Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0019: Lành ít dữ nhiều
Cập nhật lúc: 2026-02-13 10:08:38
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Khuất Vân Diệt bước , đập mắt đầu tiên là thanh trường kiếm treo tường gian ngoài.
Từ nhỏ làm bạn với binh khí, chỉ liếc qua một cái nhận ngay, thanh kiếm chắc chắn rèn bởi tay thợ bậc thầy.
Theo phản xạ, Khuất Vân Diệt định bước tới lấy xuống xem kỹ, nhưng bước một bước thì nhớ mục đích đến đây, bèn chuyển hướng bên trong.
……
Không một bóng .
Đứa nhỏ thấy , chiếc giường hồ duy nhất cũng thấy bóng dáng Tiêu Dung. Chăn đệm lộn xộn, một góc chăn còn rơi xuống đất.
Khuất Vân Diệt sững . Phản ứng đầu tiên trong đầu là Tiêu Dung chịu nổi , giống như bao khác lén lút bỏ trốn .
Phải mất đến ba thở, mới nhớ Tiêu Dung làm gì sức mà chạy. Bình thường ba bước thở năm bước nghỉ, giờ đang sốt cao, làm mà tự chạy .
Phản ứng , Khuất Vân Diệt lập tức hành động. Hắn lục tìm nhanh chóng, chẳng mấy chốc thấy A Thụ ngất xỉu trong góc.
Khuất Vân Diệt xách A Thụ lên như xách gà con, lắc mạnh hai cái A Thụ mới lơ mơ tỉnh .
Khuất Vân Diệt hỏi: "Chủ nhân nhà ngươi ?!"
A Thụ ngơ ngác , một lúc mới trợn tròn mắt: "Lang chủ... Trang thống lĩnh đ.á.n.h ngất ... Lang chủ, lang chủ gặp nguy hiểm !"
Nghe , sắc mặt Khuất Vân Diệt trở nên vô cùng khó coi. Hắn ném A Thụ xuống đất, đầu sải bước đến bên giường, sờ thấy đệm lạnh ngắt.
Hắn nghiến răng ken két: "Trang, Duy, Chi!"
"Ngươi, chán, sống, !"
Bên , Tiêu Dung cũng xóc nảy đến tỉnh dậy.
Vừa tỉnh y phát hiện đầu chúc xuống đất, mắt là lông ngựa màu nâu, còn bản thì trói gô lưng ngựa như một món hàng.
Lúc ngất thì cảm thấy gì, nhưng giờ tỉnh y cảm giác sắp nôn hết cả cơm hôm qua .
"Dừng... dừng !"
Y hét lớn, cố sức ngẩng đầu lên xem chuyện gì đang xảy . chẳng ai thèm để ý đến y, bọn họ vẫn điên cuồng thúc ngựa chạy về phía . Người chở Tiêu Dung là ai y thấy, nhưng y thấy cưỡi ngựa song song tiếng y thì đầu một cái.
Mặt vết sẹo dài, tay cầm cương ngựa, chỗ hổ khẩu nốt ruồi đen to tướng cực kỳ nổi bật Lý Tu Hành.
Đồng t.ử Tiêu Dung co rụt , hiểu rơi tay kẻ . Lý Tu Hành thấy y tỉnh nhưng cũng chẳng làm gì nên tiếp tục tập trung phi ngựa.
Họ đang xuyên qua một khu rừng rậm. Theo lý thuyết thì địa hình ngựa khó chạy nhanh, nhưng bọn họ di chuyển dễ dàng. Tầm của Tiêu Dung hạn chế, chỉ thể tiếng vó ngựa đoán xem bao nhiêu .
Cũng may nhiều, chắc tầm năm sáu, sáu bảy .
Y cố sức ngẩng đầu, còn vặn một chút. y động đậy, con ngựa khó chịu vì vướng víu, định đá hậu. Người chở y phản ứng gì thì Lý Tu Hành bên quất roi về phía y: "Nằm im!"
Một roi quất , trúng vì cách xa, hơn nữa quất trúng Tiêu Dung cũng sẽ trúng ngựa. Ngựa đau sẽ chạy lung tung thì mất thời gian lắm.
Tiêu Dung vẫn lộ vẻ mặt kinh hoàng tột độ, lập tức cúi đầu xuống.
Lý Tu Hành thấy y sợ mới yên tâm.
Còn Tiêu Dung đang cúi đầu thì thầm c.h.ử.i thề.
Cái quái gì thế ! Y mới đến quân Trấn Bắc mấy ngày, đầy một tháng, với Lý Tu Hành xa thù gần oán, bắt cóc y làm cái gì? À đúng thù chứ. Chính y cung cấp tình báo khiến âm mưu của Lý Tu Hành và đồng bọn thất bại.
Nên bắt y về sào huyệt để hành hạ trả thù?
……
Không giống lắm. Nhìn cái kiểu chạy bán sống bán c.h.ế.t xem, như thể yêu quái đuổi theo lưng . Chẳng ai vì trả một cái thù lớn nhỏ mà liều mạng thế . Người thường làm thế, Lý Tu Hành càng .
Kẻ Khuất Vân Diệt truy sát, trốn chui trốn lủi mười năm trời mà vẫn sống dai như đỉa, luận về độ ham sống sợ c.h.ế.t khi Tiêu Dung còn thua xa .
Không để trút giận... mà còn mang theo cục nợ là y đường chạy trốn.
Tiêu Dung im lặng một lát, ngẩng đầu lên, y dốc hết sức bình sinh gào lên: "Thả xuống! Ta sắp xóc c.h.ế.t ! Các ngươi nhặt xác cho thì thả xuống!"
Vừa nhận giá trị với Lý Tu Hành, chắc chắn sẽ g.i.ế.c giữa đường, Tiêu Dung lập tức giãy giụa. Lần dọa nạt cũng vô dụng, Lý Tu Hành bực lệnh cho dừng . Trang Duy Chi cau mày nhưng vẫn xuống ngựa.
Trong tư thế đầu chúc xuống đất, thấy Trang Duy Chi xuất hiện mặt, Tiêu Dung kinh ngạc thấy hợp lý.
Thực y cũng kẻ phản bội trong quân Trấn Bắc là ai. Quân Trấn Bắc thì đoàn kết nhưng thực như nắm cát rời, ai cũng đủ tư cách sử sách ghi danh.
Y chỉ thể dựa logic để phân tích, kẻ đó địa vị thấp nhưng cũng quá cao. Vì liên kết với Tiêu Ti là chuyện quá thất đức, nếu là tên tuổi như Giản Kiều thì chắc chắn sẽ đời nhớ mãi quên.
Và Trang Duy Chi - thống lĩnh binh phù hợp với suy đoán cao tới thấp thông đó.
Thống lĩnh binh xưa nay đều do cánh tay đắc lực của thủ lĩnh đảm nhiệm, vì là gần gũi nhất, tin tưởng nhất, chịu trách nhiệm lo liệu ăn ở và an cho thủ lĩnh.
vấn đề là thủ lĩnh quân Trấn Bắc là Khuất Vân Diệt.
Hắn một quen hầu hạ, hai thích lượn lờ mặt. Còn bảo vệ ư? Nói thế cho dễ hiểu nhé: nếu địch tập kích, chỉ nước Khuất Vân Diệt bảo vệ lính canh, chứ lính canh nào bảo vệ nổi .
Vì thế Trang Duy Chi tuy mang danh thống lĩnh binh nhưng thực chất chẳng quyền lực gì. Gọi là cánh tay của Khuất Vân Diệt, chi bằng gọi là đội trưởng đội bảo vệ vương cung còn đúng hơn. Khuất Vân Diệt hào phóng với tướng sĩ tài, ban chức, ban công, ban tiền, nhưng sắp xếp Trang Duy Chi vương cung làm những việc vặt vãnh, chứng tỏ thấy Trang Duy Chi chẳng làm nên trò trống gì.
Khuất Vân Diệt ruột để ngoài da, chẳng che giấu mà cũng khinh thường việc che giấu, nên Trang Duy Chi rõ địa vị của bên cạnh .
Không trọng dụng, sinh lòng oán hận, từ đó tìm đường khác, âu cũng là chuyện thường tình.
……
Trang Duy Chi đưa tay giải cứu Tiêu Dung khỏi lưng ngựa. Hắn im lặng, thẳng mắt Tiêu Dung.
Ngược Lý Tu Hành cứ chằm chằm bọn họ như hổ rình mồi.
Lý Tu Hành lệnh cho Trang Duy Chi: "Để lưng ngươi."
Sau đó sang Tiêu Dung đầy hăm dọa: "Lần ngươi mà còn la hét nữa..."
Tiêu Dung xoa cổ tay tê dại: "Các ngươi định đưa ?"
Lý Tu Hành khựng , sắc mặt Tiêu Dung ngạc nhiên hỏi: "Ngươi sợ ?"
Tiêu Dung: "Dê miệng cọp, sống c.h.ế.t đều do các ngươi quyết định, một kẻ trói gà chặt sợ hãi thì ích gì. Nghe ngươi và Thanh Phong giáo cấu kết, chẳng lẽ ngươi định đưa gặp của Thanh Phong giáo?"
Lý Tu Hành khinh miệt, định trả lời.
Tiêu Dung biểu cảm của gật đầu: "Hóa ."
Lý Tu Hành: "……"
"Đừng nhảm nữa, tiếp tục ! Đừng tưởng dám g.i.ế.c ngươi, sống thì ngoan ngoãn theo!"
Nói xong Lý Tu Hành hùng hổ , mấy còn theo chỉ Trang Duy Chi tụt cuối cùng.
Trang Duy Chi định vác Tiêu Dung lên, Tiêu Dung lùi một bước, tự trèo lên lưng ngựa, hỏi một câu: "Người hầu của còn sống ?"
Trang Duy Chi ngẩn , ngẩng đầu khuôn mặt lạnh lùng của Tiêu Dung, "ừ" một tiếng cũng nhảy lên ngựa.
Tiếp theo là chặng đường dài đằng đẵng. Lý Tu Hành vẻ nhanh, nhưng cũng chỉ là làm màu thôi chẳng mấy chốc chậm đợi Trang Duy Chi lên dẫn đường.
Mười năm qua nơi đổi quá nhiều, Lý Tu Hành chẳng chỗ nào an , nhưng Trang Duy Chi thì . Hắn thể tránh đường quan, chui những nơi vắng vẻ, giảm thiểu đáng kể khả năng phát hiện.
Tiêu Dung lưng , bụi mù mịt phía , tấm lưng căng cứng của Trang Duy Chi.
Đám căng thẳng quá mức. Tiêu Dung suy nghĩ một lát, dứt khoát ngậm miệng . Dưới sự đe dọa tuyệt đối, mồm mép tép nhảy chẳng tác dụng gì, chi bằng nghỉ ngơi dưỡng sức nghĩ cách tự cứu thì hơn.
Còn chuyện quân Trấn Bắc phát hiện y bắt cóc đến cứu , Tiêu Dung nghĩ là . Dù Khuất Vân Diệt quan tâm sống c.h.ế.t của y, nhưng Giản Kiều và Cao Tuân Chi sẽ khoanh tay . Vì thế y cần tranh thủ thời gian, cũng cần tạo một vài sự cố bất ngờ.
……
Trời sáng, họ dừng nghỉ ngơi trong một khu rừng lấy nước ăn lương khô và cho ngựa nghỉ.
Chạy thục mạng cả đêm, trừ ngựa của Trang Duy Chi còn tàm tạm, ngựa của những khác đều thở hồng hộc. Xem Lý Tu Hành lăn lộn bên ngoài cũng chẳng , đến con ngựa cũng mua nổi.
Họ tổng cộng sáu , cộng thêm Trang Duy Chi là bảy. Sáu một chỗ ăn uống tụ tập, Trang Duy Chi đẩy Tiêu Dung xuống gốc cây phía bên , ném cho y một cái bánh và một túi nước.
Tiêu Dung nhận lấy, phản ứng gì.
Y sẽ vì chút đồ ăn thức uống mà nghĩ Trang Duy Chi còn lương tâm, còn t.h.u.ố.c chữa. Nhìn những việc làm xem: rõ Khuất Vân Diệt và Lý Tu Hành thù, vẫn cấu kết; rõ Lý Tu Hành liên kết với Tiên Ti, vẫn gửi tin tình báo ngoài, để Tiên Ti thuận lợi tiến Trung Nguyên.
Kẻ ích kỷ tột cùng. Sự ôn hòa hiện tại và việc chăm sóc Tiêu Dung chẳng qua vì Tiêu Dung còn giá trị lợi dụng với . Bản tính vốn trầm lặng nên trông vẻ đỡ hơn Lý Tu Hành một chút thôi.
Hứng gió lạnh cả đêm, nếu Tiêu Dung thực sự là bệnh nhân sốt cao thì giờ chắc đời nhà ma . y cảm thấy đỡ hơn hôm qua. Mở túi nước, ngửa đầu uống một ngụm cho nhuận họng, trả túi nước cho Trang Duy Chi, y về phía đám Lý Tu Hành.
Tiêu Dung khẽ : "Lý Tu Hành là kẻ hai mặt, vì sống sót mà từ thủ đoạn. Không là Thanh Phong giáo bỏ rơi , bỏ rơi Thanh Phong giáo. Việc bắt chắc cũng là chủ ý của nhỉ?"
Động tác nhai của Trang Duy Chi khựng , lên tiếng. Tiêu Dung liếc , tiếp tục: "Những lợi ích hứa hẹn với ngươi, ngươi chắc chắn sẽ nhận ?"
"Công lao thể nuốt trọn một , thực sự sẵn lòng chia cho ngươi ?"
Bất chợt, Trang Duy Chi y, hai chữ: "Câm miệng."
Tiêu Dung nhún vai, thực sự ngậm miệng , đưa tay làm động tác kéo khóa miệng.
Trang Duy Chi hiểu nên để ý, nhưng rằng Lý Tu Hành chằm chằm hai từ lúc họ bắt đầu chuyện. Động tác của Tiêu Dung trong mắt , thế nào cũng giống như ám hiệu "diệt khẩu".
Ánh mắt Tiêu Dung vô tình chạm Lý Tu Hành, y lập tức lảng còn xê dịch về phía Trang Duy Chi.
Sắc mặt Lý Tu Hành càng thêm âm trầm.
Thực Lý Tu Hành và Trang Duy Chi chẳng giao tình gì. Hắn quen cha của Trang Duy Chi. Trước cha Trang Duy Chi là thuộc hạ của Lý Tu Hành, nhưng ông c.h.ế.t t.h.ả.m kịch mười năm . Lý Tu Hành cũng từng làm tròn trách nhiệm của một bậc trưởng bối. Nếu cần một gian tế còn chẳng nhớ Trang Duy Chi là ai.
Nói cách khác, quan hệ giữa họ là lợi dụng lẫn . Và mối quan hệ đang trở nên lung lay vì kế hoạch thất bại.
Trang Duy Chi tin Lý Tu Hành, Lý Tu Hành cũng chẳng tin Trang Duy Chi.
Trước đó cùng chạy trốn là vì chung kẻ thù. giờ khỏi quận Nhạn Môn, so với truy binh thấy , nguy cơ mắt vẻ đáng sợ hơn nhiều.
Bầu khí càng thêm căng thẳng. Lý Tu Hành giục nhanh chóng lên đường. Tiêu Dung bám cây, giả vờ như thấy. Lý Tu Hành tức giận tới. Trang Duy Chi lưng về phía định đỡ Tiêu Dung dậy. Thấy Lý Tu Hành đến gần nhưng quá gần, Tiêu Dung đột nhiên làm vẻ hoảng sợ, hét nhanh: "Cẩn thận!"
Trang Duy Chi vốn cảnh giác cao độ, cần suy nghĩ, rút đao c.h.é.m lưng.
Lý Tu Hành theo phản xạ nhảy lùi , cũng rút binh khí .
Đã tuốt gươm thì còn nhảm làm gì nữa. Hơn nữa Tiêu Dung đúng, Trang Duy Chi sống chỉ tổ chia chác công lao. Giờ Tiêu Dung bắt , Trang Duy Chi với chẳng còn giá trị gì nữa.
Hai bên lao đ.á.n.h . Tiêu Dung vội vàng trốn gốc cây. Sáu đ.á.n.h một, võ công Trang Duy Chi cũng chỉ đến thế, Tiêu Dung chẳng cần cũng thua chắc chắn là .
Cho nên làm đừng thất đức quá.
Nếu Trang Duy Chi chỉ đơn thuần là phản bội bỏ trốn dính líu đến Lý Tu Hành và Tiên Ti, còn rủ rê vài thuộc hạ cùng, đến nỗi đường cùng thế , cun cút theo Lý Tu Hành.
Tiếng đ.á.n.h dần im bặt. Tiêu Dung vẫn bám cây, run lẩy bẩy.
Lý Tu Hành xách đao đến mặt y. Chưa đợi gì, Tiêu Dung gào lên t.h.ả.m thiết: "Đừng g.i.ế.c ! Ngươi bắt làm gì cũng , chỉ cần... đừng g.i.ế.c ..."
Lý Tu Hành hừ lạnh một tiếng, thu đao sai một tên thuộc hạ xách Tiêu Dung lên, tiếp tục lên đường.
Lúc g.i.ế.c thì sướng tay, g.i.ế.c xong Lý Tu Hành mới nhớ dẫn đường tong .
mà dù cũng khỏi quận Nhạn Môn, cứ thẳng về phía Nam là chứ gì, khó gì .
Tiêu Dung chuyển sang ngựa khác, vẫn xóc nảy nôn, đùi chắc cũng trầy da tróc vảy .
Yên ngựa xuất hiện lâu quen dùng, quen cưỡi ngựa yên. Đám Lý Tu Hành thuộc loại cưỡi ngựa yên, hại Tiêu Dung khổ nên lời.
Tiêu Dung tàn chí kiên, gì thể ngăn cản y moi tin tức: "Rốt cuộc các ngươi đưa ? Nam Ung ?"
Không ai trả lời y.
" nhớ các thế lực lớn nhỏ ở Nam Ung ngươi đều qua . Trấn Bắc Vương ngươi còn chỗ dung mới đầu quân cho Thanh Phong giáo."
Gân xanh trán Lý Tu Hành giật giật, nhưng vì đang vội đường nên nhịn chấp.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0019-lanh-it-du-nhieu.html.]
Tiêu Dung rà soát các thế lực Nam Ung trong đầu, đột nhiên lóe lên một ý nghĩ: "Ta hiểu , ngươi định nương nhờ thái thú Kiến Ninh Hoàng Ngôn Cảnh!"
Hoàng Ngôn Cảnh lợi hại đến mức tiêu diệt cả tộc Khuất Vân Diệt, nhưng hiện tại chỉ là một thái thú nhỏ nhoi ở vùng hẻo lánh.
Hoàng Ngôn Cảnh và Khuất Vân Diệt đối đầu từ khi cả hai thành danh, mà quen từ lúc cả hai còn tiếng tăm gì.
Mười năm , khi Khuất Vân Diệt dẫn tàn quân bỏ trốn, cũng đến Nam Ung. Vì chỉ binh lương, nuôi nổi nhiều như , để sống sót buộc nương nhờ khác.
Người chọn là thái thú Lư Giang lúc bấy giờ Hoàng Ngôn Cần.
Hoàng Ngôn Cần là trai của Hoàng Ngôn Cảnh. So với em trai, Hoàng Ngôn Cần tiếng là nhân nghĩa, cực kỳ ủng hộ triều đình, cũng nể trọng. Ông thu nhận Khuất Vân Diệt, còn đ.á.n.h giá cao , lúc lấn át cả danh tiếng của em trai .
Hoàng Ngôn Cảnh độ lượng như trai. Hắn chèn ép Khuất Vân Diệt và tàn quân Trấn Bắc, khiến Khuất Vân Diệt chịu nhiều uất ức. Một là vì báo thù, hai là bảo vệ cái triều đình ô hợp đó nên đầy một năm Khuất Vân Diệt bỏ .
Trước khi , Khuất Vân Diệt từ chối quân lệnh triều đình, mang theo một lượng lớn lương thảo, còn đ.á.n.h một trận với quân Nam Ung, lấy ít thắng nhiều khiến Nam Ung mất hết mặt mũi.
Triều đình Nam Ung vui, Hoàng Ngôn Cần là tiến cử đương nhiên vạ lây. Ông thu hồi binh quyền, cách chức thái thú, u uất mà c.h.ế.t ba năm đó tại nhà riêng.
Hoàng gia là thế gia, Hoàng Ngôn Cần cách chức thì em trai ông lên . Chỉ là từ Lư Giang đến Kiến Ninh, một nơi phồn hoa một nơi hoang vu, sự khác biệt quá lớn.
Hoàng Ngôn Cảnh vốn thích Khuất Vân Diệt, giờ coi như cái gai trong mắt. Tuy nhiên, lúc vẫn còn lý trí, đủ thực lực đối đầu với Khuất Vân Diệt nên cứ co cụm ở Kiến Ninh âm thầm phát triển.
……
Dù Tiêu Dung đoán trúng mục đích, Lý Tu Hành vẫn đổi sắc mặt. Trong mắt Tiêu Dung chỉ là một cái bao tải, gây sóng gió cũng vứt .
Tiêu Dung thì vỡ lẽ. Giờ y nguyên nhân sốt cao là gì .
Lý Tu Hành nguyên nhân, Trang Duy Chi phản bội cũng nguyên nhân. Mà việc Trang Duy Chi đến chỗ Hoàng Ngôn Cảnh, dâng lên nhiều thông tin tình báo về Khuất Vân Diệt mới là nguyên nhân thực sự.
Hiện giờ ngoài vẫn nghĩ Hoàng Ngôn Cảnh chỉ là một thái thú nhỏ bé đáng kể, nhưng chỉ Tiêu Dung tích trữ nhiều binh mã và lương thảo, thể khởi binh bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên, cần một thời cơ. Trong cái thời đại đạo nghĩa đè c.h.ế.t , ai tạo phản cũng một danh nghĩa chính đáng tuyệt đối.
……
Mặt trời lên cao, giờ tỵ một khắc (hơn 9 giờ sáng) cách lúc Tiêu Dung bắt cóc sáu canh giờ.
Tiêu Dung yên lưng ngựa, đang nghĩ xem tìm cớ gì để họ dừng thì tai y khẽ động.
Y thấy tiếng gì đó, ầm ầm như tuyết lở. Đường quan làm gì tuyết.
Đang thắc mắc thì chở y hét lớn: "Tướng quân, truy binh đuổi tới !"
Lý Tu Hành kinh hãi. Đuổi tới ?
"Có bao nhiêu ?!"
Tiếng ầm ầm trong tai Tiêu Dung, qua tai nhiều thông tin hơn. Càng , mặt càng trắng bệch: "Năm trăm... , một ngàn... Tướng quân, hình như ba ngàn , là kỵ binh hạng nặng!"
Lý Tu Hành: "…………"
Ba ngàn kỵ binh hạng nặng?! Chỉ để truy đuổi và Trang Duy Chi?!
Chơi lớn quá đấy! Ngay cả những năm đầu khi trai Khuất Vân Diệt mới c.h.ế.t, cũng từng huy động lực lượng lớn thế a!
Lý Tu Hành nghĩ mãi , cũng chẳng còn thời gian mà nghĩ nữa. Từ lúc thấy tiếng động, tiêu đời . Đại quân nhanh, Khuất Vân Diệt còn nhanh hơn. Hắn xưa nay luôn xông pha đầu, ngại ngàn dặm truy kích kẻ thù. Bọn họ sắp bao vây .
Đám hoảng loạn mất hết tinh thần, Tiêu Dung rảnh rang đầu , nheo mắt qua đám bụi mù mịt xem quân Trấn Bắc đến .
Một lúc , y nghiêng đầu.
Quân Trấn Bắc thấy nhưng Trấn Bắc Vương thì y thấy .
Một Khuất Vân Diệt phi ngựa, cánh đồng hoang vu thấy điểm cuối, chỉ lao như gió. Hắn mặc áo giáp đen, lưng là cây trường mâu sáng loáng, tua đỏ mâu bay phần phật là điểm sáng duy nhất giữa màu vàng úa của cỏ cây.
Tiêu Dung cố sức đầu , cổ đau nhưng hiểu vẫn . Còn Khuất Vân Diệt tay cầm cương ngựa cũng nheo mắt.
Hắn dường như thấy Tiêu Dung. Vẫn còn sống.
Khuất Vân Diệt lập tức rạp xuống, quát lớn một tiếng, thúc mạnh bụng ngựa. Con ngựa đau điếng, lập tức phi nhanh hơn.
Đám Lý Tu Hành sợ đến c.h.ế.t khiếp. Bọn họ liều mạng thúc ngựa, gào lên rằng Khuất Vân Diệt sắp đuổi kịp , nhưng cũng chẳng ích gì. Khi đầu ngựa của Khuất Vân Diệt xuất hiện lưng đám , họ tưởng đầu sắp lìa khỏi cổ đến nơi. Nào ngờ Khuất Vân Diệt vung cây Tuyết Ẩm Cừu Mâu lên, chỉ vươn phía dùng cán mâu hất Tiêu Dung ngã xuống.
Tiêu Dung: "……"
Y trố mắt, định kêu cứu thì phát hiện rơi xuống lưng ngựa, nhưng là lưng ngựa của Khuất Vân Diệt.
Tiêu Dung: "…………"
Ngươi là trâu ! Sức mà lắm thế!
Tiêu Dung n.g.ự.c Khuất Vân Diệt, còn nỗi lo lắng về , Khuất Vân Diệt chẳng cần kiêng dè gì nữa. Chỉ trong nháy mắt g.i.ế.c sạch cả năm tên .
Kẻ đ.â.m c.h.ế.t, kẻ cắt cổ, Tiêu Dung còn rõ động tác của thì bọn chúng ngã rạp xuống đất.
Thấy Khuất Vân Diệt định g.i.ế.c nốt tên cuối cùng, cũng là kẻ hận nhất - Lý Tu Hành, Tiêu Dung vội hét lên: "Đại vương, tuyệt đối thể! Hãy giữ mạng , đem về quận Nhạn Môn lấy mạng cũng muộn!"
Cánh tay Khuất Vân Diệt khựng , ngay đó, chúc mũi mâu xuống, đ.â.m mạnh một cái.
Chân ngựa thương, con ngựa lập tức lồng lên, hất Lý Tu Hành xuống đất. Hắn lăn ba vòng đất mới dừng , vẻ mặt đau đớn tột cùng.
Có lẽ gãy xương . Ôm lấy chân , ngẩng đầu lên, thấy Khuất Vân Diệt một tay cầm cương, một tay cầm Tuyết Ẩm Cừu Mâu, cưỡi ngựa vòng quanh .
Khuất Vân Diệt lạnh lùng , như một c.h.ế.t.
Còn Tiêu Dung khó khăn lắm mới an , theo phản xạ ngả . Khuất Vân Diệt cũng thấy khó chịu, còn đưa tay cầm cương vòng qua che chắn cho y, sợ y ngã xuống.
Tiêu Dung cũng Lý Tu Hành đất. Một lát , y mỉm với .
Rõ ràng nắm quyền sinh sát trong tay là Khuất Vân Diệt, nhưng Lý Tu Hành cảm thấy Tiêu Dung lúc còn đáng sợ hơn.
……
Cuối cùng đại quân phía cũng đuổi tới. Phải công nhận tên c.h.ế.t thính tai thật, đúng là ba ngàn kỵ binh hạng nặng, còn khuyến mãi thêm hai vị tướng quân.
Một là Giản Kiều, một là Nguyên Bách Phúc.
Cả hai đều Lý Tu Hành. Thấy Lý Tu Hành sa lưới, Giản Kiều lớn ba tiếng sảng khoái, còn Nguyên Bách Phúc với vẻ mặt phức tạp.
Thở dài một tiếng, sai binh trói Lý Tu Hành , còn thì tìm một chỗ riêng.
Giản Kiều thấy Tiêu Dung bình an vô sự thì thở phào nhẹ nhõm: "May mà đuổi kịp. Tiêu , ngài cả vương cung loạn hết cả lên ."
Tiêu Dung thầm nghĩ: Cả vương cung?
Cái vương cung đó tổng cộng mấy .
Không đáp những lời khách sáo , y sang hỏi Khuất Vân Diệt: "Đại vương, A Thụ nhà chứ?"
Khuất Vân Diệt liếc y một cái: "Không , chỉ là lóc nhức cả đầu."
Tiêu Dung: "…………"
Nghĩ ngợi một lát, Tiêu Dung khách sáo thêm câu nữa: "Vậy Cao thừa tướng hoảng sợ ?"
Lần Khuất Vân Diệt y lâu hơn một chút: "Cũng , Cao bình tĩnh lắm chỉ lo lắng cho ngươi thôi."
Tiêu Dung "ồ" một tiếng, định cúi đầu thì phát hiện Khuất Vân Diệt vẫn , y chớp chớp mắt.
Cuối cùng y cũng phản ứng : "Phải , còn tạ ơn cứu mạng của đại vương."
Lúc Khuất Vân Diệt mới hừ một tiếng rõ ý nghĩa: "Ngươi là mưu sĩ của bản vương, bản vương cứu ngươi là chuyện đương nhiên."
Tiêu Dung : "Nói cũng ."
Khuất Vân Diệt: "……"
Giản Kiều lặng lẽ hai . Hắn phát hiện , mỗi khi đại vương và Tiêu ở cùng thì như vô hình .
Đợi đến khi hai gì nữa, Giản Kiều mới lên tiếng: "Tiêu , ngài vẫn còn sốt cao, trong thấy khó chịu ? Để sai binh làm cho ngài chiếc xe ngựa nhé."
Mang theo nhiều thế , làm cái xe ngựa là chuyện nhỏ. Khuất Vân Diệt nhíu mày, kịp gì thì mắt Tiêu Dung đảo một vòng, ho khan hai tiếng đầy ốm yếu, thều thào như sắp đứt : "Không cần phiền phức thế , giờ thực sự còn chút sức lực nào. Đại vương, thể với ngài vài câu ?"
Giản Kiều: "……"
Vừa nãy ngài yếu đến thế.
Nhìn Tiêu Dung với ánh mắt kỳ quái, cuối cùng vẫn tránh chỗ khác.
Còn Khuất Vân Diệt Tiêu Dung, trong mắt thoáng hiện vẻ lo lắng.
Sốt cao kỵ nhất là gió lạnh. Hắn phát hiện quá muộn, tốc độ đuổi theo quá chậm, Tiêu Dung ở ngoài trời sáu canh giờ, khéo...
Quen lâu thế , nếu Tiêu Dung còn nhận sợ bệnh đến mức nào thì y cũng chẳng cần làm mưu sĩ nữa.
Khuất Vân Diệt điều khiển ngựa về phía ít . Ngựa thong dong, Tiêu Dung cũng chậm rãi : "Những ngày qua là với đại vương."
Khuất Vân Diệt im lặng.
"Ta một lòng tạo thanh thế cho đại vương, thu hút thêm bá tánh, mong cầu danh tiếng hơn, mà quên mất rằng đại vương hết là một đại tướng quân dũng mãnh g.i.ế.c địch, đó mới là Trấn Bắc Vương cai quản vùng phía Bắc sông Hoài . Đại vương là tướng lĩnh khó tránh khỏi sở thích riêng, năm bảy lượt ép buộc đại vương, thực sự là..."
Nói đến đây, Tiêu Dung khổ: "Ta còn sống mấy năm nữa . Chung quy đều tại tùy hứng, trong lúc còn sống thấy đại vương khiến bốn biển thanh bình, nào ngờ vì chuyện Phật t.ử mà sinh hiềm khích với đại vương."
Khuất Vân Diệt: "……"
Hắn mà thấy thoải mái: "Hiềm khích gì chứ, trong quân Trấn Bắc thứ đó."
Tiêu Dung ngẩn : " Phật tử..."
Phật t.ử Phật t.ử Phật tử, là Phật t.ử nữa.
Khuất Vân Diệt phiền c.h.ế.t, cụp mắt đôi mắt đen láy thuần khiết của Tiêu Dung. Im lặng một lát, quyết định suy nghĩ kỹ: "Ngươi thấy thì cứ mời về, chỉ là đừng để thấy ."
Tiêu Dung kinh ngạc, là kinh ngạc thật sự. Y vui mừng thẳng dậy: "Đa tạ đại vương! Như bá tánh đều sẽ cảm kích ân đức của đại vương! Vậy mời Phật t.ử về , quận Nhạn Môn thích hợp xây chùa lớn, chi bằng..."
Khuất Vân Diệt mặt cảm xúc về phía : "Tiêu Dung, đừng đằng chân lân đằng đầu."
Tiêu Dung ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, Đại vương."
…………
Biết điểm dừng Tiêu Dung chủ động xuống ngựa tìm Giản Kiều, bảo kiếm cho cái xe ngựa hoặc xe kéo, dù y cũng cưỡi ngựa nữa.
Trong lòng trống trải, Khuất Vân Diệt nhíu mày nhưng cũng gì.
Tiếp theo, cùng đại quân trở về, chứ như xong việc là một một ngựa về thành.
Về đến quận Nhạn Môn, A Thụ gần hai ngày hai đêm ngủ lập tức nước mắt lưng tròng chạy đón. Cao Tuân Chi theo sát phía , thấy Tiêu Dung lành lặn trở về, ông kìm thở phào nhẹ nhõm. May mà .
Ông còn tưởng... Tiêu Dung mất mạng .
Không chỉ ông nghĩ thế, đều nghĩ . Dù Tiêu Dung bắt trong tình trạng mạch tượng hung hiểm, sốt cao li bì. Kẻ bắt y là Trang Duy Chi đang trốn chui trốn lủi vì tin tình báo của y, ai cũng thấy Tiêu Dung lành ít dữ nhiều.
Là đại vương quyết đoán, lập tức điểm binh cứu y. Có ngài , mới chỗ dựa tinh thần, còn bi quan nữa.
Lý Tu Hành trói gô như lợn, xác Trang Duy Chi cũng mang về. Cao Tuân Chi chỉ liếc họ một cái hờ hững đưa Tiêu Dung về phòng.
Ông hỏi Tiêu Dung cảm thấy thế nào, Tiêu Dung bảo đỡ hơn nhiều , đó báo tin vui là Khuất Vân Diệt đồng ý cho y đón Phật tử.
Cao Tuân Chi kinh ngạc chẳng kém gì Tiêu Dung. Ông ngẩn ngơ hồi lâu, lùi một bước tán thán: "A Dung, thần tiên tái thế cũng chỉ đến thế thôi!"
Tiêu Dung: "……"
Hóa ông nghĩ xoay chuyển ý định của Khuất Vân Diệt dùng đến tiên thuật .
Im lặng một chút, Tiêu Dung : "Việc xong , nhưng còn một việc khác cấp bách hơn. Thừa tướng, Lý Tu Hành bắt, đây là thời cơ nhất. Xin ngài nhất định khuyên đại vương dời đô. Lòng quân thể ngưng tụ đều trông cậy ngài cả."
Cao Tuân Chi: "…………"
Có khoa trương đến thế ?