Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Chương 0009: Mầm mống
Cập nhật lúc: 2026-02-13 09:35:44
Lượt xem: 23
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Ngu Thiệu Thừa là một cực kỳ nổi tiếng.
Bởi vì là duy nhất cuối thời Ung sử sách xác nhận chắc nịch là... bệnh nhân tâm thần.
Sử sách ghi rằng, ban đầu làm việc cho tiểu hoàng đế Nam Ung. Rồi đùng một cái g.i.ế.c cấp dẫn theo năm ngàn binh mã trướng bỏ trốn, chạy đến chỗ một viên thái thú, bắt đầu làm việc cho viên thái thú đó. chẳng bao lâu viên thái thú chọc giận gì , g.i.ế.c luôn viên thái thú bỏ trốn đến chỗ một Châu mục.
Châu mục ngay từ đầu tin tưởng chỉ vì sợ quá lợi hại nên mới buộc thu nhận. Quả nhiên đầy một tháng Ngu Thiệu Thừa thấy ông ngứa mắt, cướp địa bàn. Châu mục chuẩn từ nên thì nhưng địa bàn và binh mã đều cướp sạch.
Mang theo vốn khởi nghiệp , Ngu Thiệu Thừa tự lập làm vua mà tìm cho một ông chủ mới, chính là Trần Lưu Vương Hoàng Ngôn Cảnh - tên bạo chúa tàn sát cả nhà Khuất Vân Diệt.
Đến trướng Hoàng Ngôn Cảnh cuối cùng cũng hài lòng bắt đầu dẫn binh khắp nơi đ.á.n.h quân Trấn Bắc. Có thể thế , quân Trấn Bắc đó. Thuộc hạ c.h.ế.t , lão Hoàng hài lòng với , lương thảo sắp cạn cũng , tóm cứ đ.á.n.h quân Trấn Bắc bằng .
Nghe đồn Ngu Thiệu Thừa thường xuyên mớ mở mắt là đòi g.i.ế.c . Lúc ai còn chuyện với khí, lúc lúc , dọa c.h.ế.t khiếp đến lính canh cũng dám đến gần.
Hoàng Ngôn Cảnh coi trọng năng lực của , vốn định bồi dưỡng tình cảm quân thần. Sau phát hiện tên đúng là thần kinh bình thường bèn từ bỏ ý định đó, chuyên dùng như một con ch.ó điên để c.ắ.n quân Trấn Bắc. Kể cũng châm biếm trận đại chiến cuối cùng khiến Khuất Vân Diệt bắt, Ngu Thiệu Thừa tham gia. Vì lời Hoàng Ngôn Cảnh phái đến Ninh Châu đ.á.n.h khác. Đợi về thì chuyện an bài.
Ngu Thiệu Thừa nổi điên đòi g.i.ế.c Hoàng Ngôn Cảnh. Mà lúc đó Hoàng Ngôn Cảnh đ.á.n.h bại quân Trấn Bắc đang đắc ý vênh váo, mơ mộng hão huyền về ngày đăng cơ. Hắn cũng chẳng thèm giả vờ nữa, bộc lộ rõ bộ mặt bạc tình bạc nghĩa và tàn nhẫn đến cực điểm, nhốt Ngu Thiệu Thừa xửng hấp, trực tiếp hấp c.h.ế.t.
Hấp ... đây là cực hình, hơn nữa còn là cực hình trong các loại cực hình. Trước thời phong kiến hình phạt phổ biến. Khi thời đại phong kiến bắt đầu, nho gia đề cao nhân trị, các loại cực hình nhanh chóng bãi bỏ. Ai dám tái phạm thì cứ đợi cả thiên hạ phỉ nhổ. Hành động của Hoàng Ngôn Cảnh một là tuyên bố giờ đây mới là lão đại của thiên hạ, hai là hưởng thụ cảm giác nắm quyền sinh sát trong tay.
Cuối thời Ung nhân tài xuất hiện lớp lớp, nhiều thiên tài vụt sáng như mưa băng qua bầu trời đêm. Ngu Thiệu Thừa ghi chép đương nhiên chỉ vì vấn đề thần kinh, mà còn vì dụng binh như thần là duy nhất trong thời đại thể ngang hàng với Khuất Vân Diệt.
Về Khuất Vân Diệt như ch.ó nhà tang nên mới dễ dàng đ.á.n.h bại. Còn ở giai đoạn đầu, duy nhất thể đ.á.n.h một trận trò với chỉ Ngu Thiệu Thừa mà thôi.
Ngu Thiệu Tiếp lâu Tiêu Dung vẫn tựa thành giường ngẩn .
Giờ thì y hiểu tại Ngu Thiệu Thừa c.ắ.n c.h.ế.t quân Trấn Bắc buông .
Theo lý mà nhân tài lợi hại như thế y nên mở miệng bảo Ngu Thiệu Tiếp mau gọi em trai đến đây tránh để lọt tay kẻ khác.
cứ nghĩ đến trạng thái tinh thần tuyệt của em trai đó. Tiêu Dung cũng kích động đến mức đó là do trai c.h.ế.t, bản vốn chút vấn đề kích động xong càng trầm trọng hơn. Thôi, cứ từ từ từng việc một. Chỉ cần Ngu Thiệu Tiếp vẫn bình an vô sự thì cần lo Ngu Thiệu Thừa sẽ đối đầu với quân Trấn Bắc.
Sáng sớm hôm , Giản Kiều vươn vai rời khỏi chăn ấm nệm êm để đến thao trường.
Khuất Vân Diệt dậy sớm hơn một canh giờ khởi động xong xuôi. Giản Kiều nhanh nhẹn chạy đến mặt , chắp tay gọi một tiếng đại vương định tìm thuộc hạ của .
Bình thường Khuất Vân Diệt chẳng phản ứng gì với kiểu chào hỏi , nhưng hôm nay khác thế mà đầu , còn gọi giật .
"Khoan ."
Giản Kiều lập tức , khó hiểu Khuất Vân Diệt.
"Tên Tiêu Dung còn sống ?"
Giản Kiều: "…………"
Đại vương, ngài quan tâm khác theo cách thật đặc biệt.
Hắn gượng gạo: "Vẫn còn sống ạ. Đại phu ngài nôn nóng quá độ công tâm. Tiêu cũng tự thể nhược đa bệnh, đây đầu hộc máu. Hộc m.á.u thì dọa nhưng thực cũng giúp thải độc lắm."
Khuất Vân Diệt: "……"
Những lời hoang đường thế Giản Kiều thể nào nghĩ , chắc chắn là nguyên văn lời của tên gian tế .
Hắn cảm thấy bực bội. Hôm qua dọa bao nhiêu sợ c.h.ế.t khiếp, tên thế mà vô tâm vô phế đùa, chẳng làm cho những dọa sợ trở nên quá mức chuyện bé xé to .
Đương nhiên, bất bình cho bản , dọa, là thấy khó chịu cho đám thuộc hạ của .
Hỏi một câu như là giới hạn của . Tiếp theo Khuất Vân Diệt thèm để ý đến Giản Kiều nữa. Giản Kiều cũng hiểu ý cần gì thêm tự động rời .
Sau đó Khuất Vân Diệt ở thao trường thêm một canh giờ nữa. Mấy ngày liền chỉ luyện binh đ.á.n.h trận, về chỗ ở đối mặt với đống văn thư đau đầu Khuất Vân Diệt chợt thấy vô vị, bắt đầu cân nhắc xem nên dẫn binh ngoài .
Ích Châu Nguyên Bách Phúc, thành An Định Cao Tuân Chi, Trương Dịch Vương Tân Dụng mà phái . Hình như chẳng còn chỗ nào để dẫn binh đ.á.n.h nữa.
Vừa suy nghĩ vấn đề Khuất Vân Diệt sải bước lớn trở về tẩm cung. Đang định bước thì lính canh bỗng ngăn : "Đại vương, Tiêu hiến kế cho đại vương."
Khuất Vân Diệt buột miệng thốt lên: "Chỉ với cái bộ dạng như sống qua nổi hai ngày nữa của mà cũng đòi hiến kế?"
Lính canh: "……"
Hắn ngẩn một lúc, theo phản xạ bên trong cửa. Khuất Vân Diệt theo ánh mắt phát hiện Tiêu Dung ở bên trong .
Y bưng chén do lính canh đưa tới, im lặng một lát mới đầu , mỉm với Khuất Vân Diệt: "Sự sống tắt, hiến kế ngừng. Đại vương yên tâm chỉ là hai ngày thì vẫn sống ."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Một lát hai đối diện .
Thực quy củ đúng thế . Mưu sĩ nên ở trong vương cung, họp hành nên ai cũng ghế , vương cung càng nên tồi tàn thế là thấy ở đây danh chính ngôn thuận.
cũng chẳng còn cách nào khác. Quân Trấn Bắc Thân vương thực sự sống thế nào, mà dù thì Khuất Vân Diệt cũng chẳng sống như thế.
Ngay từ đầu là gánh hát rong, giờ vẫn là gánh hát rong. Ổn định mới là thứ họ cần nhất lúc . Còn quy củ đợi đến lúc cần dệt hoa gấm thì hẵng tính .
Người Hồ chỉ xâm lược Trung Nguyên một . Lần đầu tiên, họ mang theo ghế Hồ và giường Hồ , nhưng chiếu truyền thống vẫn còn chỉ là trở nên riêng tư hơn, chỉ xuất hiện trong phòng ngủ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/chuong-0009-mam-mong.html.]
Nếu là thường lẽ quen kiểu lắm, nhưng Tiêu Dung thì . Trên đời chẳng tư thế nào làm khó y cả.
Khuất Vân Diệt chằm chằm Tiêu Dung, Tiêu Dung cũng Khuất Vân Diệt.
Một đêm trôi qua vết m.á.u bên môi Tiêu Dung đương nhiên lau sạch, nhưng khiến môi y càng thêm tái nhợt. Khuất Vân Diệt chỉ từng thấy vẻ mặt mất hết huyết sắc ở sắp c.h.ế.t, mà sắp c.h.ế.t thường trông khó coi.
Tiêu Dung khuôn mặt hốc hác quá độ, cũng đôi mắt trũng sâu. Y chỉ là sắc mặt thôi, dung mạo vẫn tuấn tú, đôi mắt vẫn thần.…… Có lẽ là quá thần.
Chớp chớp, đảo qua đảo , ánh mắt như đang một kỳ quan hiếm thấy nào đó.
Khuất Vân Diệt mất hết kiên nhẫn: "Không bảo hiến kế ?"
Tiêu Dung: Thật thiếu kiên nhẫn, phí hoài cái tướng mạo uy vũ bá khí .
Lén bĩu môi Tiêu Dung ngẩng đầu lên: "Là hiến kế. Ta từng khoác lác rằng chứng minh bản với đại vương, đây chính là cách chứng minh."
"Không đại vương bắt kẻ phản bội trong quân ?"
Khuất Vân Diệt liếc y một cái : "Chỉ bắt hai ba tên tép riu."
Tiêu Dung : "Nói nghĩa là đại vương cũng , tép riu thì làm nên chuyện lớn."
Khuất Vân Diệt y, bỗng nhiên cũng một cái: "Trong quân kẻ phản bội, đầu tiên báo cho Giản Kiều chính là . Nay làm cho trót, thẳng cho bản vương rốt cuộc là kẻ nào nảy sinh tâm địa xa như ."
Mắt Tiêu Dung xuống, y mím môi một lúc mới : "Để đại vương thất vọng , cũng ."
Khuất Vân Diệt nheo mắt: "Tính phản bội, nhưng tính kẻ đó là ai?"
Tiêu Dung sảng khoái thừa nhận: "Ừm, tính ."
Khuất Vân Diệt: "……"
"Bản lĩnh của xem thần thánh như lời đồn đại nhỉ."
Tiêu Dung giọng điệu mỉa mai của Khuất Vân Diệt, mỉm tiếp tục tung tuyệt chiêu chân thành: "Mọi vốn dĩ là tam thất bản. Cũng giấu gì đại vương, cái gì mà bói toán, cái gì mà trắc nghiệm, là bịa lừa cả đấy. Mục đích là để vang danh thiên hạ, chờ trả giá cao. Ai ngờ danh thì nổi mà quân Trấn Bắc mãi chẳng đến chiêu mộ . Hết cách, đành dùng thêm một kế nữa, lúc mới lọt mắt xanh của Giản Kiều tướng quân."
Nói đến đây y lắc đầu: "Nếu thực sự bói toán đến tận lúc mới nổi lên ? Nếu thực sự tính cả thiên hạ đại thế thì thiên hạ chẳng sớm về tay ?"
Tiêu Dung chỉ bâng quơ nhưng Khuất Vân Diệt xong ngẩn .
Câu quen quen nha.
Trước đó Tiêu Dung là kẻ lừa đảo, là gian tế chính là Khuất Vân Diệt. Giờ Tiêu Dung thừa nhận, bắt đầu nghi ngờ y cũng là Khuất Vân Diệt.
"Ý ngươi là ngươi bói toán, nhưng ngươi bạo loạn ở Ích Châu còn của phản bội ."
Tiêu Dung im lặng một lát, mặt dày gật đầu: " , chính là thông minh như thế đấy."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Bất kể Tiêu Dung bản lĩnh thật , ít nhất một điểm Khuất Vân Diệt thể chắc chắn.
Đọ độ dày của da mặt tuyệt đối ai qua mặt y.
Thấy tin Tiêu Dung tiếp: "Thiên hạ đại thế chẳng qua do ba yếu tố quyết định: thiên thời, địa lợi, nhân hòa. Thiên là những việc thể kiểm soát, địa là núi sông biển hồ, thể kiểm soát nhưng khó lường, còn nhân mới là khó đoán nhất. Trời luôn vô tình, nhưng thì thể từ vô tình biến thành hữu tình, từ hữu tình hóa vô tình. Không nắm bắt lòng thì sẽ thấu sự đổi của thiên hạ, sự đổi của các thế lực."
Khuất Vân Diệt : "Vậy ý ngươi là ngươi thể nắm bắt lòng ?"
Tiêu Dung khiêm tốn lắc đầu: "Đương nhiên là , lòng khó đoán mà. Ta cũng chỉ vài chuyện nông cạn thôi."
"Ví dụ?"
Tiêu Dung: "Ví dụ như nếu đoán lầm đại vương định sẽ đ.á.n.h Tiên Ti mùa thu năm nay."
Kế hoạch của trúng phóc, Khuất Vân Diệt lập tức chằm chằm Tiêu Dung. Nụ nửa miệng mặt biến mất chỉ còn sự cảnh giác lạnh lùng.
Tiêu Dung coi như thấy, tiếp tục : "Sở dĩ chọn mùa thu xuất binh là để khi đại quân hành động, thể thu hoạch lương thảo gặt và củi khô dùng để sưởi ấm. Đại vương xưa nay thích đ.á.n.h nhanh thắng nhanh, trầm tĩnh hơn nhiều, xem là định một mẻ tóm gọn Tiên Ti. Vậy thì trận thể nhanh . Đến lúc đó còn tiến thành chính của bộ lạc Mộ Dung Tiên Ti. Bộ lạc Mộ Dung sâu trong thảo nguyên, qua tháng mười là khí hậu lạnh giá khó chịu, hành quân chắc chắn ảnh hưởng. Vì thế đại vương hẳn là đang dự tính trong vòng hai tháng sẽ thu quân về thành."
Khuất Vân Diệt bề ngoài vẻ bình thản nhưng trong lòng đang dậy sóng bởi vì Tiêu Dung trúng hết, quả thực nghĩ như .
"Sau đó thì ngươi gì?"
Tiêu Dung: "Ta là núi cao còn núi cao hơn, giỏi còn giỏi hơn. Ta tuyệt đối là duy nhất đoán ý định của đại vương. Còn nhiều manh mối từ hành động của đại vương và quân Trấn Bắc trong suốt một năm qua."
Khuất Vân Diệt khẩy: "Thì ? Hiện giờ binh mã đầy đủ, lương thảo dồi dào, đừng manh mối, cho dù hoàng đế Tiên Ti cũng vẫn đ.á.n.h như thường."
"Chẳng lẽ hôm nay ngươi đến hiến kế là để khuyên mưu tính kỹ càng mới hành động ?"
Khi câu trong giọng Khuất Vân Diệt giấu sự tức giận. Hắn ghét nhất là đám sĩ nhân từng cầm đao trận c.h.é.m g.i.ế.c, trốn trong cung thất xa hoa vì tư lợi bản mà chỉ tay năm ngón với các tướng sĩ đang tinh trung báo quốc.
Đều là lũ tham sống sợ c.h.ế.t!
Tiêu Dung ngẩn , hiểu Khuất Vân Diệt đột nhiên nổi giận. Y chớp mắt : "Không . Người Tiên Ti đương nhiên đánh. Thảo nguyên mà Tiên Ti chiếm giữ đất đai rộng lớn, khoáng sản phong phú để trong tay họ đúng là lãng phí. Ta hiến kế cho đại vương là để chuẩn đầy đủ hơn, đảm bảo khi đại quân xuất phát hậu phương của đại vương sẽ nỗi lo về ."
Khuất Vân Diệt khựng , hỏi y: "Chuẩn gì?"
Tiêu Dung nhẹ: "Chuẩn thì nhiều nhưng mắt quan trọng nhất vẫn là chuyện Ích Châu. Không đại vương định xử lý đám thổ dân và nông dân làm phản đó thế nào?"