Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0030: Nhịn một chút
Cập nhật lúc: 2026-02-17 06:10:00
Lượt xem: 17
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngày hai mươi lăm tháng tư năm Thánh Đức thứ sáu, cách tiết Mang Chủng vài ngày quân Trấn Bắc cuối cùng cũng khỏi phía Tây dãy Thái Hành. Vừa rời khỏi vùng cao nguyên núi non trùng điệp, tầm mắt bỗng chốc trở nên thoáng đãng. Nhìn xa tít tắp còn ngọn núi lớn nào chắn tầm mắt nữa.
Chỉ cần qua sông Hoàng Hà là đến địa phận Dự Châu, cách thành Trần Lưu còn xa.
Nhìn bản đồ thì cách đúng là xa, nhưng dòng chảy mỗi đoạn sông Hoàng Hà mỗi khác. Họ cần tìm một nơi nước chảy êm ả để qua sông nên bắt buộc đường vòng.
Chín mươi chín bước xong còn sợ gì bước cuối cùng . Vì thế khi sông Hoàng Hà hiện mắt đa đều thở phào nhẹ nhõm chứ còn căng thẳng nữa.
Thuyền bè chuẩn từ sớm, tháo rời để binh lính mang theo, đến nơi mới lắp ráp . Đây cũng là ưu điểm của đồ gỗ ròng ít linh kiện, dễ chế tạo, mất một hai cái cũng ảnh hưởng đến đại cục.
Trong lúc bận rộn, Tiêu Dung thò đầu khỏi xe ngựa . Mặt sông rộng lớn lấp lánh ánh nước, dòng sông đục ngầu vẫn lặng lẽ chảy như ngàn năm qua và ngàn năm vẫn thế.
Tất cả những nơi tầm mắt y chạm tới đều là món quà của dòng sông. Vùng đồng bằng phù sa rộng lớn bao trùm hầu hết các thành phố lớn phía Bắc sông Hoài. Đây là cái nôi của nền văn minh, cũng là quê hương khởi thủy của tất cả Trung Nguyên.
cơ hội luôn kèm với nguy cơ. Nơi dễ sống nhưng cũng nguy hiểm. Lũ lụt là chuyện thường ngày ở huyện, đáng sợ hơn là sông đổi dòng, sức tàn phá chẳng kém gì trận đại tuyết ba mươi năm . nếu xảy thiên tai cấp độ đó thì sức khó lòng ngăn cản. Cũng may Tiêu Dung năm trăm năm tới sẽ chuyện đó xảy . Còn năm trăm năm... ai Trần Lưu sẽ chứ.
Gia cố đê điều, phát bao cát, phổ cập kiến thức tự cứu khi gặp thiên tai đó là tất cả những gì Tiêu Dung thể làm. Y thể vì vài trận thiên tai mà từ bỏ vùng đất màu mỡ , bá tánh cũng thể vì thiên tai mà bỏ xứ , từ bỏ cội nguồn của . May mà con luôn kiên cường. Sinh trong thời đại gian khó , họ vẫn sống , đến chiến loạn còn vượt qua thì còn gì thể đ.á.n.h gục họ đây.
……
Vượt qua sông lớn quân Trấn Bắc đặt chân lên địa phận Quản Thành. Đến đây khả năng kiểm soát của quân Trấn Bắc bắt đầu yếu . Tuy vùng Bắc sông Hoài đều thuộc về Trấn Bắc Vương, nhưng ranh giới cũng rạch ròi đến thế. Vùng đất giữa sông Hoài và sông Hoàng Hà nơi đông dân nhất, giàu nhất, dân ở đây thái độ ba . Họ giống dân phía Bắc thừa nhận sự cai trị của Trấn Bắc Vương, cũng giống Nam Ung coi thường Trấn Bắc Vương và quân Trấn Bắc. Rõ ràng họ vẫn đang quan sát tình hình.
Khi triều Ung dời đô về Nam những thế gia đại tộc theo hầu hết đều ở vùng Trường An, hoặc những nơi ở phía Bắc xa xôi như Bình Dương dễ Hồ chiếm đóng . Những thế gia đa đều sống ở phía Nam sông Hoàng Hà.
Thế gia tàn dư, hào tộc vẫn đang bám trụ, cùng những quan hoặc họ nâng đỡ, hoặc mượn gió bẻ măng trục lợi từ thời loạn. Chỉ riêng ba thế lực thôi cũng đủ khiến quân Trấn Bắc lao đao.
Khởi đầu vẻ vô cùng gian nan. giống như sự trù phú đồng bằng màu mỡ và nguy hiểm luôn song hành. Ở đây cũng , gian nan song hành cùng cơ hội phá cục.
Chính vì nơi loạn mới cơ hội khiến nó loạn hơn nữa. Cục diện thế gia thao túng dân sinh và văn hóa duy trì quá lâu . Tiêu Dung chán ngấy cái thái độ vơ vét thứ về nhà của họ. Họ thà giấu khư khư, mang xuống mồ chứ nhất quyết chịu để lê dân bá tánh ngó một .
Đến Quản Thành thì bắt đầu . Đi quan đạo thường xuyên thấy qua đường tay xách nách mang. Người nhát gan thì cúi đầu tái mặt, nhanh chóng đường vòng tránh né. Kẻ to gan thì chạy hỏi một câu xem sắp đ.á.n.h trận ở .
Biết tin Trấn Bắc Vương dời đô, thái độ của những thường là do dự. Họ lo Trấn Bắc Vương dời đô là điềm báo sắp chiến tranh, thèm khát cảm giác an mà nơi Trấn Bắc Vương trấn giữ mang . khi Phật t.ử Di Cảnh cũng ở trong đoàn họ do dự nữa. Ngay tại chỗ họ dắt già dắt trẻ, gia nhập đội ngũ bá tánh di cư.
Khuất Vân Diệt: "……"
Khi khỏi cao nguyên Khuất Vân Diệt hầu như thấy chuyện . qua sông lớn chuyện xảy như cơm bữa. Tiêu Dung biểu cảm như táo bón của , nén thầm trong bụng.
Y Khuất Vân Diệt với vẻ mặt dịu dàng: "Đây chính là lợi ích của danh tiếng nhân đức. Không tốn một binh một , cũng chẳng cần một lời chỉ cần thấy cái tên là bá tánh tin tưởng, hơn nữa còn đổ xô theo. Khoan đến Phật tử, đại vương từng về Đông Dương Vương Hạ Đình Chi ? Trong vương cung của hai ngàn môn khách, ngày nào cũng sĩ nhân mới đến đầu quân. E là Đông Dương Vương cả đời sẽ chẳng bao giờ thiếu sai bảo."
Còn chuyện trong hai ngàn môn khách đó bao nhiêu kẻ ăn thì cần cho Khuất Vân Diệt .
Khuất Vân Diệt ngước mắt Tiêu Dung với vẻ vui.
Sao Tiêu Dung cứ khen khác mặt thế nhỉ? Ban đầu là Phật tử, khen lên tận mây xanh. Sau đó là Tôn Nhân Loan đ.á.n.h giá cũng cao. Sau nữa khen cả tên Hoàng Ngôn Cảnh đó là một tên khốn nạn gì đáng để so sánh với chứ. Giờ càng quá đáng hơn, đến cả Hạ Đình Chi kẻ tiểu nhân chỉ a dua nịnh hót cũng giỏi hơn !
Ai chẳng vương vị của Hạ Đình Chi là nhờ nịnh hót. Hắn là chắt của khai quốc hoàng đế Hạ Quỳ nhà họ Hạ. từ đời ông nội phạm tội đuổi khỏi Trường An, lưu đày thẳng đến quận Thương Ngô. Hạ Quỳ nể nang chút tình nghĩa nào với ông nội , khiến dòng dõi nhà đời đời đều mang danh tội nhân.
Những năm đầu Hạ Đình Chi làm đủ nghề. Nhờ cái miệng khéo ăn khéo , một lão đạo sĩ trúng. Hắn nhận lão đạo sĩ làm sư phụ, nhưng thực sự xuất gia mà chỉ đổi tên từ Hạ Đình thành Hạ Đình Chi.
Lão đạo sĩ xây nền tảng cho , tiếp tục leo lên bằng con đường nịnh nọt. Cứ thế nịnh một đường từ quận Thương Ngô đến tận Kim Lăng. Nếu triều Ung dời đô xuống phía Nam chắc còn định nịnh tới tận Trường An. Chuyện hoàng đế dời đô xuống phía Nam ai cũng thấy rõ là làm con rùa rụt cổ, sợ vãi quần mà bỏ chạy. Lúc đó thiếu chỉ trích hoàng đế. lúc Hạ Đình Chi dõng dạc lên tiếng rằng hoàng đế là vạn bất đắc dĩ, hoàng đế sai, các ngươi đều là con dân Đại Ung đương nhiên lời hoàng đế.
Màn nịnh nọt khiến hoàng đế Quang Gia mát lòng mát , sướng rơn cả . Ngay tại chỗ ông xóa bỏ phận tội nhân cho Hạ Đình Chi, còn phong cho tước Hầu. Khi hoàng đế Quang Gia bệnh nặng ông gặp ai, chỉ thích chuyện với Hạ Đình Chi.
Tôn Nhân Loan thấy Hạ Đình Chi ngoài nịnh hót chẳng làm gì nên cũng mặc kệ . khi hoàng đế Quang Gia băng hà ông lập tức đuổi cổ Hạ Đình Chi . Để an ủi ông phong cho cái danh Đông Dương Vương.
Nghe danh Đông Dương Vương vẻ oai phong, nhưng thực triều đình lúc kìm hãm thế lực của các chư hầu vương nên chia nhỏ vương vị đến mức thể nhỏ hơn. Trước vương vị là Yên Vương, Hàn Vương, Triệu Vương. Giờ là Đông Dương Vương, Nhữ Nam Vương, Lâm Hải Vương. Đất phong của mỗi vương chỉ vỏn vẹn một thành thành còn bé tí tẹo.
Hai mươi bảy năm , thời Thái Ninh hoàng đế tại vị, các chư hầu vương đồng loạt khởi nghĩa. Lúc đó một mười hai chư hầu vương tuyên bố ủng hộ hoàng đế nữa. Chuyện đặt là điều thể tưởng tượng nổi.
Qua chuyện cũng thấy trong lòng Tôn Nhân Loan, địa vị của Khuất Vân Diệt và Hạ Đình Chi khác thế nào. Hắn phong vương cho là đàng hoàng chính chính, còn cho thuần túy là qua loa lấy lệ.
Tiêu Dung ngạc nhiên Khuất Vân Diệt bày tỏ sự khinh bỉ với Hạ Đình Chi đến mức ngẩn tò te.
Y Khuất Vân Diệt và Hoàng Ngôn Cảnh quen từ . y ngờ Khuất Vân Diệt cũng từng gặp Hạ Đình Chi. Hóa mười năm , mấy đều ở trong hoàng cung Nam Ung.
Điều khiến y cảm thấy vi diệu. Hóa bánh xe vận mệnh trói buộc tất cả bọn họ với từ sớm như .
Nghĩ Tiêu Dung kìm hỏi một câu: "Đại vương, ngài Hàn Lương Như ?"
Khuất Vân Diệt khựng một chút, Tiêu Dung đầy cảnh giác: "Đó là kẻ nào nữa?"
Không là một kẻ giỏi hơn nữa chứ!
Tiêu Dung: "……"
Xem là .
Khuất Vân Diệt gián tiếp hại c.h.ế.t Tôn Nhân Loan, trực tiếp đ.â.m c.h.ế.t tiểu hoàng đế. Hoàng Ngôn Cảnh g.i.ế.c Khuất Vân Diệt. Rồi Hạ Đình Chi ép c.h.ế.t Hoàng Ngôn Cảnh.
Vở kịch "bọ ngựa bắt ve, chim sẻ " vẫn hạ màn ở đó. Hạ Đình Chi tưởng thắng, thuận lợi xưng đế đăng cơ, vững ngai vàng hai mươi năm. ai ngờ năm năm cuối đời sống như một con rối, vạn sự đều theo một đạo sĩ bên cạnh. Đạo sĩ đó đạo hiệu là Nhập Thanh, tên tục gia chính là Hàn Lương Như.
Hàn Lương Như kiểm soát nhất cử nhất động của Hạ Đình Chi. Năm năm , khiến Hạ Đình Chi thoái vị nhường ngôi. nhường cho mà là nhường cho con trai . Từ đó triều Ung diệt vong, nhà họ Hàn bước lên đỉnh cao đế vị. Sau khi làm xong tất cả Hàn Lương Như phủi áo rời khỏi Kim Lăng. Nghe sống hơn hai trăm tuổi, trực tiếp vũ hóa thành tiên.
Gạt bỏ những màu sắc thần thoại trong câu chuyện , việc Hàn Lương Như trở thành chiến thắng cuối cùng là sự thật thể chối cãi. Nếu gia phả nhà họ Hàn ghi chép sai Hàn Lương Như lúc hơn hai mươi tuổi. Không khéo xuất hiện ở đó và bắt đầu khuấy đảo phong vân .
Người là đạo sĩ con riêng, hơn nữa lúc thì xuất gia lúc thì tục như thể xuất gia là cách để đổi phận . Nếu hôm nay nhắc đến Hạ Đình Chi lẽ Tiêu Dung còn nhớ ngay. Khuất Vân Diệt quen những nhân vật cộm cán trong ván cờ quyền lực từ sớm như khiến Tiêu Dung khỏi suy nghĩ.
Chẳng lẽ Hàn Lương Như cũng bắt đầu bày bàn cờ lớn của ?
Mãi đến khi Khuất Vân Diệt gọi mấy tiếng Tiêu Dung mới hồn.
Y hỏi Khuất Vân Diệt: "Đại vương gì cơ?"
Khuất Vân Diệt: "Chuyện gì khiến ngươi suy nghĩ nhập thần thế? Chẳng lẽ vẫn đang nghĩ về kẻ tên Hàn Lương Như ? Vậy bản vương hỏi cho lẽ, trong mắt bản vương và Hàn Lương Như ai dũng mãnh hơn?"
Tiêu Dung: "……"
Y chợt nhớ đến câu "Ta và Từ công t.ử thành Bắc ai hơn?"
.…………
Ngài khéo hỏi thật đấy, hỏi ngài và Hàn Lương Như ai thông minh hơn !
Khóe miệng giật giật, Tiêu Dung đáp: "Hàn Lương Như là một kỳ sĩ từng danh khi du học. Tuy từng gặp mặt nhưng chắc chắn thể so sánh với đại vương."
Sắc mặt Khuất Vân Diệt dịu đôi chút. Tiêu Dung thừa thắng xông lên, tiếp tục khuyên: "Luận về sự dũng mãnh, đời ai qua mặt đại vương. So với đại vương đời đều yếu ớt. Đã đại vương nên hành xử độ lượng, khoan dung với khác. Đối với những kẻ yếu thế hơn , lời và hành động nên khách sáo một chút như họ mới càng thêm cảm kích."
Tiêu Dung với vẻ mặt đầy sùng bái, xong còn chớp mắt với Khuất Vân Diệt. Nếu Khuất Vân Diệt đủ cứng rắn thì y lừa thật .
……
ngay khi sập bẫy chợt tỉnh ngộ. Tiêu Dung so với cả thiên hạ đều yếu ớt, chẳng bảo khách sáo với cả thiên hạ ? Dựa ? Hắn là Trấn Bắc Vương dựa mà khách sáo với tất cả ?!
Khuất Vân Diệt sa sầm mặt mày ngay lập tức: "Ngươi học theo Hạ Đình Chi ?"
Tiêu Dung vội giải thích: "Khách sáo là nịnh nọt, khách sáo... là giữ đúng đạo tiếp khách thôi. Ta thừa tướng đại vương làm mà?"
Khuất Vân Diệt lạnh: " , khi giữ đạo tiếp khách, phát hiện đời tiểu nhân nhiều vô kể. Gần thì bất kính, xa thì oán hận. Ta khách sáo với chúng một phần, chúng liền trèo lên đầu . Ta mà khách sáo thêm phần nữa e là quân Trấn Bắc cũng dâng cho khác!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0030-nhin-mot-chut.html.]
Tiêu Dung: "……"
Cứ bảo khoác, ngài mà c.h.é.m gió thì tám ngựa cũng đuổi kịp!
Y cố gắng giữ bình tĩnh: "Đại vương đang đến thái thú Tấn Ninh ? Ý kiến đưa quả thực , nhưng cũng chỉ là kẻ hám danh chuộc lợi thôi. Hắn làm gì nữa cũng thể ép đại vương làm điều . Đại vương thích ý kiến của thì đuổi là xong, cần gì c.h.é.m đầu ? Từ khi thái thú Tấn Ninh c.h.ế.t, còn mấy sĩ nhân ngưỡng mộ danh tiếng mà đến đầu quân cho đại vương? Bài học đại vương còn nếm đủ ?"
Khuất Vân Diệt: "Nếu bài học ngươi là thù báo thù thì bản vương đúng là nếm đủ. Kẻ tiểu nhân dâng lời sàm tấu bên tai để thử thách giới hạn của , tại giữ đạo tiếp khách với ? Loại giả nhân giả nghĩa , đến một kẻ g.i.ế.c một kẻ."
Sắc mặt Tiêu Dung biến đổi, y im lặng chằm chằm Khuất Vân Diệt.
Trong lịch sử c.h.ế.t chính vì bốn chữ " thù báo thù" . Hắn của hiện tại kết cục của sẽ như nên mới dám mạnh miệng tuyên bố thế .
Nếu chỉ bản mà cả quân đội và gia tộc đều g.i.ế.c sạch, liệu còn dám năng ngông cuồng như ?
Nếu dám thì còn đỡ, vấn đề là Tiêu Dung dám . Lỡ thuộc kiểu rõ tường thành phía Nam mà vẫn cứ đ.â.m đầu thì .
Tiêu Dung kể bao khuyết điểm của Khuất Vân Diệt, nhưng bao giờ nhắc đến điều . Không vì y quên mà vì y đây là khiếm khuyết chí mạng nhất của Khuất Vân Diệt. Vì cách giải quyết nên y bao giờ nhắc đến, tránh chạm cơn ác mộng đáng sợ nhất trong lòng .
Y sợ Khuất Vân Diệt vẫn hành động theo cảm tính như khiến bao tâm huyết của y đổ sông đổ bể cuối cùng hại c.h.ế.t , hại c.h.ế.t y, hại c.h.ế.t cả những Tiêu Dung quen .
chuyện cứ nhắc là qua . Tính cách Khuất Vân Diệt là , sớm muộn gì y cũng đối mặt.
Ánh mắt Tiêu Dung sắc như dao, khiến Khuất Vân Diệt nhận y thực sự tức giận. dễ dàng xuống nước, cứ thế bình tĩnh . Không gian trong xe ngựa im lặng một lát đột nhiên Tiêu Dung : "Gỗ mục thể điêu khắc."
Khuất Vân Diệt sững sờ, sắc mặt lập tức khó coi: "Ngươi cái gì?"
Tiêu Dung nhanh như b.ắ.n s.ú.n.g liên thanh: "Ta gỗ mục thể điêu khắc! Hành động theo cảm tính nhất thời là việc của kẻ võ biền! Đại vương luôn miệng làm một Trấn Bắc Vương xứng đáng vì , đây là việc Trấn Bắc Vương nên làm ? Kẻ dung nạp hạt cát thì cũng chẳng dung nạp vạn vật trong trời đất! Nhân vô thập , ai cũng khuyết điểm về tính cách, chẳng lẽ đại vương g.i.ế.c hết trong thiên hạ?! Nếu thì đại vương g.i.ế.c !"
Khuất Vân Diệt: "…………"
Hắn y với vẻ thể tin nổi: "Ngươi lý lẽ cùn! Bản vương chỉ là thể dung thứ cho kẻ tiểu nhân!"
Tiêu Dung càng tức hơn: "Vậy ai là tiểu nhân, ai là quân tử? Ai phân định ranh giới giữa hai loại ? Cứ khiến đại vương vui thì là tiểu nhân ? Vì sở thích của một mà tàn sát bừa bãi, đại vương gọi là gì ? Gọi là lạm sát kẻ vô tội!"
Khuất Vân Diệt cũng nổi nóng: ", bản vương là thế đấy, quên ? Bản vương nhớ ngay từ đầu bản vương bạo ngược hiếu sát!!!"
Tiêu Dung vì quá tức: "Được, lắm, bạo ngược hiếu sát. Ta chỉ đại vương cư xử khách sáo với khác một chút, đại vương liền dùng bốn chữ để chặn miệng . Thái thú Tấn Ninh lúc chỉ đưa một ý kiến viển vông mà đại vương c.h.é.m đầu. Hôm nay chống đối đại vương e là đến thây cũng giữ . Đại vương định xử lý thế nào? Thái mỏng băm nhuyễn?"
Trán Khuất Vân Diệt nổi gân xanh, gầm lên: "Tiêu Dung, ngươi đừng đằng chân lân đằng đầu!!!"
Tiêu Dung còn hét to hơn cả : "Sao đằng chân lân đằng đầu?! Nếu định sinh t.ử theo sở thích cá nhân thì đây chính là kết cục của ! Ta tiểu nhân ? Những việc làm hám danh chuộc lợi ? Cái mạng đặt ở đây , dựa mà chỉ vì sai một câu c.h.é.m đầu hả?!"
Đám bên ngoài xe ngựa ngẩn về phía . Ngay cả Cao Tuân Chi cũng thò đầu khỏi xe của . Ông càng càng thấy , định xuống khuyên can thì Di Cảnh đang thiền đột nhiên ngăn .
Hai giọng ai cũng to như cái loa, Di Cảnh trong xe cũng rõ mồn một. Ông cảm thấy Trấn Bắc Vương vẻ gì là sẽ tay, hơn nữa ông cũng tò mò cuộc cãi vã sẽ đến .
Cao Tuân Chi hiểu tính Khuất Vân Diệt, còn nghĩa là tạm thời chuyện gì.
Cao Tuân Chi lo lắng áp tai cửa sổ nhưng một lúc thì thấy , bên im bặt .
Cao Tuân Chi: "!!!"
Đại vương, đao hạ lưu Dung a!
Ông vội vàng cho đoàn xe dừng , chân thấp chân cao chạy tới. Tim Cao Tuân Chi nhảy lên tận cổ họng. Đến xe ngựa của Tiêu Dung, ông vén mạnh rèm lên, đồng t.ử co rút .
Bên trong cảnh tượng m.á.u me nào cả, chỉ một cảnh tượng khiến thắt lòng.
Tiêu Dung làm mặt mày trắng bệch, ôm n.g.ự.c tựa gối lông gà, nổi câu nào. Khuất Vân Diệt luống cuống y, quỳ gối tiến gần, định chạm y thì Tiêu Dung hất tay .
Khoảnh khắc đó vẻ mặt Khuất Vân Diệt như một chú ch.ó nhỏ mắc , làm nũng với chủ nhưng chủ bỏ mặc.
Cao Tuân Chi: "……"
Ông cau mày, kịp suy nghĩ xem tại Khuất Vân Diệt biểu cảm đó, vội gọi đại phu theo đoàn.
Đại phu đến bắt mạch, cảm thấy Tiêu Dung chính là chướng ngại vật con đường hành nghề y của . Sao nào mạch tượng của vị cũng khác thế? Một mắc nhiều bệnh thế mà vẫn sống nhăn răng, chẳng lẽ là kỳ tích trong truyền thuyết?
Đại phu hiểu, cũng thấy thể tin nổi, cuối cùng đành lôi mấy câu quen thuộc đối phó: công tâm vì giận dữ, cơ thể yếu ớt bẩm sinh, cần tĩnh dưỡng... Khuất Vân Diệt mà nhíu mày, riêng mấy câu đại phu ba bốn .
Lúc đang hành quân, làng quán, như ở quận Nhạn Môn thể để Tiêu Dung tịnh dưỡng. Hắn sốt ruột, bế bổng Tiêu Dung lên, sải bước chạy ngoài.
Tiêu Dung đang khó chịu, bế lên thì ngẩn cả . Đây là kiểu bế công chúa ? Trước giờ là y bế khác, ngờ cũng ngày bế.
Hồi tập nhảy đôi y bế bạn nhảy kiểu , thật là mệt tập xong là tay y cũng phế luôn.
……
Khuất Vân Diệt bế y nhẹ như lông hồng. Tiêu Dung ngơ ngác cằm , một lúc mới nhớ một vấn đề.
Đây là đường quan Khuất Vân Diệt định đưa y ?!
Chẳng bao lâu , y câu trả lời.
Chạy đến chỗ tộc Bố Đặc Ô, Khuất Vân Diệt lo lắng đặt y xuống mặt một phụ nữ trung niên: "La Ô, xem làm !"
Người phụ nữ trung niên đang đeo tay nải, bèn đặt tay nải xuống, xổm xuống nắn nắn cánh tay và vai Tiêu Dung, đỡ đầu y lên xem mắt.
Tiêu Dung: "…………" Làm cái gì thế?
Y ngơ ngác bãi cỏ. Người phụ nữ trung niên dậy, xì xào một tràng tiếng Bố Đặc Ô với những phía . Một lát bà lệnh cho Khuất Vân Diệt: "Lật nó ."
Tiêu Dung giật , kịp câu nào thì Khuất Vân Diệt ngoan ngoãn duỗi thẳng chân y , ấn lưng y xuống, bắt y sấp đất.
Tiêu Dung hốt hoảng: "Khoan ! Làm gì thế? Ta khỏi , nữa !"
Khuất Vân Diệt hề động lòng, còn dặn dò y một câu: "Nhịn một chút."
Tiêu Dung: "……" Nhịn cái gì?!
Ngay đó ánh mắt kinh hoàng của Tiêu Dung, A Cổ Sắc Gia cầm một cây gậy tròn vo tới, quỳ một chân bên cạnh y như cán bột mì, cán Tiêu Dung từ xuống một lượt.
Thủ pháp của bà chỉ đơn thuần là cán, mà chút giống cạo gió, chút giống mát xa. Hai món điểm chung là đầu làm thì đau thấu trời xanh.
……
Tiêu Dung kêu oai oái, nhưng chẳng ai đến cứu y. Ngay cả Cao Tuân Chi cũng chỉ . Ngu Thiệu Tiếp cũng xuống xe hai còn chuyện với .
Ngu Thiệu Tiếp: "Lần đầu đều thế cả."
Cao Tuân Chi: " qua là thôi."
Ngu Thiệu Tiếp: "Nhắc mới nhớ, hồi ho cũng nhờ thừa tướng nhờ t.ử của vị tộc trưởng chữa cho chỉ ba là khỏi hẳn."
Cao Tuân Chi: " , nhưng sức khỏe A Dung kém nhiều lắm, chắc làm thêm mấy nữa."
Nói xong Cao Tuân Chi và Ngu Thiệu Tiếp đều khựng , đồng loạt sang Tiêu Dung im bặt với ánh mắt đầy thương cảm.
Haizz, ráng chịu đựng .
Chúc mừng năm mới. Chúc các bạn mã đáo thành công, tiền như nước, may mắn tràn ngập cầu ước thấy.