Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0033: Tích cực
Cập nhật lúc: 2026-02-17 06:20:44
Lượt xem: 18
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khuất Vân Diệt sống hai mươi bốn năm đời, đây là đầu tiên một phụ nữ ôm lòng.
Nói thế cũng chính xác vì Trần Xá Ngọc thấp, về già lưng còn còng xuống, giờ bà chỉ cao đến n.g.ự.c Khuất Vân Diệt. Gọi là bà ôm Khuất Vân Diệt, chi bằng là Khuất Vân Diệt ôm bà thì đúng hơn.
Khuất Vân Diệt trợn tròn mắt. Lần đầu tiên trong đời ánh mắt toát lên vẻ cầu cứu.
Tiêu Dung: "……"
Vốn đang căng thẳng, giờ thấy dở dở .
Y vội bước tới bên cạnh Trần Xá Ngọc, cố gắng với giọng vui vẻ: "Tổ mẫu, con mới là Dung nhi đây."
Trừ Tiêu Dật, những còn sợ đến ngây . Nghe câu họ mới hồn, vội vàng chạy tới nhao nhao: " , đúng , ngài mới là cháu của lão phu nhân!"
Trần Xá Ngọc , buông Khuất Vân Diệt nhưng tay vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y áo . Bà vẻ mặt cứng đờ của Khuất Vân Diệt, nghi hoặc sang Tiêu Dung: "Ngươi cũng tên là Dung nhi ?"
Tiêu Dung bất lực: "Tổ mẫu, ai khác tên là Dung nhi , chỉ một con là Dung nhi thôi."
Tiêu Dật Khuất Vân Diệt là ai, nhưng cảm thấy cực kỳ khó dây , sợ . Nên cũng sức kéo tay Trần Xá Ngọc, chỉ Tiêu Dung: "Tổ mẫu, đây mới là đại ca!"
Trần Xá Ngọc càng thêm hồ đồ: " nó trông giống hệt ông nội con..."
Tiêu Dật: "…………"
Bà lẩm cẩm thật , ông nội con lúc còn sống chẳng cao ngang bà !
Một hồi náo loạn, cuối cùng Trần Xá Ngọc cũng nhận nhận nhầm . Người thanh niên mà bà dám nhận mới là cháu bà. Suốt quãng đường đó, Trần Xá Ngọc cứ chằm chằm Tiêu Dung, đến mức Tiêu Dung nổi hết da gà. Mãi đến khi bước qua bậc cửa hầu phủ Trần Xá Ngọc một câu mới khiến Tiêu Dung thở phào nhẹ nhõm.
Trần Xá Ngọc thì thầm với Tiêu Dật: "Bà nhớ , đại ca con giống cô của con."
Tiêu Dật gật đầu: " , cuối cùng bà cũng nhớ ."
trong lòng thầm nghĩ: Nhớ cái gì mà nhớ, cả đời bà sinh con trai lấy cô.
……
Chấp nhận việc cháu trai dung mạo Trần Xá Ngọc Tiêu Dung tít mắt, thỉnh thoảng sờ sờ mặt y, xót xa bảo y gầy . Tiêu Dung gì, chỉ gượng gạo với bà. Qua hành lang đầu tiên Cao Tuân Chi thấy tiếng động đón.
Trong nhóm , Cao Tuân Chi là khéo léo nhất, giao tiếp với lứa tuổi, tầng lớp. Ông chọn sẵn một viện nhỏ, vốn là nơi ở của thế t.ử hầu phủ. Chỗ rộng rãi, nhiều phòng, đường lối rõ ràng, chia làm tiền viện hậu viện, đảm bảo kẻ làm phiền đến bà cụ. Cao Tuân Chi hỏi Tiêu Dung thấy thế nào, Tiêu Dung đương nhiên ý kiến gì, thế là Cao Tuân Chi dẫn họ .
Lẽ Tiêu Dung cũng nên cùng, nhưng tinh thần y mệt mỏi nên bên hòn non bộ ngoài viện nghỉ ngơi. Phồng má thở hắt một dài, Tiêu Dung mới phát hiện Khuất Vân Diệt vẫn bên hòn non bộ .
Tiêu Dung: "……"
Vẻ mặt Khuất Vân Diệt rõ ràng, khiến nhất thời hiểu ý là gì. Tiêu Dung cảm thấy mất tự nhiên, bèn tìm chuyện để : "Đây là tổ mẫu của , mong đại vương chiếu cố nhiều hơn."
Nghe , Khuất Vân Diệt nhướng mày: "Bản vương hẹp hòi đến thế."
Tiêu Dung hừ thầm trong lòng, nhưng ngoài mặt biểu lộ gì. Y chỉ dời mắt sang thác nước bên cạnh hòn non bộ. Thế mà cũng thác nước cơ đấy.
Thảo nào lưu dân cứ xông nhà vương công quý tộc là g.i.ế.c sạch bên trong . Cuộc sống đúng là một trời một vực.
Cảm thấy lấy sức, Tiêu Dung thẳng dậy định tìm đám Cao Tuân Chi. Thấy Khuất Vân Diệt vẫn , hơn nữa còn chằm chằm Tiêu Dung mới thấy lạ: "Sao đại vương cứ mãi thế?"
Khuất Vân Diệt mỉm : "Hóa ngươi cũng lúc sợ."
Tiêu Dung: "……"
Nhìn ánh mắt ngạc nhiên của Tiêu Dung, tâm trạng Khuất Vân Diệt càng thêm . Lần đợi Tiêu Dung hỏi, bỏ , nhưng khóe miệng vẫn cong lên hạ xuống .
Tiêu Dung khó chịu theo bóng lưng , hừ một tiếng rõ to mới bước viện.
Tuy trong viện chỉ một bà cụ, nhưng dù cũng là nữ quyến nên khi sắp xếp thỏa cơm nước chỗ ở và dặn dò việc thì tìm , Cao Tuân Chi rời . Trương Biệt Tri là đón Tiêu Dật và Trần Xá Ngọc đến, nhưng vì đều chú ý đến hai bà cháu nên ai phát hiện cũng theo. Đợi Cao Tuân Chi và lính canh , phòng ốc vắng vẻ hơn Tiêu Dung mới chú ý đến lạ mặt .
Người lạ mặt y với vẻ oán trách, há miệng định gì đó nhưng thấy Trần Xá Ngọc đang vuốt ve tấm ga trải giường đầy nâng niu thì thôi.
Thôi, đừng tự chuốc lấy phiền phức.
Sau đó chắp tay chào Tiêu Dung uể oải bỏ .
Tiêu Dung: "……" Ai thế nhỉ?
Mọi hết chỉ còn bốn bọn họ. Căn phòng là phòng ngủ của Trần Xá Ngọc. Bà lão giờ như thiếu nữ, ngó nghiêng khắp nơi. Với bà nơi giống khuê phòng thời con gái. Khi lấy chồng, gia đình chồng gặp nạn nên bà cũng là tiểu thư thế gia đàng hoàng. Ai ngờ lấy chồng hai năm thì nhà chồng đuổi , từ đó bà hưởng một ngày sung sướng.
Giờ dùng lụa là gấm vóc, đồ đạc trong nhà chỉ mỗi cái giường và cái bàn vá víu chằng chịt nữa bà vui lắm. Chỉ ngắm nghía mấy thứ thôi cũng đủ để bà bận rộn cả buổi.
Bên , Tiêu Dật Tiêu Dung đầy mong chờ. Tiêu Dung khựng một chút dặn A Thụ: "A Thụ, ngươi ở đây với lão phu nhân, chuyện với Dật nhi một lát."
A Thụ . Từ khi gặp Tiêu Dung, mặt luôn nở nụ , Tiêu Dung ngờ đến thế.
Lúc Tiêu Dật bảo A Thụ theo Tiêu Dung, A Thụ đồng ý chút do dự. Vì thế Tiêu Dung nhận rằng A Thụ coi chuyến đến quân Trấn Bắc là hành trình một trở , chuẩn tinh thần bao giờ gặp Tiêu Dật và nữa.
Để hai vui vẻ ở đây, Tiêu Dung dẫn Tiêu Dật về phòng .
……
Thái thú Trần Lưu quân Trấn Bắc giám sát khi chuyển . Dưới sự dòm ngó của đám lính tráng, dám mang hết đồ . ai cũng quân Trấn Bắc hàng, nên để những đồ nội thất cồng kềnh nhưng đáng giá, còn đồ gốm sứ, đồ trang trí nhỏ gọn thì vơ vét hết.
Dù là nội thất đồ trang trí, chúng tài sản của thái thú Trần Lưu mà là của vị hầu gia năm xưa. Vị hầu gia đó c.h.ế.t còn sớm hơn cả hoàng đế Thái Ninh. Tài sản hoàng gia ai dám động . Vốn dĩ hầu phủ thuộc về Trần Lưu Vương, nhưng đó hoàng đế Thái Ninh bao giờ đến đất phong nên nó cứ đó phủ bụi. Mãi đến năm Thái Ninh thứ năm, hoàng đế băng hà, khói lửa nổi lên khắp nơi, hầu phủ những kẻ quyền thế chiếm đóng, đổi chủ liên tục trong hơn hai mươi năm, cuối cùng mới rơi tay Khuất Vân Diệt.
Qua bao nhiêu đổi chủ mà vẫn còn nhiều đồ thế , xem đây chính là cuộc sống vương hầu ai cũng mơ ước.
So thì Khuất Vân Diệt đường đường là Trấn Bắc Vương mà sống quá đỗi tàn tạ. Trước Tiêu Dung chỉ nghèo, nhưng hình dung nghèo đến mức nào. Tốt lắm, giờ thì y hiểu.
Hầu phủ lớn bằng vương cung ở quận Nhạn Môn, nhưng bên trong tới một trăm mười gian phòng lớn nhỏ, riêng phòng khách tám cái, cách xa. Bên trong đình đài lầu các, giả sơn hồ nước khắp nơi. Giả sơn thời xếp bằng đá vì đá Thái Hồ thịnh hành, mà là do đắp đất thành gò, đào hồ bao quanh, trồng cây cối, làm bậc thang, xây đình nghỉ mát.
Chưa kể hồ còn cầu cửu khúc, đối diện là hành lang bình phong, hành lang mở sáu cửa thông các nơi khác .
Tiêu Dung hầu phủ vi phạm quy chế . Nếu vi phạm thì y còn chấp nhận , chứ nếu xây cái Hầu phủ tốn kém thế , xây vương cung, hoàng cung thì tốn bao nhiêu tiền nữa.
Thời Mai Lan Cúc Trúc trở thành tứ quân tử, nhưng ngắm hoa trồng trúc thành trào lưu. Một trăm tám mươi năm thời loạn bắt đầu, nhưng đồng thời cũng mở sự giao lưu văn hóa sôi nổi và sự thức tỉnh ý thức về chữ "Nhân". Thơ ngũ ngôn hưng thịnh, thơ thất ngôn xuất hiện, tác phẩm để đời nhiều vô kể. Sở thích của các đại văn hào dễ dàng định hướng lối sống của cả một thời đại. Trước coi trọng địa vị, tôn ti, giờ coi trọng danh tiếng, phong nhã.
Nghe thì vẻ chẳng gì, nhưng thực tế là quy tắc sống ngày càng nhiều và bắt buộc tuân theo. Giai cấp thống trị phong kiến đặt vô quy tắc, ví dụ như chỉ hoàng đế mới ở nhà chín gian năm , vượt quá, để phân biệt hoàng tộc và quý tộc thường; còn khi tầng lớp sĩ nhân trỗi dậy, họ đặt thêm nhiều yêu cầu để phân biệt văn nhân và thường. Ví dụ văn nhân yêu trúc thì nhà trồng trúc, nếu trúc thì chứng tỏ là kẻ thô kệch, chữ, đáng kết giao.
Kể cả đồ trang trí, bày cái gì, bày thế nào cũng thể hiện sự theo đuổi nghệ thuật. Khi khác đều làm thế, thể làm khác . Dù thì Khuất Vân Diệt Tiêu Dung đều đủ danh tiếng để những hâm mộ cuồng nhiệt " quân vương thì phò tá". Tính đoàn kết của tầng lớp sĩ nhân vượt xa sức tưởng tượng, trong nhóm thì đừng hòng đưa cái mới và đổi hành vi của họ.
Và nguyên tắc của Tiêu Dung là: Không đ.á.n.h thì gia nhập . Thâm nhập nội bộ kẻ thù, phá hoại từ bên trong cũng là một cách .
……
Đi qua một đoạn hành lang ngắn, về đến phòng , Tiêu Dung liếc qua đồ đạc trong phòng mới Tiêu Dật lâu gặp.
Tiêu Dật năm nay mười bốn tuổi, trạc tuổi A Thụ nhưng kém ba tháng. Về chiều cao cũng thấp hơn A Thụ, hiện tại chỉ cao sáu thước sáu tấc ( 1m50) trông thấp bé.
Về ngoại hình, Tiêu Dung cũng tả thế nào, chỉ cảm thấy Tiêu Dật trông giống sĩ nhân. Tuy gia cảnh nhưng khí chất của toát lên vẻ thư sinh quý tộc bẩm sinh. Khi toát vẻ xa cách như thể cao hơn khác một bậc. Rõ ràng còn nhỏ tuổi nhưng tạo cảm giác như sách cả đời, khiến vô thức chấp nhận sự cao quý của , tôn trọng và ưu ái theo thói quen.
Cảm giác nếu Tiêu Dung gặp thêm vài thế gia cao cấp nữa sẽ hiểu đó chính là con cháu thế gia. Sự bồi dưỡng và kế thừa qua mười mấy đời khiến tướng mạo họ đổi. Tất nhiên, khuôn mặt đổi thế nào thì bản chất vẫn đổi. Không ai cũng lương thiện như Tiêu Dật, trông còn nho nhã hơn Tiêu Dật nhưng lưng làm chuyện thương thiên hại lý.
Kể cũng lạ, suốt đường đến Trần Lưu, cứ nghĩ đến Tiêu Dật là Tiêu Dung thấy căng thẳng. Giờ gặp mặt y thấy nhẹ nhõm.
Y hỏi: "Mấy tháng qua ai gây rắc rối cho các ?"
Tiêu Dật lắc đầu: "Không ạ. Đệ gây chuyện nên cũng chẳng ai gây chuyện với . A... a ..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0033-tich-cuc.html.]
Khi gọi hai tiếng Tiêu Dật lắp bắp. Tiêu Dung im lặng một lát ngắt lời: "Sau cứ gọi là đại ca."
Người thời nay gọi ruột là a , còn đại ca là cách gọi trong kết nghĩa hoặc trong gia tộc lớn. Tuy nhiên nếu dùng lẫn lộn cũng chẳng ai gì.
Tiêu Dật mà thấy chua xót. Cậu hiểu ý Tiêu Dung: a là a , đại ca là đại ca. Tuy nhận Tiêu Dung làm đại ca, nhưng nghĩa là xóa bỏ cả cũ.
Tiêu Dật sụt sịt mũi, lộ lúm đồng tiền: "Vâng, đại ca. Sức khỏe đại ca đỡ hơn ? Đệ A Thụ từng hộc máu?"
Tiêu Dung: "……"
Chuyện nào nên nhắc thì nhắc.
Tiêu Dung xua tay: "Không , bệnh vặt thôi. Sức khỏe , khác cứ làm quá lên, thực chẳng cả."
Tiêu Dật: "……"
Cậu tin lắm, nhưng Tiêu Dung đúng là nhiều điểm khác thường. Tiêu Dật từng trộm nghĩ, khi y là t.ử của cao nhân màng thế sự, giờ thiên hạ đại loạn mới xuống núi cứu đời.
Vị cao nhân đó... còn là thần tiên nữa chứ.
Nghĩ thế Tiêu Dật Tiêu Dung đầy ngưỡng mộ, ánh mắt sùng bái khiến Tiêu Dung thấy kỳ quặc.
Rùng một cái Tiêu Dật hồn, mặt đỏ bừng, lắp bắp: "Đại... đại ca, việc giao làm xong . Lúc chúng đến thành Lịch Dương, sĩ nhân ở đó bàn tán về chuyện ."
Tiêu Dung nhướng mày.
Lịch Dương cách Kim Lăng chỉ hơn trăm dặm gần. Lịch Dương tin thì Kim Lăng chắc chắn cũng .
Nghĩ đến phản ứng của triều đình Nam Ung, Tiêu Dung khẽ, khen ngợi Tiêu Dật: "Làm lắm. Ta tin tưởng mới giao việc cho ."
Tiêu Dật khen đến lâng lâng, ngượng ngùng cúi đầu.
Tiêu Dung thừa thắng xông lên: "Chắc thời gian qua cũng bỏ bê bài vở. Văn hội ngàn chắc chắn tổ chức xong khi đại vương xuất chinh. Đến lúc đó văn hội mở , Dật nhi cũng tham gia ?"
Tiêu Dật ngẩn , xua tay lia lịa: "Văn hội ngàn là sự kiện trọng đại của văn đàn a! Đệ sách còn ít, dám làm mất mặt Tiêu gia, mất mặt đại ca chứ!"
Tiêu Dung: "……"
Đệ thua là do học hành tinh, thành mất mặt .
Im lặng một lát, y : "Chính vì là sự kiện trọng đại nên càng tham gia. Việc do Trấn Bắc Vương tổ chức, lên kế hoạch, Cao thừa tướng đề. Chúng để sĩ nhân Nam Ung thể hiện, nhưng thể để họ chiếm hết hào quang . Hơn nữa thua mới thắng. Nếu trướng Trấn Bắc Vương nổi một sĩ nhân hồn, là đấu đá lẫn thì còn gì thú vị, thà về nhà tự đóng cửa bảo còn hơn. Dật nhi, thế nào là 'đóng gói' (lăng xê) ? Tuy chúng thiên tài, nhưng chúng cần một thiên tài, một thiên tài khiến sĩ nhân Nam Ung nhắc đến là hận ngầm, hận đến mức , chỉ ở đây tranh luận với mỗi ngày."
Tiêu Dật: "…………"
Vẻ mặt kinh hoàng: " đại ca, thiên tài!"
Tiêu Dung : "Giờ thật thì làm giả , đồng thời về nhà chăm chỉ sách, mỗi ngày nhiều hơn một chút, phấn đấu sớm ngày trở thành hàng thật. Trong kho của đại vương nhiều sách, còn cả thẻ tre thu thập từ các nơi khác. Ta với đại vương , thể xem thoải mái. Đọc hết, hiểu hết chỗ đó hơn chín phần mười sĩ nhân trong thiên hạ . Một phần mười còn cũng cần lo, là em trai , sẽ để chịu thiệt ."
Tiêu Dật ngơ ngác y, hiểu ý y: "Ý đại ca là——"
Tiêu Dung mỉm : "Văn hội cuối tháng sáu mới mở, còn một tháng rưỡi nữa. Ta sẽ cho cả ba đề thi. Đệ dùng một tháng rưỡi câu trả lời khiến hài lòng là ."
Tiêu Dật kinh ngạc thốt lên: "Đại ca bảo gian lận?!"
Tiêu Dung: "..."
Y vui phản bác: "Đây gọi là gian lận. Đệ đạt thứ hạng hoặc phần thưởng mới gọi là gian lận. cả và đều Dật nhi hiện giờ tuổi còn nhỏ, mực trong bụng nhiều. Đừng cho một tháng rưỡi, dù cho một năm rưỡi cũng nổi bài văn đủ sức đoạt giải nhất. Một vạn lượng vàng lấy . Trong cả ngàn bài văn thật lòng nhé, còn chẳng mong lọt top mười."
Tiêu Dật: "..."
Sự thật mất lòng làm đau nhói con tim.
Tiêu Dung tiếp tục: "Nên bảo làm là để đóng vai ' tung ngọc dẫn ngọc'. Tuổi tác của đủ để bù đắp cho sự non nớt trong văn phong. Người trong thiên hạ sẽ khoan dung với hơn nhiều. Mà khi thấy một tiểu lang quân mười bốn tuổi còn bài văn như thế, những kẻ ngày thường tự xưng văn chữ đương nhiên sẽ yên. Như khơi dậy sự tích cực của khác, giúp nổi danh. Chẳng luôn bái một sư phụ giỏi ? Sau văn hội sẽ bái thôi."
Tiêu Dật do dự y: ", nhưng đó tài thực học của ."
Tiêu Dung nhướng mày: "Sao ? Dù tốn thời gian lâu hơn chút, nhưng từng câu từng chữ trong bài văn đó đều do chính tay , ai giúp cả. Đệ thấy chuyện công bằng, nhưng văn hội vốn dĩ công bằng. Khoảng cách học thức giữa con em thế gia và con em hàn môn lớn thế nào cũng mà. Tuy họ nhận đề bài cùng lúc, nhưng sự bất công thực sự định đoạt từ khi họ sinh . Cũng ngại cho , văn hội để chiêu mộ sĩ nhân trong thiên hạ, để sàng lọc những thực sự chí hướng. Người công nhận chắc đại vương công nhận. Kẻ nổi bật nhất trong văn hội chắc là xa nhất trong tương lai."
Ngừng một chút, Tiêu Dung vẻ mặt ngẩn ngơ của Tiêu Dật khẽ thở dài: "Dật nhi, văn hội tổ chức cho , mà là để cho nhiều hơn nữa cơ hội thể hiện. Nếu bài văn của thực sự tạo tiếng vang lớn, khiến vô tranh tham gia thì chính là đang giúp họ đấy. Bởi vì họ tin đại vương đang chiêu mộ sĩ nhân, họ nhận đang để cơ hội tuột mất. Cả đời mấy gặp cơ hội đổi phận thế ? Đệ thực sự nhẫn tâm họ bỏ lỡ cơ hội như ?"
Đầu Tiêu Dật như ai gõ mạnh một cái. Cậu ngẩn một lúc, mặt hiện rõ ba chữ "Đệ ngộ ".
Cậu Tiêu Dung như khai sáng: "Đại ca dạy ! Là Dật nhi thiển cận, Dật nhi nhất định sẽ phụ kỳ vọng của đại ca!"
Tiêu Dung đầy cảm động: "Ngoan lắm, về sách ."
Tiêu Dật: "Vâng!"
Nói xong chạy biến, vẻ thể chờ đợi thêm để bơi lội trong biển học.
Tiêu Dung đan mười ngón tay đặt lên , hài lòng cửa. Y thầm nghĩ đứa em trai hờ đến đây cũng , xem đứa trẻ dễ lừa bao.
Tiêu Dật nhận những điều băn khoăn Tiêu Dung chẳng giải thích tí nào. Y chỉ dăm ba câu lái trọng điểm sang hướng khác, còn lái Tiêu Dật theo luôn.
Tâm trạng lên Tiêu Dung uống ngụm , nhưng phát hiện trong phòng chẳng ấm nào. Im lặng một lát Tiêu Dung nhớ hành lý của hình như chuyển , đành ngoài tìm hành lý.
Chỗ ở rộng hơn, đông hơn, việc lo cũng nhiều hơn. May mà Tiêu Dung còn mấy lính canh chuyên bảo vệ y, những đôi khi cũng kiêm luôn vai trò tùy tùng.
Dỡ hành lý , ngủ một giấc ngắn, dậy ăn cơm, đợi đến khi trời tối tụ tập họp hành.
Chuyện văn hội thể gác , dù hiện giờ họ còn gặp mặt hào tộc trong thành và tam lão thể bàn chuyện tổ chức văn hội thế nào.
Lúc đang bàn chuyện mới thành. Tất cả cùng , nhao nhao đóng góp ý kiến. Dù cũng chẳng mấy nên cần câu nệ lễ nghi phiền phức.
Sau khi Cao Tuân Chi xong, Tiêu Dung cũng đề xuất một việc: "Đại vương đại quân đóng ngoài thành mấy ngày tới sẽ làm gì?"
Khuất Vân Diệt khựng một chút: "Hạ trại, đó là luyện tập hàng ngày."
Tiêu Dung gật đầu: "Có thể điều động thêm năm ngàn nữa ?"
Mọi đồng loạt Tiêu Dung.
Khuất Vân Diệt nghi hoặc hỏi: "Ngươi đ.á.n.h ai?"
Tiêu Dung: "..."
Điều nhất thiết là đ.á.n.h chứ! Cái tên cục súc thể nghĩ đến việc gì khác ngoài đ.á.n.h trận !
Tiêu Dung âm thầm nuốt lời châm chọc trong, tươi như hoa với Khuất Vân Diệt: "Không đ.á.n.h ai cả. Chỉ là chúng đến đây rốt cuộc cũng gây phiền toái cho bá tánh trong thành. Ta nghĩ nên điều mấy ngàn chuyên làm một việc cho bá tánh trong thành. Ví dụ như sửa sang nhà cửa, đào giếng nước cho họ tiện lấy nước, hoặc giúp họ thu hoạch rau màu ngoài ruộng. À đúng , chỉ là thu hoạch thôi nhé! Tuyệt đối lấy đồ của dân!"
Khuất Vân Diệt: "..." Cái !
Cao Tuân Chi phản ứng nhanh nhất, vỗ đùi cái đét: "Hay lắm! Quân đội khác quấy nhiễu bá tánh, quân Trấn Bắc chúng những quấy nhiễu mà còn giải quyết khó khăn cho bá tánh. Chỉ là... tướng sĩ thể sẽ lời tiếng ."
Tiêu Dung : "Cho nên tìm những tướng sĩ thật thà, chỉ cần cắm đầu làm việc là , cần khéo mồm khéo miệng trò chuyện với bá tánh. Hơn nữa để họ làm vài ngày họ sẽ lợi ích gì, đến lúc đó khéo còn tranh làm chứ."
Tiêu Dung như hồ ly. khác y hiểu ý y là gì. Làm việc thì là làm việc mệt bỏ xừ, ai mà tranh làm.
Ngu Thiệu Tiếp dường như hiểu ý y. Hắn đang định hỏi thì bên ngoài đột nhiên một lính canh xông .
"Đại vương, thưa các vị ngoài thành một tự xưng là Kiến Ninh thái thú Hoàng Ngôn Cảnh, là nhận lời mời của đại vương, đến diện kiến đại vương!"
Lời thốt cả phòng đều ngẩn . Chuyện Hoàng Ngôn Cảnh sẽ đến đều và họ đây là chủ ý của Tiêu Dung.
Họ sang Tiêu Dung. Tiêu Dung cũng ngạc nhiên vì y ngờ Hoàng Ngôn Cảnh đến nhanh như .…. Tích cực thế ? Không hợp lý chút nào.