, nhưng chỉ riêng câu đó thôi cũng đủ thấy ảnh hưởng của hiện thực xã hội tàn khốc đến mức nào.
Lời đồn về quân Trấn Bắc bên ngoài nhiều vô kể, . Một trong những tin đồn là họ sống như rừng, cũng ăn thịt như bọn Hồ.
Chưởng quầy gượng gạo, Tiêu Dung mà thấy tội nghiệp. y thể tỏ bối rối, nếu cuộc trò chuyện sẽ ngõ cụt.
Thế là y làm như thấy vẻ mặt cứng đờ của chưởng quầy, tiếp tục : "Đại vương và đều mới đến Trần Lưu, mong chưởng quầy chiếu cố nhiều hơn. Ngài đừng đại vương nóng tính thế chứ thực ngài là trọng tình trọng nghĩa nhất đấy. Mọi việc sự cho phép của ngài , cũng chẳng dám tự tiện làm gì. Trà quán nhà ngài ngon lắm, khi mấy hôm nữa chúng ghé, còn rủ cả thừa tướng, Giản tướng quân, Công Tôn tướng quân đến nữa. Chưởng quầy cứ coi chúng như khách thường thôi, đừng khách sáo quá. Dù thì chúng cũng coi như hàng xóm láng giềng mà."
Nói xong Tiêu Dung thêm cái nữa mới vén rèm bước . Y ở cửa về ngay mà quanh hai bên đường. Quả nhiên thấy ở ngã tư phía , Khuất Vân Diệt vẫn đang lề mề bộ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0044-ke-nay-kha-thi.html.]
Nếu thực sự giận bỏ thì lúc Tiêu Dung về đến vương phủ .
Mím môi nén sự đắc ý rẻ tiền xuống, Tiêu Dung vội vã đuổi theo Khuất Vân Diệt.
Trong quán , chưởng quầy vẫn ngẩn ngơ cầm vụn bạc tay.
Tiểu nhị thấy ông chủ bất động tưởng dọa ngốc , gọi mấy tiếng chưởng quầy mới hồn, tiểu nhị như tỉnh mộng: "Vị công t.ử đó... ngài khách sáo với quá."
Tiểu nhị gật đầu đồng tình: " , vị công t.ử đó bình dị dễ gần."
Chưởng quầy hỏi: "À đúng , vị công t.ử đó họ gì nhỉ?"
Tiểu nhị . Lúc Tiêu Dung và Khuất Vân Diệt chuyện gọi tên . tiếng ồn ào bên Hồi Xuân Đường vọng , tiểu nhị ghé tai chưởng quầy, mắt sáng lên: "Có họ Tiêu ạ? Chính là Tiêu công t.ử mà đám Bố Đặc Ô nhắc đến !"
Chưởng quầy vỗ đùi cái đét: "Chắc chắn là ngài !"
Tốt quá, quá! Trấn Bắc Vương tuy trông đáng sợ y như lời đồn, khiến tuyệt vọng, nhưng bên cạnh ngài một Tiêu công t.ử đại thiện nhân. Tuyệt vời, Trần Lưu cứu .
Tiêu Dung về vương phủ, nghỉ ngơi một chút trong phòng.
Còn con trâu cứng đầu Khuất Vân Diệt về đến nơi là dắt ngựa chạy thẳng quân doanh, mặt hầm hầm như tìm chỗ trút giận.
Tiêu Dung mặc kệ định quăng quật vài tên lính c.h.é.m nát mấy cái cọc gỗ. Dù việc y quyết thì Khuất Vân Diệt đừng hòng ngăn cản.
Thêm vài nét bản phác thảo nhân vật kiêm kế hoạch cải tạo Khuất Vân Diệt, Tiêu Dung cất thì Cao Tuân Chi hớn hở chạy : "A Dung, hôm nay Hồi Xuân Đường làm ăn khá lắm hả?"
Tiêu Dung Cao Tuân Chi: " . Bá tánh tò mò đến ngóng là chính, thực sự đến khám bệnh nhiều. chắc mai sẽ khác, tin tức sẽ lan truyền khắp Trần Lưu thôi."
Cao Tuân Chi luôn miệng , tộc Bố Đặc Ô hòa hợp với dân Trần Lưu là điều cực kỳ lợi cho đại vương.
Ông định xuống khen Tiêu Dung một trận thì Tiêu Dung dậy hỏi: "Thừa tướng, trong quân Trấn Bắc ai giỏi điêu khắc ?"
Cao Tuân Chi ngẩn lắc đầu: "Không ."
Cái Tiêu Dung đoán , điêu khắc cần năng khiếu mà. Y hỏi tiếp: "Thế ai giỏi thư họa ?"
Cao Tuân Chi im lặng một lát, chột lắc đầu: "Không ."
Tiêu Dung: "Vậy chắc giỏi nghề mộc chứ?"
Cao Tuân Chi sợ Tiêu Dung hỏi cái gì nữa, câu liền thở phào nhẹ nhõm, tươi rói: "Có , cái thì ! A Dung đóng đồ gì ?"
Tiêu Dung : " là làm vài thứ. sắp tới rời Trần Lưu một thời gian, nên nhờ thừa tướng giám sát họ làm gấp một mẫu thử."
Nghe giọng điệu thì vẻ Tiêu Dung sắp chế cái gì mới lạ. Bình thường Cao Tuân Chi sẽ tò mò lắm, hận thể là đầu tiên . hôm nay ông chẳng để ý đến chuyện đó, chỉ kinh ngạc hỏi: "A Dung ?"
Tiêu Dung kể kế hoạch y với Khuất Vân Diệt cho Cao Tuân Chi .
Y tưởng Cao Tuân Chi là hiểu lý lẽ, chắc chắn dễ chấp nhận hơn Khuất Vân Diệt. Chỉ cần phân tích lợi hại rõ ràng, Cao Tuân Chi sẽ giúp y thuyết phục Khuất Vân Diệt. Nào ngờ y nghĩ quá đơn giản .
Nghe xong phản ứng của Cao Tuân Chi còn dữ dội hơn cả Khuất Vân Diệt. Ông liên tục lắc đầu quầy quậy " , ", to tiếng đến mức suýt làm kinh động Tiêu Dật đang dùi mài kinh sử ở phòng bên cạnh.
Buổi tối, tại phòng nghị sự gần tiền viện nhất, quây quần bên .
để bàn công việc, mà là để tập thể phê bình ý tưởng viển vông, quá đỗi ngây thơ của Tiêu Dung.
Khuất Vân Diệt trở về lúc hoàng hôn, nhễ nhại mồ hôi. Vừa tắm xong tin Cao Tuân Chi mở cuộc họp , thậm chí còn lau khô tóc, hớn hở bước như gió xuân.
Tiêu Dung: "……"
Y oán hận mái tóc nửa khô nửa ướt của Khuất Vân Diệt. Khuất Vân Diệt phát hiện ánh mắt của y, chẳng những giúp câu nào mà còn ngạo nghễ với y.
Tiêu Dung: "…………"
Cao Tuân Chi cho rằng cách làm của y quá mạo hiểm. Ngu Thiệu Tiếp cũng cùng quan điểm. Hai bọn họ một từng ở Kim Lăng một năm, một lớn lên ở Kim Lăng từ nhỏ, đều cho rằng Tiêu Dung đến Kim Lăng sẽ nguy hiểm. lý do của họ khác với Khuất Vân Diệt.
Họ nghĩ quan Kim Lăng sẽ g.i.ế.c Tiêu Dung vì ngu xuẩn, mà thể vì ai đó phát hiện sự thông minh của Tiêu Dung và mối đe dọa của y đối với Nam Ung từ đó giở trò. Hoặc là bắt giam y, hoặc là ngụy tạo t.a.i n.ạ.n gây một vụ án mạng.
Dù thì lời tiên đoán Ích Châu sẽ xảy chuyện của Tiêu Dung lan truyền xa. Dân thường thể , nhưng chẳng lẽ phía Kim Lăng cũng ?
Hơn nữa trong lời của Tiêu Dung còn để lộ ý định dùng cái miệng của để lừa gạt, thuyết phục các quan Kim Lăng. Chuyện thể?! Tôn Nhân Loan tuyệt đối kẻ hiền lành, Dương Tàng Nghĩa càng kẻ ngốc. Dù tài ăn của Tiêu Dung giỏi đến , Cao Tuân Chi cũng tin y thể lừa cả hai cùng lúc.
Tiêu Dung im lặng họ. Lần đầu tiên rơi thế phản đối, y tức nổ phổi. kế hoạch của y thể toạc hết . Lập trường mỗi khác , kế hoạch của y thể sẽ chạm đến giới hạn của một . Có thể lúc họ biểu lộ ý kiến nhưng sự bất mãn sẽ tích tụ dần. Những trong căn phòng đều là mưu sĩ của Trấn Bắc Vương, là những nhân vật quan trọng. Nếu họ phản bội quân Trấn Bắc sẽ mất một cánh tay đắc lực.
Người duy nhất y thể cho là Khuất Vân Diệt và Cao Tuân Chi. thì thèm y , thì cũng vô dụng, chắc chắn vẫn sẽ phản đối.
Bởi vì kế hoạch của y còn nguy hiểm hơn nhiều so với những gì Cao Tuân Chi đang . Cao Tuân Chi tưởng y định đến triều đình Nam Ung đấu khẩu với đám nho sĩ, nhưng thực y định qua mặt triều đình Nam Ung, tiếp xúc trực tiếp với tiểu hoàng đế.
Việc còn thách thức thần kinh của đám quan hơn cả việc đấu khẩu. Tuy phận của tiểu hoàng đế còn nhiều nghi vấn, nhưng sự tồn tại của ngài khiến bao nhiêu an phận. Ngài là chỗ dựa của Tôn Nhân Loan, cũng là mục tiêu của Dương Tàng Nghĩa. Tiêu Dung tiếp xúc với ngài chẳng khác nào tự tìm đường c.h.ế.t.
giàu sang chấp nhận mạo hiểm. Tiêu Dung tính toán kỹ lưỡng, y tự tin thể bình an vô sự rời khỏi Kim Lăng. Hơn nữa dù kẻ thực sự g.i.ế.c y thì chứ? Trên đời duy nhất thể hại c.h.ế.t y chỉ Khuất Vân Diệt.
Trong lòng y tự tin, nhưng những lý do thể . Kết quả là y đành ấm ức đây Cao Tuân Chi khổ sở khuyên can.
Cao Tuân Chi còn lạ gì tính y, một con lừa bướng bỉnh xinh còn cố chấp hơn cả Khuất Vân Diệt.
……
Cao Tuân Chi đến khô cả cổ mà Tiêu Dung vẫn cúi đầu, phản ứng gì. Ông thở dài, vẻ mặt thất vọng. Ông im lặng thì đến lượt Ngu Thiệu Tiếp lên tiếng. Hắn còn lấy em trai làm ví dụ. Phải em trai mới phản bội chạy khỏi Nam Ung. Nam Ung giờ tuy xé rách mặt với quân Trấn Bắc, nhưng quan hệ hai bên còn như . Lúc đến Nam Ung cơn giận của Nam Ung sẽ trút hết lên đầu Tiêu Dung.
Tiêu Dung vẻ mặt chán đời, còn Khuất Vân Diệt mím môi suýt bật thành tiếng.
Nhìn Tiêu Dung cô lập, Khuất Vân Diệt tâm trạng cực xem kịch. Hắn thư thái định cầm chén rượu lên thì thấy một giọng bình thản vang lên.
"Bần tăng thấy kế của Tiêu công t.ử khả thi."
Khuất Vân Diệt lập tức rụt tay về, ngẩng đầu chằm chằm khuôn mặt càng thêm an nhiên tự tại của Di Cảnh ánh nến.
Tên lừa trọc c.h.ế.t tiệt, thảo nào bao giờ ưa ngươi!