Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0034: Lại đến
Cập nhật lúc: 2026-02-17 06:20:45
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chuyện lạ.
Bức thư Khuất Vân Diệt gửi là do Tiêu Dung giám sát . Lúc cực kỳ tình nguyện, còn hỏng tận ba tờ giấy.
Trong thư rõ là mời Hoàng Ngôn Cảnh đến bàn việc đ.á.n.h Tiên Ti. Loại chuyện cần Hoàng Ngôn Cảnh góp góp của thế chắc chắn . vì lá thư dùng chữ "nghĩa" để trói buộc, để mang tiếng bất nghĩa Hoàng Ngôn Cảnh đành bấm bụng mà đến.
Trong tình huống đó Tiêu Dung thậm chí chuẩn tinh thần đến tháng bảy mới mặt. Kết quả đến nhanh như , tính ngày thì chắc là nhận thư hôm , hôm lên đường ngay.
Trực giác mách bảo Tiêu Dung điều bất thường, nhưng y cũng thần tiên, chỉ dựa chút manh mối đó mà đoán ý đồ của Hoàng Ngôn Cảnh.
Lúc muộn, giờ Tuất hai khắc, cửa thành đóng, lệnh giới nghiêm cũng bắt đầu, bá tánh đều tắt đèn ngủ.
Lẽ thường là tìm đến đại quân đóng ngoài thành trình giấy tờ, ngủ nhờ một đêm, sáng hôm mới cho thông báo.
Dù Hoàng Ngôn Cảnh đến để họp bàn, chuyện nước sôi lửa bỏng gì. Là một thái thú đương nhiên thể quấy rầy giấc ngủ của vương.
Tiêu Dung còn đang suy nghĩ thì mặt Khuất Vân Diệt sa sầm xuống. Hắn cứ đến tên Hoàng Ngôn Cảnh là khó chịu.
khách đến nhà gà thì lợn, Khuất Vân Diệt cũng nhỏ mọn đến mức bắt Hoàng Ngôn Cảnh ngủ ngoài thành một đêm. Đã đến nơi cũng đang rảnh cho luôn .
Tiêu Dung còn đang trầm tư thì Khuất Vân Diệt lệnh cho lính canh mời . Khách sắp đến Di Cảnh cáo lui tiên. Ngu Thiệu Tiếp cảm thấy đủ tư cách tiếp khách cùng Trấn Bắc Vương nên cũng dậy cáo từ.
Cao Tuân Chi Tiêu Dung: "A Dung, gặp ?"
Tiêu Dung gật đầu: "Dù cũng xem trong hồ lô của bán t.h.u.ố.c gì. Thừa tướng về nghỉ ngơi , hôm nay muộn chắc bàn chuyện quan trọng , cùng lắm là gặp mặt chào hỏi ai về nhà nấy thôi."
Cao Tuân Chi cũng thấy lý, làm gì ai thăm viếng lúc đêm hôm khuya khoắt thế .
Chẳng mấy chốc hết chỉ còn Khuất Vân Diệt và Tiêu Dung đó.
Khuất Vân Diệt Tiêu Dung, định tìm chuyện để thì Tiêu Dung cúi đầu nhắc: "Đại vương nhớ đạo tiếp khách đấy."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Hừ lạnh một tiếng, mặt chỗ khác.
Tuy lính canh chỉ báo là Hoàng Ngôn Cảnh cầu kiến, nhưng đường đường một thái thú xa thể một . Đoàn của hơn mười . Khi Hoàng Ngôn Cảnh gặp Khuất Vân Diệt lưng còn dẫn theo hai nữa.
Một văn một võ. Người văn trông chừng ba bốn mươi tuổi, ăn mặc kiểu sĩ nhân, mặt treo nụ đúng mực. Người võ thì đoán tuổi thể mười mấy hai mươi, im lặng theo Hoàng Ngôn Cảnh, tay cầm một vật bọc trong vải xanh, trông như thanh kiếm.
Tiêu Dung chỉ liếc qua tập trung quan sát Hoàng Ngôn Cảnh.
Chiều cao trung bình, râu quai nón nhưng cạo bớt chỉ để một chỏm nhỏ theo kiểu Trung Nguyên. Ba mươi tư tuổi với một thì lên chức ông nội, nhưng với Hoàng Ngôn Cảnh thì rõ ràng vẫn đang trong thời kỳ sung mãn nhất.
Người tinh thần, tuy chiều cao nổi bật nhưng là loại đàn ông vạm vỡ, khỏe mạnh. Không do định kiến Tiêu Dung cứ cảm thấy tướng mạo , kiểu thì hào sảng, phóng khoáng nhưng thực chất hung dữ.
Trong lúc Tiêu Dung quan sát , cũng đang quan sát Tiêu Dung và Khuất Vân Diệt. Hắn Khuất Vân Diệt . Mười năm gặp Hoàng Ngôn Cảnh đổi nhiều, nhưng Khuất Vân Diệt thì như lột xác thành khác.
Hoàng Ngôn Cảnh khựng một chút, rõ ràng là kinh ngạc, nhanh chóng thu cảm xúc với vẻ khiêu khích.
Khuất Vân Diệt ngay ngắn giữa phòng, thấy ánh mắt của Hoàng Ngôn Cảnh liền nheo mắt .
Hoàng Ngôn Cảnh cảm thấy khiêu khích thế là đủ, bèn miễn cưỡng dời mắt sang thứ hai trong phòng.
Vừa thấy Tiêu Dung kinh ngạc đến mức chôn chân tại chỗ.
Khuất Vân Diệt thể dậy đón Hoàng Ngôn Cảnh. Còn Tiêu Dung giờ là Trần Lưu Doãn xét về cấp bậc thì cao hơn Hoàng Ngôn Cảnh một bậc. Nên y thản nhiên đó đón nhận ánh mắt của Hoàng Ngôn Cảnh.
Kể từ khi Hoàng Ngôn Cảnh đến cảm giác kỳ lạ trong lòng Tiêu Dung bao giờ dứt. cơ thể y phản ứng khó chịu nào, nên rốt cuộc tên làm gì.
Tiêu Dung cảm thấy một thể leo lên vị trí như Hoàng Ngôn Cảnh trong tương lai lý nào chỉ mặt y một cái mà lộ cảm xúc kinh ngạc đến thế.
Trong lúc y còn đang thắc mắc, Hoàng Ngôn Cảnh bước . Hắn hành lễ mà lớn ba tiếng dùng tiếng để lấp l.i.ế.m việc hành lễ.
"Nhiều năm gặp Trấn Bắc Vương vẫn khỏe chứ?"
Khuất Vân Diệt đá cho một cái, nhưng nhịn nở nụ âm trầm: "Rất khỏe. Hoàng thái thú ."
Hoàng Ngôn Cảnh , ánh mắt dần chuyển sang Tiêu Dung. Hắn cũng , nhưng nụ quái dị: "Không vị là?"
Khuất Vân Diệt: "Vị là Tiêu , mưu sĩ trướng , cũng là tân Trần Lưu Doãn."
Danh xưng "Doãn" xuất hiện lâu theo lý thuyết chỉ quan đầu kinh thành mới gọi là Doãn. nhờ mấy năm nay loạn lạc, danh xưng cũng bớt khắt khe hơn. Quốc đô của chư hầu gọi là Doãn, tuy lách luật nhưng vẫn coi là hợp quy củ.
Doãn và Thứ sử cùng cấp lẽ Hoàng Ngôn Cảnh hành lễ với Tiêu Dung.
đến Khuất Vân Diệt còn hành lễ, gì đến Tiêu Dung. Quả nhiên quái gở hai tiếng : "Là do nghĩ nhiều . Thảo nào Trấn Bắc Vương ghét nhất thói , thể chứ."
Hắn úp úp mở mở, nhưng ai đầu óc bình thường cũng hiểu đang ám chỉ điều gì. Tiêu Dung ngẩn thầm nghĩ tên bệnh gì thế, lặn lội đường xa đến đây chỉ để tìm c.h.ế.t ?
lúc Khuất Vân Diệt đột ngột dậy, sắc mặt âm trầm.
Giờ mà còn nhớ đến đạo tiếp khách thì mới là chuyện lạ. Hắn chất vấn Hoàng Ngôn Cảnh: "Ngươi ngày đêm lặn lội đến Trần Lưu chỉ để tìm c.h.ế.t thôi ?!"
Tiêu Dung: "."
Đây chẳng là lời thoại của .
Tuy nhiên Hoàng Ngôn Cảnh lúc đổi giọng. Hắn lấy lòng: "Chỉ là đùa chút thôi, Trấn Bắc Vương đừng để bụng. Hạ quan lặn lội đường xa đến đây đương nhiên là để cùng ngài bàn chuyện đại sự, cũng là vì lâu ngày gặp nên trong lòng chút nhớ nhung. Năm xưa cùng ở Kim Lăng chúng chút vui. May mà đại vương đại nhân đại lượng, chấp nhặt với hạ quan. hạ quan vẫn thấy áy náy, nên đặc biệt đến Trần Lưu dâng lên đại vương một thanh bảo kiếm để tạ ."
Nói xong còn chắp tay với Khuất Vân Diệt, liếc mắt hiệu cho phía .
Người cầm thanh kiếm bọc vải xanh nhíu mày. Bản năng mách bảo gì đó , vì bình thường Hoàng Ngôn Cảnh thích khiêu khích kiểu . cũng giống Tiêu Dung, đoán Hoàng Ngôn Cảnh định làm gì, cũng nhận cái hố to tướng mà Hoàng Ngôn Cảnh đào sẵn cho .
Hắn làm theo lệnh, bước tới quỳ một chân xuống đất, hai tay dâng lễ vật lên cao.
Khuất Vân Diệt liếc Hoàng Ngôn Cảnh vén tấm vải xanh .
Quả là một thanh kiếm , vỏ kiếm chế tác vô cùng tinh xảo. Binh khí thì bao nhiêu cũng chê. Cầm thanh kiếm lên Khuất Vân Diệt ngắm nghía một hồi.
Tiêu Dung bên cạnh quan sát thấy gì bất thường. Khuất Vân Diệt ngắm đủ , bèn nắm lấy chuôi kiếm, định rút kiếm .
Ánh mắt Hoàng Ngôn Cảnh lóe lên, nín thở chờ đợi.
Tiêu Dung vẫn luôn dùng khóe mắt quan sát , thấy liền cảm thấy . kịp mở miệng ngăn cản thì Khuất Vân Diệt rút kiếm . Vừa rút một đoạn, sắc mặt biến đổi. Hắn rút hết thanh kiếm sững sờ lưỡi kiếm gãy đôi.
Chuyện kể một câu chuyện cũ. Năm xưa trong hoàng cung Kim Lăng, Khuất Vân Diệt vì tuổi trẻ tài cao tướng mạo xuất chúng nên các quan chỉ định lên múa kiếm. Hoàng Ngôn Cảnh ghen ăn tức ở nhân lúc để ý bẻ gãy thanh kiếm của . Khuất Vân Diệt chuyện đó, lên đài rút một thanh kiếm gãy các quan trong bữa tiệc quát mắng, trách phạt. Những khác những giúp đỡ mà còn cợt chế giễu thương tiếc.
Đó chắc chắn là một trong những nỗi nhục lớn nhất đời Khuất Vân Diệt, nhắc đến là nổi điên.
Vậy mà Hoàng Ngôn Cảnh kẻ đầu sỏ gây chuyện đó giờ dâng lên một thanh kiếm gãy. Hành động chẳng khác nào chà đạp thể diện của Khuất Vân Diệt xuống bùn đen.
Nhìn thấy thanh kiếm gãy, sắc mặt Khuất Vân Diệt đen như đáy nồi. Tiêu Dung tuy chuyện cũ nhưng theo phản xạ cũng nhận sắp biến. Y bật dậy, hét lớn: "Đại vương!"
Khuất Vân Diệt đang nắm chặt thanh kiếm trong cơn giận dữ tột độ, ký ức tủi nhục năm xưa ùa về. Hắn kịp suy nghĩ xem nên làm gì thì tiếng gọi của Tiêu Dung khiến theo phản xạ đầu .
Nhìn thấy vẻ mặt lo lắng và căng thẳng của Tiêu Dung, Khuất Vân Diệt khựng . Bàn tay đang nổi gân xanh từ từ thả lỏng.
Vị mưu sĩ phía Hoàng Ngôn Cảnh vốn đang đắc ý, nhưng thấy chi tiết nụ mặt cứng . Hỏng .
Giây tiếp theo Khuất Vân Diệt Tiêu Dung nữa mà ném mạnh vỏ kiếm trong tay ngoài. Hắn ném cực chuẩn, trúng ngay đầu gối Hoàng Ngôn Cảnh khiến vững nổi đau đớn quỵ xuống đất.
"Ngươi ý gì?!"
"Dâng kiếm gãy lên, bản vương c.h.é.m đầu ngươi ?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0034-lai-den.html.]
Hoàng Ngôn Cảnh đau toát mồ hôi hột. Sự việc diễn như dự tính, thầm kêu vội vàng làm vẻ kinh hãi tột độ: "Sao... gãy?! Đại vương bớt giận, hạ quan ngu đến mấy cũng dám làm chuyện a! Thế khác gì tự tìm đường c.h.ế.t !"
Khuất Vân Diệt tức điên nhưng Hoàng Ngôn Cảnh lý. Giờ là nắm quyền sinh sát, Hoàng Ngôn Cảnh đến địa bàn của , g.i.ế.c lúc nào chẳng .
sẽ g.i.ế.c Hoàng Ngôn Cảnh. Hắn nợ Hoàng Ngôn Cần một ân tình, trừ khi Hoàng Ngôn Cảnh g.i.ế.c còn sẽ động thủ.
Hoàng Ngôn Cảnh mồ hôi chảy ròng ròng, vẫn tiếp tục phân bua: "Trước khi hạ quan kiểm tra kỹ, rõ ràng là một thanh kiếm hảo, hạ quan cũng tại ——"
Nói đến đây khựng , liếc dâng kiếm đang quỳ gối với khuôn mặt trắng bệch. Rõ ràng cũng thoát khỏi liên quan.
Tiêu Dung nheo mắt, dường như hiểu vấn đề. Y mím môi, bước đến lưng Khuất Vân Diệt, thì thầm: "Đại vương, trời tối . Đã quà của Hoàng thái thú vấn đề, ngày mai bảo dâng quà khác là ."
Nói đoạn, y Hoàng Ngôn Cảnh đang quỳ đất: "Hoàng thái thú thực tâm dâng quà đúng ?"
Hoàng Ngôn Cảnh: "……"
Hắn vội vàng đáp: "Đương nhiên là thực tâm!"
Tiêu Dung : "Ta cũng tin Hoàngthái thú thực tâm. quà cáp xảy sơ suất lớn thế Hoàng thái thú bất cẩn quá. Tặng kiếm gãy, điềm báo chẳng lành . Chuyện mà đồn ngoài e là nghĩ Hoàng thái thú rắp tâm bất lương đấy."
Hoàng Ngôn Cảnh: "…………"
Hắn giờ như ngậm bồ hòn làm ngọt, khổ mà nên lời. Kế hoạch thất bại, còn gánh cái nồi to đùng . Không thể biện minh cho đành cúi đầu nhận .
Tiêu Dung khẩy trong lòng. Quả nhiên màn khiêu khích ban đầu chỉ là diễn, mục đích là để chọc giận Khuất Vân Diệt.
Y thở dài: "Thôi bỏ , đại vương hôm nay đến đây thôi. Chuyện quà cáp và chuyện đ.á.n.h Tiên Ti, sáng mai chúng sẽ bàn cùng với Hoàng thái thú."
Lòng Hoàng Ngôn Cảnh lạnh toát. Thế gọi là trộm gà thành còn mất nắm thóc! Kế hoạch thành, giờ thành cá thớt!
Hoàng Ngôn Cảnh chỉ về nhà cuốn gói chạy trốn ngay lập tức.
Tiêu Dung khuyên Khuất Vân Diệt, nhưng Khuất Vân Diệt chỉ trừng trừng Hoàng Ngôn Cảnh một lời. Ánh mắt sắc lạnh như d.a.o tẩm độc găm Hoàng Ngôn Cảnh, khiến đến thở cũng dám thở mạnh.
Nhìn chằm chằm một lúc lâu với vẻ âm trầm, Khuất Vân Diệt đột nhiên giơ tay ném mạnh thanh kiếm gãy trong tay về phía Hoàng Ngôn Cảnh. Thanh kiếm cắm phập xuống đất ngay sát vạt áo Hoàng Ngôn Cảnh, ghim chặt áo xuống sàn.
Hoàng Ngôn Cảnh thanh kiếm gãy cắm xuống đất còn rung bần bật ba cái, đầu óc trống rỗng.
Ở cách gần thế , nếu Khuất Vân Diệt lấy mạng thì thanh kiếm cắm phập đầu .
Làm xong hành động đó Khuất Vân Diệt phất tay áo bỏ . Tiêu Dung vội sai lính canh sắp xếp chỗ ở cho nhóm đuổi theo Khuất Vân Diệt.
Vị mưu sĩ vẫn cúi đầu đợi Tiêu Dung khuất mới ngẩng lên, cau mày theo bóng lưng y.
Thấy Khuất Vân Diệt và Tiêu Dung hối hả , Ngu Thiệu Thừa tưởng chuyện gì vội vàng theo. Khuất Vân Diệt về đến chỗ ở, như con thú nhốt trong lồng. Trong lòng đang trào dâng ham đập phá, xả mới .
Khi Tiêu Dung bước đúng lúc thấy tung một cước đá văng tảng đá trang trí giữa nhà. Tảng đá còn cao hơn cả Khuất Vân Diệt, ước chừng nặng đến tám trăm cân.
Tiêu Dung: "……"
Suốt ngày thừa năng lượng.
Thời đá Thái Hồ, tảng đá chỉ là đá núi đặc ruột hình thù lạ mắt. Chính vì đáng giá quá to quá nặng nên thái thú Trần Lưu mới để .
Bị Khuất Vân Diệt đá một cú trời giáng tảng đá đương nhiên mẻ một miếng, Tiêu Dung mà thở dài thườn thượt.
Y : "Đại vương, hôm nào làm cho ngài một con lật đật nhé. Sau tức giận thì cứ lôi lật đật mà trút, đừng phá nhà nữa."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Hắn phắt với vẻ mặt vặn vẹo, Tiêu Dung như ăn tươi nuốt sống. Tiêu Dung vẫn bình thản đón nhận ánh mắt đó còn sang Ngu Thiệu Thừa đang ngập ngừng ngoài cửa: "Ngu thống lĩnh, phiền ngài ngóng xem hai cùng Hoàng Ngôn Cảnh hôm nay tên là gì, đặc biệt là dâng kiếm cho đại vương, tìm hiểu kỹ một chút."
Ngu Thiệu Thừa Khuất Vân Diệt thấy phản đối bèn nhận lệnh ngay.
Khuất Vân Diệt tức giận hỏi: "Hỏi cái đó làm gì?"
Tiêu Dung: "Đại vương thấy chuyện kỳ lạ ? Đầu tiên là ngày đêm kiêm trình chạy đến đây ngừng nghỉ, nhân lúc đêm tối cầu kiến, sợ làm phiền giấc ngủ của đại vương. Gặp đại vương thì thái độ khiêu khích mặt. Theo thấy Hoàng Ngôn Cảnh đang mong đại vương g.i.ế.c của đấy."
Cơn giận mặt Khuất Vân Diệt khựng , hiểu: "Tại làm thế?"
Tiêu Dung : "Cái đó chờ kết quả điều tra của Ngu Thiệu Thừa. Nếu đoán lầm, dâng kiếm đó chắc chắn mang họ Hoàng."
Khuất Vân Diệt cũng ngốc, Tiêu Dung gợi ý một chút suy nghĩ một lát là nhận điểm mấu chốt. Hồi tưởng , thốt lên một cái tên đầy kinh ngạc: "Hoàng Khắc Kỷ?!"
Tiêu Dung: "…………"
Cha nghĩ gì mà đặt tên con là Khắc Kỷ (tự kiềm chế bản ) thế .
Tiêu Dung rót cho chén , đối diện Khuất Vân Diệt kể về Hoàng Khắc Kỷ.
Hoàng Khắc Kỷ là con trai duy nhất của Hoàng Ngôn Cần. Hoàng Ngôn Cần cả đời cái gì cũng , chỉ con trai là đến muộn. Lấy bao nhiêu vợ chỉ một sinh con trai còn con gái.
Chuyện về Khuất Vân Diệt , chỉ trong một năm ở đó Hoàng Ngôn Cần coi đứa con trai như báu vật. Càng nhớ Khuất Vân Diệt càng khẳng định, tuy lớn lên đổi đôi chút, nhưng đứa trẻ đó từng gặp nét mặt y hệt thanh niên nãy.
Mười năm Hoàng Khắc Kỷ mới sáu tuổi, giờ mười sáu chỉ hơn Tiêu Dật hai tuổi.
Khuất Vân Diệt rõ ràng quan tâm chuyện gia đình khác, những gì chỉ thế. Tiêu Dung gật đầu, y thể tự suy luận những chuyện đó: "Gia chủ họ Hoàng là Hoàng Ngôn Cần. Nếu ông mất sớm, gia sản họ Hoàng lẽ thuộc về Hoàng Khắc Kỷ. ông mất sớm lúc đó Hoàng Khắc Kỷ mới chín tuổi, đủ sức gánh vác gia tộc. Hoàng Ngôn Cảnh thừa kế gia sản của trai, đồng thời chăm sóc cháu trai. Người ngoài những chỉ trích mà còn khen ngợi trọng tình nghĩa . chuyện thực sự khó xử. Dù Hoàng Khắc Kỷ ý định đòi gia sản , sự tồn tại của đối với Hoàng Ngôn Cảnh vẫn là cái gai trong mắt. Vì khi Hoàng Khắc Kỷ trưởng thành, những trung thành với Hoàng Ngôn Cần sẽ bắt đầu thúc giục Hoàng Ngôn Cảnh trả tất cả cho cháu trai."
Khuất Vân Diệt trầm giọng: "Giống như Lý Tu Hành và a ."
Tiêu Dung ngẩn , ngờ liên tưởng đến chuyện .
Khựng một chút Tiêu Dung gật đầu: ", cảnh giống hệt . nhà họ Hoàng khác quân Trấn Bắc. Lý Tu Hành là đồ vô dụng, còn Hoàng Ngôn Cảnh thì bản lĩnh. Quá trình trưởng thành của Hoàng Khắc Kỷ e là mấy , chú ruột quá lợi hại chắc chắn luôn chèn ép."
Vốn thấy đứa cháu ngứa mắt, giờ cơ hội thế Hoàng Ngôn Cảnh bèn nghĩ kế một mũi tên trúng hai đích. Vừa mượn tay Khuất Vân Diệt tiễn cháu trai về tây thiên để trừ hậu họa, khiến Khuất Vân Diệt mang tiếng bất nhân bất nghĩa vì g.i.ế.c hại huyết mạch duy nhất của ân nhân. Mặc kệ lý do là gì g.i.ế.c là g.i.ế.c, đáng ngàn phỉ nhổ. Cuối cùng còn một lý do chính đáng để thảo phạt Khuất Vân Diệt trong tương lai mà ai thể ngăn cản.
……
Thâm độc thật.
Tiêu Dung rùng , đồng thời quên khắc sâu ấn tượng cho Khuất Vân Diệt: "May mà hôm nay đại vương hành động bốc đồng. Nếu tiếng cả đời rửa sạch . Nếu Hoàng Khắc Kỷ c.h.ế.t trong tay đại vương, chỉ sĩ nhân chỉ trích, mà cả thiên hạ đều sẽ coi thường đại vương."
Khuất Vân Diệt cũng nhận mức độ nghiêm trọng của vấn đề, gật đầu nặng nề. Không chỉ khác coi thường , chính cũng sẽ hối hận.
thích tự dằn vặt bản , thích hành hạ khác hơn.
Thế là hối hận chừng một giây, Khuất Vân Diệt sang dồn sự chú ý Hoàng Ngôn Cảnh âm hiểm. Hắn đập bàn cái rầm, thề thốt: "Không g.i.ế.c Hoàng Ngôn Cảnh, thề làm !"
Tiêu Dung: "……"
Lại nữa, nữa, nữa !
Bộ não của ngài ủi phẳng mà trơn tuột đến mức ngoài hai chữ "g.i.ế.c " thì nghĩ cách nào khác!
Tiêu Dung thở dài: "Không a! Chúng phá âm mưu của , nhưng bằng chứng rắp tâm hại . Đại vương g.i.ế.c , ngoài thấy vô tội. Đại vương giúp nổi tiếng, để trong thiên hạ thương cảm cho ?"
Khuất Vân Diệt: "……" Đương nhiên là .
Thấy lọt tai Tiêu Dung im lặng một lát tiếp: "Hơn nữa c.h.ế.t thì lấy ai cùng đ.á.n.h Tiên Ti? Trong thiên hạ chỉ binh lính của Hoàng Ngôn Cảnh là tạm coi . Huống hồ hôm nay thất thế, chắc chắn bồi thường cho đại vương. Món bồi thường chúng lấy cho bằng . Vương đô mới xây cái gì cũng thiếu, đồ dâng tận miệng tội gì ăn?"
Nói đến đây, Tiêu Dung : "Còn cả Hoàng Khắc Kỷ nữa."
Tưởng chuyện đó qua , Khuất Vân Diệt khó hiểu Tiêu Dung: "Hoàng Khắc Kỷ thì ?"
Tiêu Dung mỉm : "Đại vương nợ ân tình cũng lâu , nhân cơ hội trả luôn ?"