Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0040: Sở thích
Cập nhật lúc: 2026-02-17 06:20:53
Lượt xem: 15
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Qua giờ ngọ, Hoàng Ngôn Cảnh đến tìm Khuất Vân Diệt cáo từ.
Trước khi Tiêu Dung xin bức thư tay , thể ở lì mãi trong thành Trần Lưu . Dù là xuất binh chuẩn vàng bạc châu báu Tiêu Dung yêu cầu, đều về Kiến Ninh một chuyến.
Vốn định ở thêm hai ba ngày thăm dò hư thực của Khuất Vân Diệt mới , nhưng Chu Lương bỏ trốn khiến trở tay kịp. Giờ đang bực bội vô cùng, chỉ sớm về địa bàn của .
Còn về ba điều kiện Tiêu Dung đưa , lúc đàm phán Hoàng Ngôn Cảnh cò kè mặc cả, tỏ ý đồng ý. hôm nay mặt Khuất Vân Diệt đột nhiên đổi giọng, tuyên bố chỉ cần thư tay sẽ đồng ý cả ba điều kiện.
Lúc Hoàng Ngôn Cảnh cáo từ, Tiêu Dung mặt. Khuất Vân Diệt và Cao Tuân Chi tiếp đón . Sau Cao Tuân Chi kể , Tiêu Dung hiểu ngay quyết tâm g.i.ế.c Hoàng Khắc Kỷ .
……
Khuất Vân Diệt chỉ nợ Hoàng Ngôn Cần một ân tình mà chèn ép đến mức . Hoàng Ngôn Cảnh ngu, đời nào để lời hứa thể làm bằng chứng, dâng cả cơ nghiệp lớn cho khác. Tiêu Dung đưa yêu cầu đó cũng chỉ ép thế khó, khiến nghĩ y đang làm khó dễ để giảm bớt sự cảnh giác. Thứ hai, trong dự tính của y lẽ Hoàng Ngôn Cảnh sẽ mặc cả, cuối cùng đồng ý cho Hoàng Khắc Kỷ một lợi ích thiết thực. Có những lợi ích đó Hoàng Khắc Kỷ sẽ còn cô độc nữa, khi theo Hoàng Ngôn Cảnh về Kiến Ninh cũng đến mức sống cảnh ăn nhờ ở đậu như .
Ai ngờ Hoàng Ngôn Cảnh đồng ý cái rụp.
Đến yêu cầu vô lý như thế mà cũng đồng ý, chứng tỏ yêu cầu đó thể thành hiện thực. Từ Trần Lưu về Kiến Ninh xa xôi vạn dặm, Hoàng Khắc Kỷ gặp t.a.i n.ạ.n bất ngờ mà c.h.ế.t, dù Khuất Vân Diệt thừa uẩn khúc bên trong cũng thể công khai chỉ trích .
Ở quân Trấn Bắc lâu ngày gặp những âm mưu quỷ kế tàn độc thế , Tiêu Dung cảm thấy bài xích. Trong buổi tiệc tiễn đưa đó, Tiêu Dung cũng xuất hiện. Lúc đến mở tiệc đón tiếp Hoàng Ngôn Cảnh, lúc thì thể thất lễ như . Khách từ xa đến, dù bằng mặt bằng lòng, ăn uống chẳng thấy ngon lành gì cũng giữ trọn lễ nghĩa.
Ở tiền viện ca múa tưng bừng. Đám ca nữ vũ nữ mới đều là của thái thú Trần Lưu cũ nuôi dưỡng. Vốn dĩ lão thái thú định mang nhưng Tiêu Dung cho. Quân Trấn Bắc đang thiếu cái , đãi khách mà nổi mấy vũ nữ múa góp vui thì còn thể thống gì. Chẳng lẽ bảo y đích lên múa ?
……
Tuy y cũng ngứa nghề, nhưng nghĩ đến cách thời nhận vũ nữ, Tiêu Dung mất hứng.
Y coi thường.
Thái thú Trần Lưu suy nghĩ của Tiêu Dung, khi quân Trấn Bắc giữ gì mà chỉ giữ đám ca nữ vũ nữ xinh như hoa trong phủ của vẻ mặt lão lúc đó vô cùng đặc sắc.
……
Cùng lúc đó tiền viện náo nhiệt bao nhiêu thì chỗ Tiêu Dung yên tĩnh bấy nhiêu.
Họ ăn tối xong. Tiêu Dung đang xem bài tập hai ngày nay của Tiêu Dật. Bà cụ trong phòng Tiêu Dung như chợ.
Lúc thì bảo chỗ thiếu cái đệm, lúc thì chê màu áo y . Bà cứ lảm nhảm một , ai đáp lời cũng chẳng . A Thụ bên cạnh chán nản chỉ cần bà cụ quậy phá là .
Tiêu Dật căng thẳng Tiêu Dung. Tiêu Dung cho đề bài, bài văn đường đến Trần Lưu. Biết Tiêu Dung xem thức trắng đêm sửa , chép nắn nót lên giấy thượng hạng.
Giấy thời chia làm nhiều loại, mỗi loại một tên. Tiêu Dung nhớ hết mấy cái tên phức tạp đó chỉ loại đắt ngang vàng, loại đắt ngang bạc, loại khiến sĩ nhân tranh mua dù giá cả trời.
Loại cuối cùng thường gắn với những câu chuyện thần kỳ hoặc danh tiếng của các văn hào, nhưng dù là loại nào thì cũng đều do thế gia đại tộc bán .
Kỹ thuật làm giấy hiếm, nhưng giấy bình dân làm giòn, đủ láng mịn. Dân thường chữ, cũng chẳng mấy khi dùng giấy nên ai nghiên cứu cải tiến. Thế gia thì khác, họ liên tục cải tiến kỹ thuật làm giấy. Giấy thượng hạng hiện nay đạt đến trình độ của giấy xuyến chỉ (giấy tuyên), thấm mực chậm nhưng dễ định hình, là lựa chọn hàng đầu cho việc lách hàng ngày.
Giấy xuyến chỉ chính cống một hai trăm năm nữa mới chính thức phổ biến đến từng nhà. Hiện giờ nó là hàng xa xỉ. Theo lời chưởng quầy bán giấy, trong đó trộn thêm bột mica, chu sa, bột vàng, nhựa thông... Có trộn thật thì ngoài , vì thành phẩm chỉ là tờ giấy trắng ngà, kỹ mới thấy những sợi xơ nổi lên.
Dù cũng thế, mà mấy thứ liệt kê chẳng cái nào rẻ, nên giá giấy càng đắt đỏ hơn.
Lúc Tiêu Dung , Tiêu Dật đưa cho y một xấp giấy thượng hạng còn trong nhà. Cậu giữ hai mươi tờ làm kỷ niệm, bình thường dám dùng. Lần vì là đầu Tiêu Dung kiểm tra bài vở căng thẳng quá nên lỡ tay chép lên giấy thượng hạng luôn.
Tiêu Dật lo lắng đến mức tay chân luống cuống. ngờ Tiêu Dung đang hoa cả mắt.
……
Khó hiểu quá.
Trình độ văn học của y cao nhất cũng chỉ là hiểu chữ phồn thể, đến ngắt câu cũng là sang thời đại mới học dần. Tiêu Dật tuy nhỏ tuổi nhưng cầm bút từ lúc . Nhà họ Tiêu trông cậy cả hai em để làm rạng danh tổ tông. Trong quá trình trưởng thành của Tiêu Dật sách là việc duy nhất làm.
Thấy vất vả Tiêu Dung cũng để lộ . Dù y cũng đứa em trai hờ sùng bái đến mức nào, y bước xuống khỏi thần đàn .
Giả bộ đến dòng cuối cùng Tiêu Dung đặt tờ giấy xuống, ngẩng đầu với Tiêu Dật: "Rất , nhưng vẫn còn gian để tiến bộ."
Tiêu Dật lúc mới dám thở mạnh. Cậu cúi đầu, trông vẻ thất vọng nhưng nhanh ngẩng lên, nắm c.h.ặ.t t.a.y kiên định với Tiêu Dung: "Lần sẽ để đại ca thất vọng nữa!"
Tiêu Dung: "…………"
Lần mang cho khác xem .
Im lặng một lát Tiêu Dung cầm tờ giấy lên, mân mê độ dày mỏng, cảm nhận độ mịn màng của mặt giấy, cau mày hỏi: "Dật nhi, giấy mua ở ?"
Tiêu Dật ngẩn , mím môi theo phản xạ sang bà cụ và A Thụ. Bà cụ đang lẩm bẩm tính xem mua kim chỉ loại nào may áo cho Tiêu Dung, còn A Thụ thì hồn vía lên mây.
Tiêu Dật thở phào, ghé sát Tiêu Dung thì thầm: "Đại ca, mua , là phần chia từ dòng chính đấy."
Tiêu Dung chớp mắt, một lúc mới kinh ngạc hỏi: "Đến giấy cũng phát ?"
Không hổ là thế gia lâu đời, oách thật! Chỗ giấy thượng hạng nhà họ Tiêu dùng mãi mới còn hơn một xấp. Nhà họ đuổi bốn mươi năm , dùng bốn mươi năm mà vẫn còn nhiều thế ban đầu chắc phát nhiều lắm!
Tiêu Dật liếc hai , nhỏ hơn: "Đại ca, giấy gọi là giấy Tiêu Công, do Tiêu Tư đồ tổ tiên nhà phát minh . Đến nay vẫn là một trong những nguồn thu chính của dòng chính nhà họ Tiêu."
Tiêu Dung: "…………"
Y còn đang thắc mắc kẻ nào thất đức bán giấy đắt ngang vàng, hóa là cái gia tộc mà y đang mang họ.
Tâm trạng phức tạp, xuống tờ giấy Tiêu Dung càng thấy phức tạp hơn.
Nói thật lòng chất lượng giấy thật. Bốn mươi năm bảo quản kỹ mà chỉ mép giấy ố vàng, còn vẫn như mới, vẫn dùng .
……
chất lượng đến mấy cũng thể bán giá đó !
Tiêu Dung phản đối chuyện hàng xa xỉ, nhưng y phản đối việc gia tộc sản xuất hàng xa xỉ độc quyền cả một ngành nghề, còn cấm dân thường dùng hàng thế, chỉ để phân biệt thế gia và bình dân.
Mím môi, Tiêu Dung thì thầm hỏi Tiêu Dật: "Ngoài nhà họ Tiêu kiếm lời từ việc , còn gia tộc nào kinh doanh giấy nữa ?"
Tiêu Dật là sĩ nhân chính hiệu, hiểu rõ những chuyện hơn. Nhớ một chút, đáp: "Hồ thị ở Vĩnh Gia bán giấy Hạnh Hoa, Kinh thị ở Vũ Lăng bán giấy Kinh Hầu, nhưng đều nổi tiếng bằng giấy Tiêu Công."
Đương nhiên , tên là . Một cái là Công, một cái là Hầu, cái bì cái .
Ta xem qua gia phả thế gia . Thế gia hạng nhất Hạ gia, Tôn gia Bình Dương, Dương gia Dự Chương, Dương gia Giang Hạ. Hạng hai đông hơn một chút tám nhà, Tiêu gia và Kinh gia đều trong đó. Còn nhà họ Hồ mà Tiêu Dật thì bao giờ chắc là hạng hai .
Hạng ba thì nhiều vô kể hơn hai mươi nhà. Ngoài hạng ba còn những dòng họ xếp hạng nhưng vẫn tên trong gia phả thế gia. Cộng cả ba hạng và những dòng họ nhập lưu, tổng cộng hơn sáu mươi họ trong đó ít họ trùng . Sáu mươi thì nhiều, nhưng so với những dòng họ gia phả thì chẳng thấm . Biết bao tranh sứt đầu mẻ trán chỉ để chen chân hàng ngũ thế gia, tiếc là thế gia chẳng thèm để mắt tới họ.
Sĩ nhân đoàn kết, thế gia càng đoàn kết hơn. Thực tâm Tiêu Dung đối đầu với thế gia sớm như , càng đối đầu với Tiêu gia. Dù phận của y cũng là giả, lỡ dòng chính phát hiện sơ hở thì y còn mặt mũi nào ai. Quan trọng hơn là Khuất Vân Diệt thể sẽ tin tưởng y nữa.
nếu giá giấy giảm xuống thì kế hoạch thu hút ngàn vạn sĩ nhân của y sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng. Nếu văn hội ngàn đầu tiên khuấy động khí thì những sẽ ngày càng vắng vẻ. Y còn định dần dần chuyển văn hội thành khoa cử nữa, thể để nó c.h.ế.t yểu ngay từ đầu .
Tiêu Dung trầm ngâm suy nghĩ. Làm để hạ giá giấy xuống, để thế gia chú ý quá sớm nhỉ?
Còn nghĩ cách thì bên ngoài tiếng gõ cửa.
Đây là quy định mới do Tiêu Dung đặt : phòng gõ cửa, tự tiện đẩy cửa nữa.
A Thụ cuối cùng cũng kết thúc màn "du hành vũ trụ", nhận tin từ lính canh chạy báo: "Lang chủ, bọn Hoàng Ngôn Cảnh . Họ khỏi thành giờ giới nghiêm."
Lúc đến thì lén la lén lút, lúc cũng lén la lén lút. Dù đến cũng chẳng làm việc gì .
Tiêu Dung ậm ừ, theo thói quen định lấy giấy bút nhưng sực nhớ Tiêu Dật còn ở đây nên khựng . Y nữa mà dặn A Thụ: "Ngươi tìm Giản tướng quân, bảo ngài cử mấy lanh lợi bí mật bám theo Hoàng Ngôn Cảnh. Nếu biến cố thì can thiệp kịp thời."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0040-so-thich.html.]
A Thụ "" một tiếng chạy . Đây là đầu tiên Tiêu Dật thấy Tiêu Dung xử lý công vụ. Cậu thấy trai bình thản lệnh chút xa lạ, nhưng sự sùng bái trong lòng càng tăng lên gấp bội.
Tiêu Dật dò hỏi: "Đại ca, Hoàng Ngôn Cảnh là em trai của Hoàng Lư Giang ?"
Trước gọi quan bằng họ kèm địa danh nhậm chức. đó là quy tắc cũ , giờ thường gọi bằng chức quan. Chỉ những uy tín cao, danh tiếng thì mới gọi theo cách cũ như một sự tôn trọng.
Hoàng Ngôn Cần đủ tiêu chuẩn đó, nên gọi là Hoàng Lư Giang.
Còn Hoàng Ngôn Cảnh thì còn lâu mới đủ trình để gọi là Hoàng Kiến Ninh.
Tiêu Dung Tiêu Dật : " . nhiệm vụ hiện tại của Dật nhi là tiếp tục sách, giải đề. Những việc bên ngoài cũng sẽ tiếp xúc, nhưng giờ nào việc nấy. Bình nước vơi thì lắc kêu to, phục chúng ."
Tiêu Dật đỏ mặt, ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, Dật nhi lời đại ca."
Tiêu Dung: "Nếu mệt thì ngoài dạo, tham gia văn hội địa phương làm quen với sĩ nhân ở đây."
Tiêu Dật ngập ngừng: " đại ca bảo làm thiên tài giả mà. Thiên tài một tiếng hót kinh chứ. Nếu tiếp xúc với sĩ nhân , họ chuyện sẽ phát hiện giỏi đến thế ."
Tiêu Dung ngẩn . Ừ nhỉ, y quên mất điểm .
Y nhịn : "Xem Dật nhi để tâm chuyện nhỉ."
Tiêu Dật ngượng ngùng: "Đệ chỉ giúp đại ca thôi."
Tiêu Dung dậy vỗ vai Tiêu Dật: "Đệ đang giúp đấy."
Nói xong y ngoài. Tiêu Dật ngẩn ngơ, vội đuổi theo vài bước: "Đại ca đấy?"
Tiêu Dung phẩy tay : "Ta tìm chuyện."
Tiêu Dật hụt hẫng. Tiêu Dung bận quá, nếu hôm nay y trốn tránh việc gặp Hoàng Ngôn Cảnh thì Tiêu Dật cũng chẳng ở bên trai lâu như . Thở dài một tiếng, thu dọn đồ đạc bàn đỡ bà nội ngoài.
Người Tiêu Dung tìm là Ngu Thiệu Tiếp.
Có một việc y vốn định giao cho Tiêu Dật, nhưng câu của Tiêu Dật nhắc nhở y rằng phận của Tiêu Dật thích hợp làm một việc. Vậy thì chỉ còn cách nhờ cậy Ngu Thiệu Tiếp quan hệ khá với y.
Tiêu Dung hiếm khi chủ động tìm gặp, Ngu Thiệu Tiếp sủng ái mà lo sợ, rượu uống buổi tối cũng tỉnh vài phần. xong lời đề nghị của Tiêu Dung, Ngu Thiệu Tiếp nghi ngờ vẫn tỉnh rượu.
"Tiêu nữa xem?"
Tiêu Dung với ánh mắt kỳ quái, thầm nghĩ: Nói thì .
Y lặp : "Ta mong Ngu tìm giúp một hai sĩ nhân, loại văn chữ , văn chương thành thạo, nhất là gia đình và vì tiền mà sẵn sàng làm tất cả."
Ngu Thiệu Tiếp: "…………"
Mấy điều kiện tách riêng thì bình thường, nhưng gộp thì kỳ quặc quá. Hắn kìm hỏi: "Tiêu tìm như để làm gì?"
Tiêu Dung cũng chẳng giấu giếm: "Viết kịch bản."
Ngu Thiệu Tiếp y chằm chằm: "Kịch bản là cái gì?"
Tiêu Dung: "……"
là vùng trũng của ngành giải trí.
Thời cũng kịch, nhưng giống hý khúc đời mà giống kịch một vai. Một từ đầu đến cuối hát, thứ hai lên sân khấu.
Hình thức biểu diễn cũng tách biệt, kịch kịch, khúc khúc. Diễn viên lên sân khấu nhạc đệm, điệu hát cũng đơn giản hai ba câu một điệu, cả vở kịch đổi gì.
Giờ đến cái ăn cái mặc còn lo xong, Tiêu Dung đương nhiên dồn sức chấn chỉnh ngành giải trí. Yêu cầu của y cao, chỉ cần tìm văn biền ngẫu đang thịnh hành là . Nếu tự thì Tiêu Dung chẳng nhờ ngoài, khổ nỗi y , sợ đến trẻ con tám chín tuổi cũng chê.
Ngu Thiệu Tiếp dễ lừa như Tiêu Dật, hỏi cho ngọn ngành. Tiêu Dung đành rõ ý tưởng của : Một là cho bá tánh xem cái gì đó mới mẻ, hai là thu chút tiền vé tăng thu nhập cho Trần Lưu, ba là mượn sức lan tỏa của kịch nghệ để tẩy trắng cho quân Trấn Bắc.
Ngu Thiệu Tiếp vỡ lẽ. Hắn tuy là thanh niên phẫn nộ nhưng khả năng tiếp nhận cái mới cao. Mỗi Tiêu Dung ý tưởng mới lạ luôn là hưởng ứng đầu tiên. Thậm chí khi Tiêu Dung một nửa, xắn tay áo tự làm . đến đoạn , kịch bản cho dân thường xem, rụt tay về.
Hắn cũng làm chút gì đó cho dân, nhưng dân chữ đem tác phẩm của cho chữ bình phẩm lòng tự trọng của Ngu Thiệu Tiếp cho phép làm thế.
Tiêu Dung nhận suy nghĩ của và cũng ngăn cản. Suy nghĩ của Ngu Thiệu Tiếp là đúng, ít nhất trong thời đại những kịch bản sẽ giới sĩ nhân công nhận. Hậu thế thể tôn vinh họ là ông tổ nghề kịch, nhưng lúc đó Ngu Thiệu Tiếp thành thiên cổ . Danh tiếng thấy thì tính là danh tiếng đối với đang sống.
Dù thì Ngu Thiệu Tiếp cũng nhận lời giúp Tiêu Dung. Chỉ là còn một thắc mắc: " là chỉ sĩ nhân túng thiếu mới nhận việc , nhưng tại Tiêu nhất quyết đòi gia đình? Chẳng lẽ chỉ gia đình mới tác phẩm Tiêu ưng ý ?"
Tiêu Dung chớp mắt: "Không ."
Ngu Thiệu Tiếp y đầy nghi hoặc.
Tiêu Dung : "Người gia đình thì ràng buộc, sẽ dễ khác dụ dỗ vài câu là phản bội, chạy rêu rao kịch bản do sắp đặt, tình tiết do yêu cầu. Có vợ con thì dám đắc tội như thế ."
Ngu Thiệu Tiếp: "…………"
Thực thấy xong mấy lời của Tiêu , dù vợ con cũng chẳng ai dám đắc tội y
……
Sáng sớm hôm Ngu Thiệu Tiếp ngoài tìm kiếm sĩ nhân túng thiếu, gia đình và dám đắc tội Tiêu Dung. Còn Tiêu Dung thì ăn diện chỉnh tề, mặc nguyên bộ trang phục sĩ đại phu, đeo hai miếng ngọc bội dằn vạt áo. Do dự một lát giữa việc đeo kiếm và đeo kiếm y chọn đeo.
Hôm nay y gặp mặt hào tộc và tam lão địa phương. Danh tiếng của quân Trấn Bắc đủ hung hãn , y cần bồi thêm ấn tượng làm gì.
Gặp hào tộc thì Tiêu Dung cùng Cao Tuân Chi. Gặp tam lão thì thêm Khuất Vân Diệt.
Hào tộc địa vị cao, nhưng tam lão là những cả thành kính trọng.
Thực chế độ tam lão thiết lập từ mấy trăm năm , khi các chức quan phân chia rõ ràng và thiếu làm quan. Sau khi chế độ phong kiến bắt đầu tam lão càng coi trọng. Ngoài việc mỗi thành trì tam lão riêng, triều đình cũng đặt chức tam lão, mục đích chính là thúc đẩy nguyên tắc "trị quốc bằng chữ hiếu" đồng thời trao thêm quyền lực cho già.
Thời thế lúc đó khác bây giờ. Tuổi thọ trung bình cao hơn, những nắm quyền đa là già. Họ sợ trẻ lời, sợ cướp quyền nên mới nghĩ chính sách để kiểm soát xã hội. Đến thời kỳ các dân tộc di cư, Hồ quy tắc để già quyết định việc. Họ tôn sùng kẻ mạnh, ai nắm đ.ấ.m to đó quyền chuyện. Chế độ tam lão lập tức ảnh hưởng, dần dần chỉ còn danh nghĩa.
Đến triều Ung chế độ tam lão bãi bỏ . Triều đình đặt chức nữa, châu quận cũng tổ chức nghi thức riêng cho tam lão. điều đó nghĩa là tam lão biến mất. Ở một thành trì bá tánh tự bầu tam lão. So với đám quan chẳng bao giờ lắng dân, họ tin tưởng những cụ già trong thôn xóm, trò chuyện với họ hơn.
Thoát khỏi ý nghĩa chính trị, tam lão trở về với bản chất ban đầu: mặt bá tánh lên tiếng.
Tiêu Dung tam lão ở Trần Lưu thế nào, là thực sự vì dân mượn danh tam lão để ức h.i.ế.p dân lành. Dù cũng chỉ là gặp mặt xã giao, thể hiện thái độ của thôi cũng chẳng mất miếng thịt nào.
Buổi chiều mới gặp tam lão, buổi sáng dành cho hào tộc. Khi Tiêu Dung ngoài, Cao Tuân Chi cũng chuẩn xong, hai cùng đến nghị sự sảnh.
Họ thể thong thả, nhưng mấy vị hào tộc đến bái kiến thì dám. Những hào tộc thực sự cứng đầu hôm nay sẽ đến, những chịu đến đều là loại nhát gan.
Dự là sẽ hợp tác với đám một thời gian dài nên Tiêu Dung xốc tinh thần, điều chỉnh biểu cảm mới mỉm bước .
Vừa bước Tiêu Dung c.h.ế.t trân tại chỗ.
Cao Tuân Chi hiểu chuyện gì cũng bước theo. Thấy hai đến, các gia chủ hào tộc vội dậy hành lễ. Người dẫn đầu còn nịnh nọt: "Cao Thừa tướng, Tiêu Lệnh Doãn đây là hai vị nương t.ử chồng trong tộc , ngày thường cũng lanh lợi. Hôm nay đặc biệt đưa đến mong hai vị nhận lấy, để các nàng làm chút việc hầu hạ."
Hắn dứt lời ba phía cũng tranh bày tỏ ý tương tự. Người cuối cùng còn lỡ miệng toạc là tìm hiểu sở thích của Trần Lưu Doãn nên mới chọn theo sở thích, mong Tiêu Lệnh Doãn đừng từ chối tấm lòng của họ.
Cao Tuân Chi ngẩn một lúc lâu, phắt sang Tiêu Dung với vẻ kinh hoàng.
Đây là sở thích của A Dung?! A Dung, sức khỏe thế mà sở thích tốn sức thế !
Tiêu Dung: "…………" Nói bậy bạ gì thế!
Ta cái sở thích đó!!!