Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0039: Nước Vu Điền
Cập nhật lúc: 2026-02-17 06:20:51
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trong lòng gào thét ầm ĩ nhưng ngoài mặt Khuất Vân Diệt im thin thít.
Hắn đầu về hướng Đan Nhiên chạy , đống vỏ hạt dưa và chén bàn.
Làm xong mấy động tác khởi động đó, mới làm vẻ thản nhiên hỏi Tiêu Dung: "Ngươi gặp Hoàng Khắc Kỷ ?"
Tiêu Dung: "……"
Dám giả vờ điếc .
Hôm nay tâm trạng Tiêu Dung khá nên tha cho chấp nhặt. Y vén vạt áo xuống, nhấc ấm lên than hồng bên .
Vừa dùng kẹp gạt than, y trả lời: "Gặp . Đứa trẻ chịu nhiều khổ cực, thái độ của Hoàng Ngôn Cảnh thế nào nó đều thấy cả. Nó cam tâm nên rời bỏ Hoàng Ngôn Cảnh dễ dàng như ."
Khuất Vân Diệt hiểu: "Vậy nó còn làm gì?"
Dù Hoàng Ngôn Cảnh cũng là chú nó, nó thể tay với .
Đây chính là điểm quái đản nhất thời đại . Cha g.i.ế.c con, cha vô tội; con từ chối yêu cầu của cha, con tù.
Kể cả quan phủ bắt giam, chỉ cần chuyện đồn ngoài lập tức sẽ đến dạy dỗ đứa con đó. Đánh một trận là nhẹ, sợ nhất là đám thích khách Thanh Phong giáo chẳng chẳng rằng lấy mạng đứa con, còn rêu rao là làm việc nghĩa.
Khổ nỗi phong tục là , từ vua chúa đến thứ dân đều thấy chuyện đó bình thường. Hoàng Ngôn Cảnh tuy cha ruột Hoàng Khắc Kỷ, nhưng chú cũng dính dáng đến chữ "phụ" nên Hoàng Khắc Kỷ thể công khai làm gì .
Khuất Vân Diệt hỏi xong, xung quanh chỉ còn tiếng thác nước đổ ầm ầm và tiếng than nổ lách tách. Tiêu Dung cũng giả điếc làm ngơ câu hỏi của . Đột nhiên y đặt kẹp than xuống, lái câu chuyện về Đan Nhiên: "Ta đề nghị một việc với Đan Nhiên cô nương, ý đại vương thế nào?"
Tiêu Dung nhắc chuyện để tộc Bố Đặc Ô khám bệnh miễn phí. Khuất Vân Diệt ngẩn . Hắn phản đối, chỉ là——
"La Ô và thích gặp lạ."
Tiêu Dung hỏi: "Là thích gặp lạ, thích gặp Trung Nguyên?"
Khuất Vân Diệt mím môi: "Cả hai. Tộc Bố Đặc Ô giỏi giao tiếp với ngoại tộc, mà Trung Nguyên ... khá thù địch với ngoại tộc."
Tiêu Dung : "Người Trung Nguyên thù địch với Hồ. Tộc Bố Đặc Ô ngoại hình khác Trung Nguyên nên họ gộp chung nhóm Hồ. Chỉ cần rõ là . Trước tiên để tộc Bố Đặc Ô chia sẻ y thuật, dùng quan hệ thầy t.h.u.ố.c - bệnh nhân để kéo gần cách, tạo ấn tượng cho bá tánh trong thành. Sau đó mới cho bá tánh thấy khái niệm tộc Bố Đặc Ô là Hồ. Càng trốn tránh quan hệ đôi bên càng căng thẳng. Đại vương cũng mẫu tộc cứ sống mãi ngoài thành chứ? Nhìn họ hiểu lầm mãi đại vương khó chịu ?"
Khuất Vân Diệt cau mày. Tuy những lời Tiêu Dung khiến động lòng, nhưng phần nhiều vẫn thấy : "Ngươi dị tộc, bước ánh sáng khó khăn thế nào ."
Tiêu Dung im lặng một lát, bật : "Đại vương đúng, quả thực thể đồng cảm . Vậy đại vương đừng suy nghĩ những vấn đề nan giải nữa, cứ coi như một mệnh lệnh giao cho cấp . Những mệnh lệnh tương tự đại vương còn ban nhiều lắm. Không mệnh lệnh nào cũng theo. Người vì trời tru đất diệt, đó là sai. đại vương là cai trị, là cấp của tất cả , ngài thể chỉ nghĩ cho một một tộc, mà nghĩ cho tất cả , tộc."
Khuất Vân Diệt Tiêu Dung, ánh mắt do dự.
Tiêu Dung đón ánh mắt , hạ giọng: "Tộc Bố Đặc Ô chỉ là khởi đầu thôi. Trên đời còn bao dân tộc chịu khổ nạn. Người Hồ hung ác, khi tràn xuống ức h.i.ế.p Trung Nguyên thì họ ức h.i.ế.p các dân tộc khác. Ngay cả trong nội bộ Hồ ai cũng chấp nhận cuộc sống man rợ uống m.á.u ăn lông. Có những sinh trong gia đình Hồ nhưng hướng về lễ nghi của Trung Nguyên. Đại vương cũng từng lưu lạc cảm giác nhà thế nào? Cảm giác cũng thấy là ngoài thế nào?"
Khuất Vân Diệt trả lời câu hỏi của y mà y đầy cảnh giác: "Tiêu Dung, rốt cuộc ngươi làm gì?"
Giọng đanh : "Ngươi thu nhận dị tộc vương đô ?! Ngươi đang mơ giữa ban ngày đấy! Dị tộc tuyệt đối thể tin tưởng!"
Tiêu Dung: "…………"
Không ngờ phản ứng mạnh như . Tiêu Dung ngẩn , nhận thời cơ chín muồi, bèn đảo mắt đổi giọng: "Đại vương đừng vội, ngây thơ đến mức đó ."
Sống lưng đang căng cứng của Khuất Vân Diệt lúc mới thả lỏng đôi chút, nhưng ánh mắt Tiêu Dung vẫn hết cảnh giác: "Vậy ngươi những lời đó ý gì?"
Tiêu Dung sợ kích động thêm nữa nên ấp ủ một hồi mới đáp: "Chuyện cứ để hãy bàn. Thu nhận dị tộc là hành động lớn, khi đại vương vững gót chân tuyệt đối sẽ nghĩ đến chuyện đó. Điều mưu tính là để tộc Bố Đặc Ô xuất hiện mắt trong thiên hạ , để họ thấy tộc Bố Đặc Ô yêu hòa bình, còn mang đến y thuật cứu . Danh tiếng của họ lên thì danh tiếng của đại vương cũng theo. Hơn nữa đây cũng là một tín hiệu thiện. Đại vương Nhu Nhiên kẻ thù của Tiên Ti chứ? Còn cả nước Thiện Thiện ký hiệp ước xâm phạm lẫn với đại vương nữa. Hai nước cũng chẳng dễ sống gì, nhiều bỏ chạy ngoài làm thích khách. lính đ.á.n.h thuê thì gì đảm bảo chứ, tiến một bước là lính đ.á.n.h thuê, lùi một bước là thổ phỉ cướp của g.i.ế.c ."
Nghe Tiêu Dung nhắc đến Nhu Nhiên vẻ mặt Khuất Vân Diệt trở nên kỳ lạ.
Nhu Nhiên và Tiên Ti thực cùng một gốc nội bộ lục đục, chia rẽ thành hai nước. Thời kỳ Tiên Ti hùng mạnh nhất còn cho khác gọi Nhu Nhiên là Nhu Nhiên, mà gọi là "Nhu Nhu" ý bảo bọn họ đáng làm , chỉ là đống sâu bọ ngoe nguẩy.
…………
Người Tiên Ti quả là thất đức. Người Nhu Nhiên đ.á.n.h nên đành ngậm bồ hòn làm ngọt. Sau Tiên Ti suy yếu, Nhu Nhiên lập tức đổi tên cũ.
Năm xưa Hồ tràn Nhạn Môn Quan đúng là Nhu Nhiên, vì Tiên Ti coi thường họ, cho chơi cùng. bảo Khuất Vân Diệt thiện cảm với Nhu Nhiên thì còn lâu.
Họ chỉ ồ ạt tấn công Trung Nguyên thôi, chứ những chuyện thất đức mà các tộc Hồ khác làm, họ cũng làm chẳng thiếu thứ gì.
Khuất Vân Diệt cũng đại khái hiểu ý Tiêu Dung: "Vì bản vương mang dòng m.á.u Bố Đặc Ô, bá tánh quyền bản vương chấp nhận sự tồn tại của Bố Đặc Ô, nên sẽ tạo cho trong thiên hạ ấn tượng rằng bản vương khá thiện với dị tộc. Những dị tộc bỏ trốn sẽ ưu tiên chọn bán mạng cho bản vương."
Tiêu Dung : " . Như thế khi thuê họ, đại vương thể ép giá một chút. Những kẻ thực sự vì tiền mà bất chấp tất cả vẫn sẽ tìm đến những chủ thuê trả giá cao hơn. Đây cũng là một quá trình chọn lọc tự nhiên. Những kẻ quý trọng mạng sống, sống yên sẽ đến với đại vương, còn những kẻ liều mạng sẽ đến địa bàn của kẻ khác. Sau chiến tranh lớn nhỏ thể thiếu, quân Trấn Bắc là chỗ dựa lớn nhất của đại vương, nên tùy tiện động đến. Ngược , đám dị tộc bán mạng thể giúp đại vương giải quyết những chuyện vặt vãnh."
Khuất Vân Diệt Tiêu Dung, đột nhiên một tiếng đầy ẩn ý.
Đặt một tay lên bàn đá, mân mê quả táo còn nguyên vẹn, Khuất Vân Diệt hạ giọng: "Trước lẽ quân Trấn Bắc là chỗ dựa của bản vương, nhưng giờ thì nữa."
"Giờ chỗ dựa của bản vương là ngươi."
Tiêu Dung: "……"
Đột nhiên khen một câu, còn là đ.á.n.h giá cao như , Tiêu Dung quen. Y chớp mắt liên tục, dò hỏi: "Đa tạ đại vương?"
Nghe giọng điệu chắc chắn của y, Khuất Vân Diệt . Hắn là khá nội tâm, trừ những lúc nổi giận thì cảm xúc rõ ràng.
Tiêu Dung thấy trong lòng là lạ, chịu nổi một Khuất Vân Diệt như thế . Y dứt khoát ngắt lời: "Ta vẫn tò mò, rốt cuộc đại vương sợ Đan Nhiên cô nương gì với ?"
Khuất Vân Diệt: "…………"
Hiệu quả tức thì bầu khí kỳ quặc khiến Tiêu Dung khó chịu tan biến ngay lập tức. Vẻ mặt Khuất Vân Diệt như nổi giận nhưng phát tiết , đành hậm hực một câu: "Bản vương sợ!"
Biểu cảm Tiêu Dung khẽ động. Y tự thấy che giấu , nhưng Khuất Vân Diệt vẫn ngay, mặt y rõ mấy chữ "Ngài thì là ".
……
Đảo mắt một vòng, Khuất Vân Diệt đột nhiên nảy cái khó ló cái khôn: "Đan Nhiên là con di phúc của a . Ta sợ nó gì với ngươi, mà sợ ngươi gì với nó."
Tiêu Dung ngơ ngác: "Ta thể gì với Đan Nhiên cô nương chứ?"
Y Khuất Vân Diệt. Y lương thiện, đáng yêu, kiên cường thế , đời nào bắt nạt trẻ con!
Khuất Vân Diệt sắc mặt Tiêu Dung, nhưng những cái quá phức tạp thì chịu. Ví dụ như bây giờ, chỉ thấy Tiêu Dung vẻ đang tự luyến, nhưng y tự luyến đến mức sắp bay lên trời .
"Đan Nhiên do La Ô nuôi lớn. Sau khi a mất, a tẩu đích giao Đan Nhiên cho La Ô, bảo con bé chỉ làm Bố Đặc Ô. Nếu gì bất trắc, con bé sẽ là tộc trưởng tiếp theo của tộc Bố Đặc Ô. Ngươi ngày thường nhiều ý tưởng, lỡ ảnh hưởng đến con bé, khiến con bé về làm Trung Nguyên thì ."
Lông mày Tiêu Dung lập tức dựng ngược: "Đó cũng là lựa chọn của Đan Nhiên! Nếu vài câu mà đổi suy nghĩ của cô bé, chứng tỏ suy nghĩ ban đầu của cô bé vốn kiên định. Chẳng lẽ thế cũng tính là của ?"
Tiêu Dung vui lắm, vì y cũng từng trải nghiệm tương tự. Hồi nhỏ y học nhảy, bố đều đồng ý nhưng ông nội cho, làm y lỡ mất hai năm. Giờ gặp chuyện tương tự là Tiêu Dung thấy bất bình cho khác. Trẻ con tuy nhỏ nhưng ngốc, chẳng lẽ thực sự gì !
Tiêu Dung chuẩn tinh thần cãi to với Khuất Vân Diệt, nào ngờ Khuất Vân Diệt lảng tránh ánh mắt, trong lòng thở phào nhẹ nhõm.
Hắn tin , tin thật .
Hahaha, Tiêu Dung cũng thông minh lắm .
…………
Tưởng ngày hôm nay cứ thế trôi qua, nào ngờ khi ngủ xảy chuyện. Chu Lương bỏ trốn.
Người phát hiện đầu tiên đương nhiên là Hoàng Ngôn Cảnh. chuyện mất mặt quá nên báo ngay cho bọn Khuất Vân Diệt. Đợi đến khi tìm mãi thấy, cũng giấu nữa, mới đen mặt về, giận dữ tuyên bố gặp Chu Lương nhất định sẽ băm vằm vạn mảnh.
Tiêu Dung lên giường , lính canh báo tin liền bật dậy, khoác áo vội vàng chạy ngoài vặn gặp Cao Tuân Chi đang tìm y.
Y sốt sắng hỏi: "Chu Lương trốn từ bao giờ?"
Cao Tuân Chi cau mày: "Chắc giờ Mùi. A Dung, đại vương đuổi theo ."
Tiêu Dung ban đầu lơ đãng gật đầu, đến khi nhận Cao Tuân Chi gì thì kinh ngạc tột độ: "Đại vương đuổi theo Chu Lương?!"
Lông mày Cao Tuân Chi càng nhíu chặt hơn: " . Người của Hoàng Ngôn Cảnh phản bội bỏ trốn, đại vương đích đuổi theo? Hoàn cần thiết a."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0039-nuoc-vu-dien.html.]
Tiêu Dung: "…………"
Y lờ mờ đoán suy nghĩ của Khuất Vân Diệt. Dù Khuất Vân Diệt cũng "ăn chay" lâu quá , hiếm khi "ăn mặn" đương nhiên để con mồi chạy thoát.
Cả quân Trấn Bắc khả năng truy kích nhất là Khuất Vân Diệt. Hắn thì khác cũng chẳng đất dụng võ. Cuối cùng Tiêu Dung và Cao Tuân Chi ai về nhà nấy ngủ tiếp.
Trời tờ mờ sáng, Khuất Vân Diệt trở về ướt đẫm sương đêm.
Hôm Tiêu Dung ngủ quá nhiều nên hôm nay trở nếp sinh hoạt bình thường. Giờ y cũng mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, vốn dĩ ngủ sâu tiếng động bên ngoài là tỉnh ngay.
Khi y ngoài, Khuất Vân Diệt đang chuyện với Giản Kiều. Tiêu Dung rảo bước tới hỏi: "Bắt ?"
Khuất Vân Diệt bực bội đáp: "Chưa. Dọc đường thấy bóng dáng Chu Lương . Hắn một thể nhanh thế , chắc là đổi trang phục lẩn trốn."
Câu trả lời khiến Tiêu Dung bất ngờ. Trong lịch sử, Chu Lương trốn thoát thành công khỏi tay Hoàng Ngôn Cảnh. Lần trốn sớm hơn, sẽ liệu đến chỗ Hạ Đình Chi ?
nếu đến chỗ Hạ Đình Chi thật, Tiêu Dung cũng chẳng làm gì .
Nghĩ Tiêu Dung lắc đầu: "Thôi bỏ , chạy thì chạy , chúng cảnh giác hơn là . Đại vương, Chu Lương chỉ là tên tiểu nhân, cần gì đại vương đích đuổi theo, còn mất công toi một chuyến."
Giản Kiều kinh ngạc Tiêu Dung. Mấy ngày gặp, Tiêu càng ngày càng lộng hành .
Lạ cái là Khuất Vân Diệt hề phản ứng gì với thái độ của y, chỉ lo cởi áo giáp: "Dù cũng rảnh rỗi, mất gì ."
Tiêu Dung nhướng mày: "Không mất gì? Đại vương thức trắng một đêm, định về ngủ bù ? Đợi đại vương dậy, công vụ chất đống đến mức nào ."
Khuất Vân Diệt: "Ta buồn ngủ."
Tiêu Dung quầng thâm mắt gì.
Tưởng còn mười bốn mười lăm tuổi chắc? Ngài hai mươi tư ! Thời tuổi đó làm bố sáu đứa con đấy!
Lại lắc đầu , Tiêu Dung đảo mắt một cái, phẩy tay : "Đại vương nghỉ ngơi , công vụ của đại vương sẽ xem xét xử lý giúp."
Bóng dáng Tiêu Dung nhanh chóng khuất cổng vòm. Động tác cởi giáp tay của Khuất Vân Diệt khựng , khóe môi nhếch lên một cái khó nhận , tiếp tục.
Cuối cùng cũng tháo giáp tay , Khuất Vân Diệt định đưa cho lính canh thì thấy Giản Kiều đang chằm chằm với vẻ kỳ quái.
Khuất Vân Diệt: "Gì thế?"
Giản Kiều cũng làm . Hắn chỉ cách Khuất Vân Diệt và Tiêu Dung cư xử với tự nhiên thấy ghen tị một cách khó hiểu.
Trong lòng kìm nảy sinh một suy nghĩ: Tại phu nhân thể chia sẻ công vụ giúp nhỉ??
……
Giờ tỵ ba khắc, Tiêu Dung đặt sổ sách xuống, xoa xoa cái cổ cứng đờ. Thấy xung quanh ai, y dậy vươn vai giãn cốt.
Dân học múa mà các bạn hiểu đấy xoạc chân, uốn dẻo các kiểu.
Tiêu Dung ngả . Tay chạm đất thì tiếng cửa nghị sự sảnh đẩy . Tiêu Dung giật bật dậy nhanh như cá chép, tốc độ khiến Di Cảnh hình.
Hồi ở Thiên Trúc, ông từng thấy pháp sư khi thiền thể vắt một chân gáy. vị pháp sư đó dù vắt lên bỏ xuống đều làm chậm rãi, chứ vèo cái đổi tư thế như Tiêu Dung.
Di Cảnh kinh hoàng y, sợ Tiêu Dung chỉ đang cố tỏ bình tĩnh chứ thực chất lưng gãy đôi .
Tiêu Dung: "……"
Y mặt đổi sắc dối: "Ta đang luyện công. Sau khi ốm, gặp một cao nhân ẩn thế dạy cho bộ công pháp , ngày ngày luyện tập thể kéo dài tuổi thọ. Phật t.ử thử ?"
Di Cảnh: "…………"
Thôi khỏi, ông sợ thử một cái là gặp Phật tổ luôn.
Cả hai đều thấy ngượng ngùng, bèn lảng sang chuyện khác. Tiêu Dung mời Di Cảnh , pha mời ông.
Tiêu Dung pha cầu kỳ hơn khác, thích nấu mà thích hãm. Hơn nữa y thích bày đồ chơi lên khay , gọi là " sủng" (vật cưng bàn ). Tuy khác hiểu y cứ uống kiểu đó, nhưng thật y pha cũng khá vui mắt, cử chỉ khoan thai, toát lên khí chất đặc biệt.
Di Cảnh nước tưới lên con sủng, đột nhiên một câu: "Tiêu công t.ử gặp nhiều cao nhân thật đấy."
Tiêu Dung: "……"
Y nâng ấm lên, mỉm : "Đa cả đời gặp một ai, thiểu gặp mười , còn là thiểu trong thiểu đó. Trải nghiệm tuy hiếm nhưng ."
Di Cảnh gật đầu, cũng mỉm : " , Tiêu công t.ử cho Di Cảnh cảm giác là duyên với chúng sinh."
Người duyên với chúng sinh?
Tiêu Dung ngẩn , thấy câu lạ nhưng để tâm lắm. Y đưa chén pha cho Di Cảnh hỏi: "Phật t.ử tìm việc gì ?"
Di Cảnh: "Cũng gì to tát. Chỉ là khi Di Cảnh từ Tây Vực trở về, quốc vương các nước Tây Vực tặng một lễ vật. Người xuất gia cần những vật ngoài , khéo Tiêu công t.ử cần nên Di Cảnh mang đến hết."
Tiêu Dung mở to mắt động tác tay Di Cảnh. Di Cảnh đang mở một cái tay nải. Vài động tác dứt khoát, tay nải mở ánh hào quang bên trong suýt làm mù mắt Tiêu Dung.
……
Vãi chưởng!!!
Viên bảo châu to bằng nắm tay! Vòng ngọc xanh biếc! Chuỗi tràng hạt 108 viên trắng muốt đến phát sáng, viên nào viên nấy to bằng mắt ! Khoan , đây là vương miện ?!
Thấy mắt Tiêu Dung dán chặt chiếc vương miện rời, Di Cảnh : "Đây là vương miện của vương hậu nước Vu Điền. Quốc vương và vương hậu Vu Điền mời bần tăng dự tiệc, vương hậu nhất quyết tặng vật cho bần tăng, bần tăng đành nhận."
Tiêu Dung: "…………"
Y đờ đẫn Di Cảnh. Tên , lợi còn khoe mẽ!
Nghe giọng điệu thì vẻ ông coi cái vương miện là phiền toái nữa chứ!
là... so với chỉ c.h.ế.t quách cho xong. Di Cảnh đầu tiên Thiên Trúc triều thánh. Mấy chục năm qua cả ngàn tăng lữ con đường đó , nhưng đa bỏ mạng giữa đường, hoặc trở về trong bộ dạng rách rưới như ăn mày. Đâu ai như Di Cảnh càng càng giàu.
Tiêu Dung dám tưởng tượng Di Cảnh chào đón ở nước ngoài đến mức nào. Vương miện cũng tặng luôn! Ông mà gật đầu, chắc làm hộ quốc Đại pháp sư ở đó luôn chứ chẳng đùa.
Đồng thời điều cũng giải đáp thắc mắc trong lòng Tiêu Dung. Hồi trinh sát bảo Di Cảnh trông giàu , y còn thắc mắc giàu ở chỗ nào giờ thì hiểu .
"Hồi quân Trấn Bắc mới gặp Phật tử, Phật t.ử tưởng họ cướp của ?"
Di Cảnh ngẩn : "Sao Tiêu công t.ử ?"
Tiêu Dung: "……" Quả nhiên.
Nở nụ mệt mỏi, Tiêu Dung : "Đa tạ ý của Phật tử, nhưng đây là quà tặng Phật tử, Phật t.ử cứ giữ lấy . Trần Lưu quả thực giàu , nhưng cũng đến mức dùng những thứ để bù ngân sách."
Di Cảnh: "Bần tăng những vật c.h.ế.t đổi vàng bạc cũng chỉ như muối bỏ bể, nhưng đây là chút tấm lòng của bần tăng đối với quân Trấn Bắc và thành Trần Lưu. Xây dựng vương đô thể qua loa. Tiêu công t.ử nhân đức, bóc lột bá tánh, nhưng thiếu hụt ngân sách vẫn cần bù đắp. Tiêu công t.ử cứ nhận , nếu bần tăng áy náy lắm."
Tiêu Dung chớp mắt, thấy ông kiên quyết quá đành đồng ý: "Thôi . đến bước đường cùng, sẽ động đến những thứ , nhất là chiếc vương miện . Đây là biểu tượng cho tình hữu nghị giữa nước Vu Điền và Phật t.ử mà."
Di Cảnh . Tiêu Dung cũng đáp , nhưng một nửa thì y đột nhiên "A" lên một tiếng: "Trung Nguyên ít thương đoàn nước Vu Điền nhỉ? Nếu cầm vương miện tìm họ, họ dâng lên nhiều lễ vật ?"
Di Cảnh: "……"
Nụ mặt ông cứng . Tiêu Dung thấy liền ha hả đầy vẻ thiếu đ.á.n.h đòn: "Phật t.ử đừng lo, đùa thôi."
Di Cảnh lúc mới thở phào nhẹ nhõm. ngay đó ông Tiêu Dung : "Sao ngửa tay xin lễ vật , là chúng cần đầu tư. Trước tiên mời thủ lĩnh thương đoàn của họ đến Trần Lưu làm khách, bảo họ nể mặt chiếc vương miện mà xây một trạm dịch của nước Vu Điền ở đây. Sau thương đoàn nghỉ chân đều ghé qua Trần Lưu. Nếu họ làm ăn với Nam Ung cũng đơn giản, chúng cử buôn bán họ. Chúng đông thông thạo địa hình Trung Nguyên, giúp họ đỡ đường vòng. Họ cũng chẳng cần bỏ cái gì, chỉ cần cho chúng cái giá hợp lý là ."
Nói đến đây Tiêu Dung hỏi Di Cảnh: "Phật t.ử thấy kế hoạch thế nào?"
Di Cảnh: "…………"
Bần tăng thấy Tiêu công t.ử buôn bán quả là phí phạm nhân tài.