Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0028: Thần binh lợi khí
Cập nhật lúc: 2026-02-14 11:39:54
Lượt xem: 16
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Chỉ ngày đầu tiên xuất phát là còn hưng phấn. Sang đến ngày thứ hai ngắm chán cảnh sắc ven đường, liền trở bình thường.
Cái gọi là bình thường chính là tâm trạng khá trầm lắng, mặt ai cũng hiện rõ hai chữ nhớ nhung.
Nếu bảo xưa sống tình nghĩa hơn hiện đại thì thực sự . Nói đ.â.m d.a.o là đ.â.m dao, lấy mạng là lấy mạng. Thời hiện đại ít nhất còn pháp luật quản thúc. Ở cái thời quan phủ chỉ để làm cảnh , miễn là bản đủ mạnh thì cái giá trả cho tội ác gần như bằng . Điều dẫn đến việc cướp đường nhan nhản khắp nơi. Khi lẻ loi, bất cứ ai gặp cũng thể là đạo tặc.
Vì càng coi trọng sự chia ly. Chẳng ai liệu còn cơ hội gặp trong quãng đời còn . Đặc biệt là những chuyến xa, thường coi như gặp mặt cuối cùng.
Thời gian của mỗi đều nhiều. Trừ lúc ngủ, lúc bôn ba vì cuộc sống, thời gian dành cho bạn bè, chỉ còn bấy nhiêu. Sự dằn vặt và suy tính thiệt hơn là thứ xa xỉ phẩm chỉ vương công quý tộc mới . Với thường, một câu là quyết định gả , uống bát rượu là quyết định kết nghĩa .
Điều trông vẻ tùy tiện, nhưng là kết quả tất yếu do cảnh tác động. Tiêu Dung cảm thấy đứa em trai hờ quá nhiệt tình với . nếu đặt khác, họ sẽ thấy chẳng vấn đề gì. Bởi lẽ Tiêu Dung y còn nhiều thời gian. Còn Tiêu Dật nghĩ rằng họ thể chỉ còn mười ngày ngắn ngủi , nên nhóc tự nhiên dốc hết lòng báo đáp giúp đỡ .
Tiêu Dung trong xe ngựa, dựa gối lông gà mềm nhũn như xương, hồn vía bay tận mây xanh.
Y giỏi xử lý các mối quan hệ mật.
Ở hiện đại cha y ly hôn từ sớm. Y sống với ông ngoại vài năm, sống với bà nội vài năm. Cha y đều là phú nhị đại nghĩa là ông bà ngoại và ông bà nội đều là phú nhất đại tay trắng làm nên sự nghiệp, tính tình nghiêm khắc.
Cũng thể y từng cảm nhận tình , chỉ là tình trong gia đình y nhạt nhẽo. Tiêu Dung thấy đáng thương, y thích kiểu quan hệ . Về vật chất gia đình bao giờ để y thiếu thốn, cha cũng thỉnh thoảng nhắn tin hỏi thăm, rủ ăn cơm.
Y học quản trị kinh doanh, gia đình cũng ép. Lúc học gặp sự cố,y nhất quyết đòi nghỉ học, gia đình cũng đồng ý ngay, thậm chí còn bảo học nữa cũng chẳng .
Nên Tiêu Dung thấy cuộc sống của khá . Y thừa hưởng gen của cha , sinh thích một . Những cảnh gia đình sum vầy đầm ấm quảng cáo Tết chỉ khiến y thấy kỳ quặc.
cuộc sống độc vui vẻ của y sắp kết thúc .
Từ khi chấp nhận giấy tờ tùy của tên Tiêu Dung đáng thương , Tiêu Dung một già một trẻ trở thành trách nhiệm của . Đây là thời đại coi trọng gia đình, dùng chữ hiếu để trị quốc. Quan hệ gia tộc vô cùng chặt chẽ, một ngoài chỉ đại diện cho bản mà còn đại diện cho cả gia tộc. Dù gia tộc đó nhỏ bé đến thì họ cũng cùng chung vinh nhục.
Tiêu Dung thở dài thườn thượt.
Y bắt đầu suy nghĩ tại rơi cảnh thứ n.
Chưa kịp nghĩ nguyên cớ thì "nguyên cớ" vén rèm bước .
Xe ngựa đang chạy mà nhảy lên nhẹ nhàng như , Tiêu Dung giật b.ắ.n cứng đờ bật dậy như lò xo, phủi lưng, chỉnh áo, ngay ngắn nghiêm chỉnh.
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn thấy hết còn che giấu làm gì nữa.
Có câu "Quân t.ử thận độc" ý là quân t.ử dù ở một cũng giữ gìn phẩm hạnh như khi ở mặt khác. Tiêu Dung rõ ràng làm , nhưng khác làm nên mới phản ứng mạnh như .
Hai , Tiêu Dung thấy mất mặt. Khuất Vân Diệt y một cái vén vạt áo xuống một cách tự nhiên.
Hắn cầm ấm bên cạnh rót cho một chén, rót : "Trước mặt bản vương ngươi cần câu nệ, thế nào thì ."
Tiêu Dung: "……"
Nói cứ như cảm ơn ngài .
Y khó chịu, thực là vì thấy mất mặt: "Vậy mặt khác, như thế ?"
Khuất Vân Diệt bưng chén lên, Tiêu Dung, do dự một chút hỏi với vẻ khó tin: "Chẳng ngươi luôn sợ khác chê ?"
Tiêu Dung: "…………"
Y chối bay chối biến: "Ai chứ, sợ!"
Khuất Vân Diệt liếc y một cái, gì cúi đầu uống . Tiêu Dung sắp tức c.h.ế.t .
y thể cãi với Khuất Vân Diệt, đây là đại vương y làm gương tôn trọng chứ. Thế là Tiêu Dung đành nín nhịn, lôi thanh kiếm của viện trưởng cúi đầu nghiên cứu hoa văn vỏ kiếm, mặt hầm hầm.
Từ khi Tiêu Dung bắt cóc, Khuất Vân Diệt thấy thanh kiếm , suýt nữa thì quên mất sự tồn tại của nó. Giờ thấy bảo bối mắt sáng rực lên, trầm giọng khen: "Quả là thần binh lợi khí."
Tiêu Dung chua cả răng. Y đến quân Trấn Bắc hai tháng trời Khuất Vân Diệt khen câu nào, thanh kiếm lộ diện đ.á.n.h giá cao như .
Tiêu Dung bĩu môi: "Đương nhiên, đây là kiếm rèn từ thiên thạch, mất ba năm mới xong một thanh. Từng chi tiết đều do bậc thầy đúc kiếm đích mài dũa. Đại vương thấy hoa văn ? Toàn là kỹ thuật khảm vàng bạc đấy. Khảm vàng bạc cũng nhiều loại, loại là bí truyền của gia đình vị đại sư đó bên ngoài học cũng ."
Còn chuyện thật thì Tiêu Dung cũng , y chỉ lặp lời viện trưởng thôi.
Khuất Vân Diệt xong "ồ" một tiếng: "Vậy nó sắc bén thế nào?"
Tiêu Dung: "……" Đồ thẳng nam.
Tiêu Dung thanh kiếm trong tay, lắc đầu: "Ta cũng , kiếm khai phong (mài lưỡi)."
Lần Khuất Vân Diệt mới kinh ngạc: "Chưa khai phong?!"
Tiêu Dung: "Ừ."
Khuất Vân Diệt hiểu: "Sao khai phong?"
Tiêu Dung nhíu mày: "Sao khai phong? Ta là sĩ nhân, nho sinh thời xưa mà luyện kiếm thuật. Kiếm là do một vị ân sư tình cờ gặp tặng cho . Tuy và quen lâu, nhưng kiếm thực sự là tâm huyết của , chỉ bảo quản cẩn thận làm hỏng nó."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Đây đúng là chuyện hoang đường nhất từng .
Hắn định mắng Tiêu Dung một trận. Binh khí thế rơi tay y đúng là lãng phí. Không dùng thì thôi, thể để làm vật gia truyền nhưng khai phong?!
Quả thực là... phí của giời!
Đấy, cuống quá làm dùng thành ngữ phức tạp thế đấy.
Tiêu Dung cũng đang chằm chằm , ánh mắt đầy vẻ nghi ngờ và cảnh giác, rõ ràng nhận thái độ của và chuẩn sẵn sàng để cãi .
Khuất Vân Diệt: "……"
Thôi bỏ , đường đường là đại trượng phu, thèm đôi co với kẻ sĩ yếu ớt.
Khuất Vân Diệt ngậm miệng , ánh mắt vẫn lưu luyến thanh Kiếm Li Vẫn, vẻ mặt vẫn còn chút cam lòng. nhịn , chuyển sang về binh khí của : " là binh khí , nhưng chắc bằng Tuyết Ẩm Cừu Mâu của bản vương."
Tiêu Dung nghi đang dùng khích tướng kế để y đem kiếm khai phong tỷ thí với , nên y hùa theo mà hỏi ngược : "Có một chuyện hỏi đại vương từ lâu , tại binh khí của đại vương gọi là Tuyết Ẩm Cừu Mâu?"
Cừu Mâu thì y là một loại binh khí. tại phía thêm hai chữ Tuyết Ẩm? Phải rằng khi Khuất Vân Diệt thất thế, các sĩ nhân vin đó để phê phán . Một trong những tội trạng là dùng Tuyết Ẩm để đặt tên cho binh khí. Điều chứng tỏ thích tuyết, thích mùa đông c.h.ế.t chóc. Hắn phản nhân loại. Hắn đáng c.h.ế.t thây.
Tội trạng hoang đường hơn thế còn đầy rẫy. Các sĩ nhân tranh định tội cho . Một là để lấy lòng thế lực mới. Hai là để đ.á.n.h bóng tên tuổi cho bản . Giống như suy nghĩ ban đầu của Tiêu Dung là ké nhiệt . Lớn tiếng phê phán Trấn Bắc Vương từng một thời lừng lẫy chính là cách nhanh nhất để họ lọt mắt xanh của Trần Lưu Vương, Đông Dương Vương.
Khuất Vân Diệt thực sự từng qua vấn đề . Bản cũng ngẩn một chút mới đáp: "Bởi vì rèn nó sống ở Tuyết Ẩm Đường. Binh khí ông rèn đều mang cái tên . Kiếm Tuyết Ẩm, đao Tuyết Ẩm, Tuyết Ẩm Cừu Mâu."
Tiêu Dung: "..."
Đây quả thực là đáp án y từng nghĩ tới.
Nghe xong Tiêu Dung cũng buồn : "Vậy tại từng đến kiếm Tuyết Ẩm và đao Tuyết Ẩm?"
Biểu cảm Khuất Vân Diệt khẽ đổi. Hắn vẻ đắc ý, như biểu lộ : "Bởi vì binh khí rèn quá nặng, khó sử dụng. Dù khác mua về cũng chỉ để trưng bày trong nhà như đồ trang trí. Chỉ mới thể sử dụng nó hàng ngày."
Nói xong Khuất Vân Diệt cụp mắt uống . Tiêu Dung thấy rõ ánh mắt liếc về phía .
Lần Tiêu Dung thực sự nhịn . Tuy nhiên y chỉ khẽ nhếch môi, khiến phân biệt tại y .
Tính đa nghi của Khuất Vân Diệt trỗi dậy. Hắn nghi ngờ Tiêu Dung đang nhạo .
Tiêu Dung giải thích gì. Cười xong y ngả , dựa chiếc gối lông gà phồng xốp. Khuất Vân Diệt mà nhíu mày. Ngũ quan của nhạy cảm hơn thường. Tiêu Dung giặt đám lông gà đó, phơi hai nắng . Y thấy mùi nhạt, ghé sát thì ngửi thấy. Khuất Vân Diệt xa thế vẫn thấy cái gối nặng mùi.
Hơn nữa làm gối mà to quá khổ, vuông vức làm gì cái gối nào kỳ quặc thế.
Thấy Khuất Vân Diệt thỉnh thoảng bày vẻ mặt vui, Tiêu Dung lười để ý đến . Y thoải mái, đề cập một chuyện với Khuất Vân Diệt: "Nếu đại vương rảnh rỗi thể vài bức thư ? Chuyện đ.á.n.h Tiên Ti suy tính vẫn thấy nên chỉ để quân Trấn Bắc bỏ sức. Đã là Trung Nguyên thì nên chung sức chung lòng đ.á.n.h đuổi Hồ, cùng làm nên nghiệp lớn."
Khuất Vân Diệt: "..."
Hắn đến mức hẹp hòi chuyện . Dù Tiên Ti đông, gần hai mươi vạn g.i.ế.c cả năm cũng hết. Nên ý kiến gì về việc chia sẻ mối thù cho khác.
Vấn đề là ngay cả cũng , ngoài thể căm thù Tiên Ti như . Họ đều đang chờ hưởng lợi sẵn.
Nghĩ Khuất Vân Diệt bèn : "Viết cũng vô dụng, bọn họ đến ."
Tiêu Dung nhướng mày: "Tại đại vương khẳng định như ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0028-than-binh-loi-khi.html.]
Khuất Vân Diệt giải thích thế nào. Hắn chỉ đó là chuyện rõ rành rành. im lặng cũng xong. Tiêu Dung cứ chằm chằm , bắt cho lẽ.
Khuất Vân Diệt: "Trong mắt khác và Hoàng đế Tiên Ti chẳng gì khác biệt."
Để hai bên tự tiêu hao mới là điều những kẻ vui vẻ thấy nhất.
Tiêu Dung ngẩn . Y ngờ Khuất Vân Diệt trúng điểm mấu chốt, cũng ngờ Khuất Vân Diệt rõ chuyện .
Biết mà vẫn cứ lao đầu làm, nên phóng khoáng ngốc đây.
Tiêu Dung im lặng một lát. Y thẳng dậy Khuất Vân Diệt chăm chú: "Lời của đại vương phần phiến diện. Hoàng đế Tiên Ti là t.ử địch của Trung Nguyên, còn đại vương thì . Đại vương cũng là Trung Nguyên. Chỉ là... vị trí của đại vương gần Tiên Ti hơn, thù hận cũng nhiều hơn khác, nên tự nhiên rơi nước cờ . Nếu đổi là Tôn Nhân Loan Hạ Đình Chi thì cũng thôi. Họ thù hận đại vương, chỉ là ai cũng tính toán cho lợi ích của , nên đành bỏ rơi những kẻ khả năng đe dọa ."
Khuất Vân Diệt nhíu mày hiểu Tiêu Dung chuyện với .
Hắn quan tâm những kẻ đó thù hận .
Tiêu Dung: "Dám hỏi đại vương, ngài thấy quốc cữu là thế nào?"
Khuất Vân Diệt nhớ đến khuôn mặt Tôn Nhân Loan. Dù sắc mặt lắm, nhưng vẫn đưa câu trả lời khách quan: "Hắn cũng coi như chút khí phách."
Tiêu Dung im lặng. Đánh giá thực thấp. Trong mắt đời Tôn Nhân Loan thể coi là một đại hùng.
Suy cho cùng khi triều Ung di dời về phương Nam, hoàng đế Quang Gia nhanh chóng lâm bệnh nặng. Cả triều đình Nam Ung như lớp băng mỏng, sơ sẩy một chút là mất nước ngay. Chính Tôn Nhân Loan chỉnh đốn triều đình. Cũng chính Tôn Nhân Loan dốc sức hòa giải trong bối cảnh cả phương Bắc Hồ kiểm soát, cố gắng chia rẽ liên minh Hồ, đồng thời dẫn dắt quân đội Nam Ung t.ử thủ sông Hoài.
Sông Hoài tuy khó vượt, nhưng cũng cần chủ tướng giỏi mới . Nếu thì cũng chỉ là một dòng sông sớm muộn gì cũng vượt qua .
Có thể nhờ ông chống đỡ hai năm đó mới cho Khuất Vân Diệt cơ hội phát triển nhanh chóng. Nếu thời gian nghỉ ngơi dưỡng sức ở Nam Ung, Khuất Vân Diệt thể chìm nghỉm trong dòng sông lịch sử .
Tuy nhiên con ưu điểm thì cũng khuyết điểm. Tôn Nhân Loan bảo vệ Nam Ung, nhưng che giấu hành vi đại nghịch bất đạo của . Nguy cơ qua , liền nể mặt ông nữa. Luôn kẻ bóng gió châm chọc ngôi vị của tiểu hoàng đế là bất chính, còn liên kết với hòng kéo Tôn Nhân Loan xuống ngựa.
Nói đến thì ngôi vị của tiểu hoàng đế quả thực đáng ngờ. Bởi vì vị tiểu hoàng đế khi đăng cơ mới vài tháng tuổi. Ngài là con ruột của Tôn thái hậu, nhưng ai ngài con ruột của hoàng đế Quang Gia .
Hoàng đế Quang Gia bệnh nặng vì tin Tiên Ti đ.á.n.h tới. Ông đang ngủ thì hoảng loạn bỏ chạy kết quả ngã gãy chân. Sau đó ông liệt giường, sức khỏe ngày càng kém. Thời gian Tôn thái hậu m.a.n.g t.h.a.i là lúc ông đang liệt giường.
Chuyện ... chuyện hoàng gia ngoài rõ . Tuy gãy chân ảnh hưởng đến chuyện , nhưng tình trạng Hoàng đế Quang Gia tệ như . Cộng thêm lúc đó Tôn Nhân Loan nắm quyền, ông cần em gái sinh hạ hoàng tự để củng cố địa vị.
Tiểu hoàng đế con ruột của hoàng đế Quang Gia giờ còn quan trọng nữa, dù thời đại cũng chẳng xét nghiệm ADN. Vấn đề là nhiều mặc định tiểu hoàng đế là con hoang.
Nói cách khác, danh tiếng của Tôn Nhân Loan cũng đang ngàn cân treo sợi tóc. Ông ghét nhất ai nhắc đến thế của tiểu hoàng đế, nên cần khác giúp đ.á.n.h lạc hướng dư luận. Ngoài , làm thêm chút việc thiện cũng giúp tiếng tăm của ông khá hơn.
Tiêu Dung giảng giải những đạo lý cho Khuất Vân Diệt. Khuất Vân Diệt thấy y lý, nhưng vẫn tin Tôn Nhân Loan sẽ xuất binh giúp .
Thôi thì một bức thư cũng chẳng mất gì. Đợi Tôn Nhân Loan từ chối, Tiêu Dung sẽ hết hy vọng.
Khuất Vân Diệt uể oải đồng ý. Hắn lề mề, định ngay thì Tiêu Dung đột nhiên nắm lấy cánh tay : "Khoan , đại vương xong những bức khác khoan hãy gửi , chỉ bức gửi cho thái thú Kiến Ninh là cho gửi ngay lập tức."
Khuất Vân Diệt ngẩn một giây, kinh ngạc: "Sao còn thư cho Hoàng Ngôn Cảnh?"
Tiêu Dung như lẽ đương nhiên: "Hoàng Ngôn Cảnh giờ gia đại nghiệp đại, ở Ninh Châu tiễu phỉ làm ruộng, còn thu nhận ít lưu dân là thực lực tồi đương nhiên mời ."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Hắn chôn chân tại chỗ, nhúc nhích. Tiêu Dung đầy nghi hoặc. Một lúc lâu Khuất Vân Diệt mới thốt một câu: "Kẻ thù với ."
Tiêu Dung: "……"
Hóa ngài cũng chột cơ .
Tiêu Dung im lặng một lát : "Chuyện đại vương từng là thuộc hạ của trai Hoàng Ngôn Cảnh bí mật gì. Lúc đó đại vương cũng là bất đắc dĩ. Hoàng Ngôn Cần tuy thu nhận đại vương, nhưng đại vương vật trong ao thể mãi chịu cảnh trướng khác. Tin rằng Hoàng Ngôn Cảnh cũng hiểu đạo lý ."
Khuất Vân Diệt: "Không chuyện đó."
Tiêu Dung ngẩn : "Không ?"
Khuất Vân Diệt sa sầm mặt mày: "Hoàng Ngôn Cảnh hơn mười tuổi. Lúc ở Lư Giang chèn ép đủ đường. Ta nể mặt trai nên chấp nhặt. khi rời Nam Ung nuốt trôi cục tức nên cướp ngựa và binh khí của ."
Tiêu Dung ngạc nhiên nhưng thấy cũng bình thường: "Chỉ là mấy con ngựa và binh khí thôi mà, chuyện qua lâu , chắc ——"
Khuất Vân Diệt bồi thêm: "Còn cả tiểu của nữa."
Tiêu Dung: "…………"
Y trợn tròn mắt: "Tiểu ?!"
Khuất Vân Diệt cố gắng biện minh cho : "Hoàng Ngôn Cảnh thì thật thà nhưng tâm địa độc ác. Nữ t.ử trong hậu viện của chịu nổi . Có một cô nương cầu xin đưa nàng , bèn đưa . Tiện thể đưa thêm bốn nữa."
Tiêu Dung: "…………"
Nếu đang trong xe ngựa thì Tiêu Dung bật dậy .
"Đại vương!!!"
Bị y hét, da đầu Khuất Vân Diệt tê rần: "Họ đều là những mệnh khổ! Chẳng ngươi luôn làm việc để vang danh với bá tánh ? Việc theo thấy chính là việc ."
Hơn nữa lúc đó mới mười lăm tuổi cái tuổi bồng bột. Nếu là bây giờ đương nhiên sẽ làm thế nữa. Cho ít tiền lộ phí để họ tự trốn là , việc gì dẫn theo họ diễu võ dương oai qua sông Hoài làm gì.
Tiêu Dung cạn lời. Đây mà gọi là vang danh á? Ai mấy cô nương đó mệnh khổ? Đừng bá tánh, ngay cả nạn nhân Hoàng Ngôn Cảnh cũng sẽ nghĩ Khuất Vân Diệt cắm sừng , dắt díu năm tiểu của bỏ trốn hưởng lạc.
Biểu cảm của Tiêu Dung biến hóa khôn lường, lúc đỏ lúc xanh. Thảo nào Hoàng Ngôn Cảnh bắt Khuất Vân Diệt là dùng cực hình ngay. Thời đại mối thù cướp vợ đội trời chung, e là Hoàng Ngôn Cảnh hận cả đời .
Dưới cái phần căng thẳng của Khuất Vân Diệt, Tiêu Dung thở hắt một nặng nề: "Thôi bỏ ."
Y lẩm bẩm: "Giờ đại vương là Trấn Bắc Vương, Hoàng Ngôn Cảnh chỉ là thái thú Kiến Ninh. Chênh lệch thực lực sẽ khiến nuốt hết uất ức trong. Hắn thể nhẫn nhịn chờ thời đến tận hôm nay chứng tỏ tâm tính vững vàng. Đại vương cứ gửi thư , tin sẽ đến."
Khuất Vân Diệt: "……"
Nghe Tiêu Dung khen Hoàng Ngôn Cảnh, Khuất Vân Diệt thấy khó chịu. Trong mắt Hoàng Ngôn Cảnh, Khuất Vân Diệt là kẻ thù. Trong mắt Khuất Vân Diệt cũng . Hắn g.i.ế.c Hoàng Ngôn Cảnh là vì Hoàng Ngôn Cần ơn với , nếu ngay tại Lư Giang lấy đầu Hoàng Ngôn Cảnh .
Khuất Vân Diệt sợ gặp kẻ thù cũ, chỉ một chuyện: "Ngươi cũng thấy làm sai chuyện ?"
Cao Tuân Chi thì cho rằng sai. Chuyện nhà liên quan gì đến . Hắn mang những nữ t.ử đó chỉ khiến rơi cảnh trong ngoài .
Tiêu Dung khựng , hỏi Khuất Vân Diệt : "Đại vương đưa những nữ t.ử đó ?"
Khuất Vân Diệt: "Qua sông Hoài, đảm bảo Hoàng Ngôn Cảnh thấy nữa để họ tự tìm đường sống."
Dù lúc đó trong đầu là báo thù, mấy phụ nữ theo chắc cũng chẳng sống bao lâu.
Tiêu Dung: "……"
Nên ngài làm thế chỉ để chọc tức Hoàng Ngôn Cảnh thôi đúng ?
Khóe miệng giật giật, Tiêu Dung cố gắng làm dịu biểu cảm: "Đại vương làm đúng. Gặp mệnh khổ, khả năng cứu giúp thì tay, đó là việc thiện. đại vương thực sự cần biến việc thiện thành hành động trút giận. Trước khi qua sông Hoài thể để họ tự tìm đường sống . Qua sông Hoài mới thả chẳng khác nào tự nhiên rước thêm một kẻ thù đội trời chung đáng ?"
Khuất Vân Diệt cau mày: "Hoàng Ngôn Cảnh tính là kẻ thù gì chứ, còn chẳng đủ tư cách đ.á.n.h một trận với ."
Tiêu Dung: "Đê ngàn dặm vỡ vì tổ kiến a."
Thực Khuất Vân Diệt vẫn đồng tình với lời Tiêu Dung, nhưng vẻ mặt mệt mỏi của y phản bác nữa, chỉ lẳng lặng đó suy ngẫm mấy chữ y .
Tiêu Dung quả thực mệt, ngủ một giấc, nhưng vị đài ý định rời . Tiêu Dung đang nghĩ cách đuổi khéo thì đột nhiên thấy tiếng vó ngựa dồn dập bên ngoài.
Tốc độ nhanh, là đang phi nước đại.
Khuất Vân Diệt phản ứng nhanh hơn y, lập tức vén rèm lên. Vừa đúng lúc tướng sĩ báo tin phi ngựa đến bên cạnh xe.
"Đại vương! Phía mấy ngàn nhân mã, cầm đầu tự xưng là Ngu Thiệu Thừa, là đến đầu quân cho đại vương!"
Khuất Vân Diệt ngẩn , mang máng nhớ Ngu Thiệu Tiếp từng sẽ bảo em trai đến đây. Đây chính là em trai đó ?
Với văn nhân thì Khuất Vân Diệt coi thường, nhưng với võ tướng thì hứng thú. Hơn nữa còn mang theo mấy ngàn binh mã, quà mắt vẫn hơn là tay . Khuất Vân Diệt định xuống xem hư thực thế nào thì Tiêu Dung từ phía lao tới.
Y căng thẳng túm lấy cánh tay Khuất Vân Diệt: "Đại vương, mang theo binh khí!"
Khuất Vân Diệt: "Không cần nhỉ?"
Hắn cũng định đích so tài với Ngu Thiệu Thừa.
Tiêu Dung kiên quyết: "Nhất định mang theo!"
Khuất Vân Diệt: "……" Thôi .