Đại Vương, tuyệt đối không thể! - Canh giải rượu
Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:54:31
Lượt xem: 24
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Nhạn Môn Quan trong dòng chảy lịch sử luôn giữ vị trí hiểm yếu.
Giữ nơi đây là giữ cửa ngõ quốc gia. Chỉ cần Nhạn Môn Quan vỡ, Hồ đừng hòng tiến Trung Nguyên tàn sát bừa bãi.
Tất nhiên cũng phần quá. Muốn Trung Nguyên thật sự thì cứ dọc theo Trường Thành cửa ải nào cũng thể .
Sở dĩ các tác phẩm điện ảnh, truyền hình đời đều nhắc đến Nhạn Môn Quan một là vì địa thế nơi đây hiểm trở nhất. Hai là vì hơn hai ngàn năm qua nơi đây xảy vô cuộc chiến tranh, nhiều trận đại chiến nổi tiếng trong và ngoài nước đều bùng nổ tại đây. Ba là vì quân Trấn Bắc lừng danh thiên hạ cùng vị Trấn Bắc Vương thiện chiến dũng mãnh, cả đời đều trở về nơi .
Được mất, mất , mất tiếp. Khi cuộc đời Khuất Vân Diệt đặt dấu chấm hết, quân Trấn Bắc cũng biến mất trong dòng sông dài của lịch sử. Nhạn Môn Quan vẫn là Nhạn Môn Quan , vẫn những vị tướng quân dũng cảm sẵn sàng hiến dâng sinh mạng để bảo vệ nó.
Tiêu Dung ngoài xe ngựa. Quận Nhạn Môn địa thế cao, nhiều núi, ngựa kéo xe còn vất vả huống chi là bộ.
Vùng núi khó phát triển đây là đạo lý ai cũng . Ngay cả đến thời hiện đại, vấn đề địa lý cũng thể giải quyết trong một sớm một chiều. Muốn tranh giành Trung Nguyên, dù nhắm mắt cũng thể coi nơi là đại bản doanh, bắt buộc di dời chuyển đến vùng đồng bằng.
Khuất Vân Diệt thì , cứ thích ở đây, cứ phát triển bản ở chỗ cơ.
Không thể nghĩ nữa cứ nghĩ đến là Tiêu Dung thấy bực .
Trên con đường xưng bá của Khuất Vân Diệt hòn đá tảng lớn nhất là Nam Ung coi là chính thống trong mắt bá tánh, cũng Trần Lưu Vương luôn dòm ngó và đ.á.n.h bại Khuất Vân Diệt, càng Đông Dương Vương giả heo ăn thịt hổ cuối cùng giành thắng lợi.
Mà chính là cái tên đại ngốc cố chấp tự phụ, can gián, nhạy cảm đa nghi, trọng võ khinh văn, tàn bạo hiếu sát, chỉ tìm đường c.h.ế.t - Khuất Vân Diệt.
Thùng xe ngựa tinh xảo hơn một chút nhưng thực cũng chẳng khá hơn là bao chỉ là thêm cái mái che. Còn phía mặt Tiêu Dung vẫn cửa, cũng chẳng rèm.
Giản Kiều lén quan sát y, thấy y vui ngược còn yên tâm hơn một chút.
Quả nhiên, Tiêu tối qua là ảo giác, y thực sự là hỉ nộ vô thường như .
Theo lý mà bản lĩnh đều tư cách tùy hứng. Giản Kiều nhớ tới nhà còn một vị đại vương bản lĩnh còn lớn hơn, mà độ tùy hứng cũng cao hơn kìm lo lắng.
Không Cao khuyên nhủ đại vương . Việc nhỏ nhịn sẽ làm hỏng việc lớn, vì đại nghiệp đại vương tuyệt đối thể chọc Tiêu Dung tức bỏ nữa.
Theo kế hoạch của Giản Kiều, Cao Tuân Chi ở bên đối phó với Khuất Vân Diệt, còn ở bên đối phó với Tiêu Dung. Hai bên cùng làm hiệu quả sẽ tăng gấp đôi.
rằng Cao Tuân Chi xuất quân bất lợi. Vị đại vương yêu của họ, khi tin tên thần côn mời về quận Nhạn Môn, quyết định đích đến "bóc phốt".
Đến thành chính, Giản Kiều đích đến mời Tiêu Dung xuống xe.
Nói thật lòng thái độ của Giản Kiều quá . Tốt đến mức Tiêu Dung dù thù dai đến mấy cũng ngại so đo với nữa.
Thảo nào sống sót , còn c.h.ế.t già đúng là ở hiền gặp lành.
mà cũng chính chẳng nể nang gì y cả, hại y mất mặt một phen rõ to. Thôi kệ, cứ bơ thêm lúc nữa.
Tiêu Dung mặt cảm xúc xuống xe, cho sắc mặt đó là hình phạt y dành cho Giản Kiều. Giản Kiều nào quan tâm, lừa về tay ai còn quan tâm đến một cái nụ chứ.
Sức khỏe Tiêu Dung , chiều theo y chậm một chút. Vừa , Giản Kiều giới thiệu về thành chính cho y.
Tốt hơn Tiêu Dung tưởng tượng, cái gì cần đều , bá tánh trông cũng an cư lạc nghiệp. Chỉ điều mang binh khí đặc biệt nhiều cả nam lẫn nữ.
Những thấy Tiêu Dung ngoại lệ đều ngẩn một lúc. khác với các thành trì khác, ở đây hồi phục nhanh hơn như thể miễn dịch .
Tiêu Dung thấy nhưng để tâm. Toàn bộ sự chú ý của y đều dồn việc quan sát thành chính. Nếu gì bất ngờ đây sẽ là địa điểm đầu tiên y thực hiện kế hoạch của .
Tiêu Dung , Giản Kiều . Khi ngang qua một phường mấy đứa trẻ đang chơi đùa bên cạnh miệng hát đồng dao. Vốn nước sông phạm nước giếng nhưng Tiêu Dung nội dung bài đồng d.a.o liền lập tức đầu .
"Cờ Xi Vưu, xuất hiện ở phương Bắc; Sao Tuế Tinh lành, ở hướng Đông."
"Nạn binh đao nổi lên, tướng quân t.ử trận; Lửa từ trời giáng xuống, vạn vật hồi sinh."
Bài đồng d.a.o chút vần điệu nhưng nhiều lắm đám trẻ con hát vang, lặp lặp chán. Trẻ con là thế gặp thứ gì mới mẻ là cứ hát hát mãi, nhưng nội dung trong đó thì thật đáng để suy ngẫm.
Giản Kiều văn hóa chẳng bao nhiêu, chỉ mặt chữ mà xong bài đồng d.a.o cũng biến sắc. Lần về quận Nhạn Môn vẫn hề thấy bài đồng d.a.o .
Hắn lập tức túm lấy một đứa trẻ, giận dữ hỏi: "Ai dạy ngươi hát bài đồng d.a.o ?!"
Tiêu Dung bọn họ, ánh mắt đảo qua giữa khuôn mặt Giản Kiều và đứa trẻ.
Giản Kiều dường như quen những đứa trẻ . Cũng , phía là vương cung trẻ con chơi đùa ở đây chắc chắn đều chút quan hệ với quân Trấn Bắc.
Tiêu Dung cũng xen , chỉ Giản Kiều bức cung. Đứa bé dọa sợ nhưng cũng dám to, chỉ nức nở khai vài cái tên cúng cơm đoán chừng cũng là của mấy đứa trẻ khác.
Tra hỏi nửa ngày trời cũng chẳng , Tiêu Dung sang bên cạnh. Những đứa trẻ khác thấy Giản Kiều nổi giận chạy sạch, chỉ còn một bé gái chừng bảy tám tuổi dáng vẻ lo lắng một bên, dường như xin tha nhưng dám tiến lên.
Bé gái ngũ quan xinh xắn nhưng làn da khá tệ, hai má ửng hồng vì nẻ lạnh đặc trưng của vùng cao nguyên. Mái tóc một nửa xõa lưng, một nửa tết thành những b.í.m nhỏ, bên cạnh b.í.m tóc còn những dải tua rua ngũ sắc rủ xuống từ chiếc mũ đội đầu.
Người Trung Nguyên ai ăn vận như thế cả, nên đây là một đứa trẻ dị tộc.
Có lẽ do Tiêu Dung chằm chằm quá lâu, đứa bé nhận ngẩng đầu lên rõ dung mạo Tiêu Dung. Cô bé ngẩn một lúc, lập tức xoay bỏ chạy nhanh còn hơn thỏ.
Bên Giản Kiều thấy hỏi gì, đành dậy tạ với Tiêu Dung: "Để chê , mấy đứa trẻ đều là con cái của binh sĩ trong quân ngày thường nghịch ngợm quen thói."
Tiêu Dung theo hướng bé gái chạy , lơ đễnh : "Trẻ con thì gì là cờ Xi Vưu chứ."
Giản Kiều sững sờ, đuối lý mím môi.
Hắn cũng chẳng lớn tuổi lắm cùng lứa với Khuất Vân Diệt năm nay đều mới hai mươi tư.
Lấy vợ nhưng sinh con, quanh năm chinh chiến bên ngoài thêm chút mưu mô cũng chẳng cơ hội.
Cờ Xi Vưu chính là chổi. Đầu năm nay đến chu kỳ của nó, nó chậm rãi lướt qua bầu trời, thành sứ mệnh của vòng . ngờ mảnh đất , tất cả chổi đều chung một cái tên Sao chổi.
Và mỗi ngôi chổi đặt cho những cái tên mới. Khi những ngôi chổi xuất hiện, liền dựa ghi chép của xưa để đối chiếu: cái tượng trưng cho binh biến, cái tượng trưng trong nước kẻ mưu phản, ôi chao cái lợi hại nha, cái tượng trưng cho hoàng đế sắp băng hà .
Cờ Xi Vưu tượng trưng cho họa binh đao nổi lên, tướng quân t.ử trận.
Chiêm tinh là mê tín nhưng ở đây . Lời tiên tri là chuyện hoang đường nhưng ở đây vẫn cứ . Cờ Xi Vưu xuất hiện năm Thánh Đức thứ sáu, còn Khuất Vân Diệt bốn năm mới c.h.ế.t, hai chuyện căn bản chẳng liên quan gì đến . ở đây vẫn cứ . Chỉ cần bề xâu chuỗi những sự kiện với , thì bên tin cũng tin, mà tin cũng tin.
Chuyện đồng d.a.o truyền đến đại bản doanh của Khuất Vân Diệt thế nào Tiêu Dung tạm thời quan tâm lắm. Y chỉ bé gái ban nãy là ai.
Giản Kiều hỏi thì ngơ ngác: "Bé gái? Làm gì bé gái nào?"
Tiêu Dung: "……" Thôi bỏ .
Do đến vội vàng bên kịp chuẩn nhà cửa cho Tiêu Dung, Giản Kiều bèn đưa y về nhà .
An trí xong xuôi, A Thụ ngoài hỏi thăm một việc. Đến nơi nào cũng hỏi rõ ràng chuyện sinh hoạt như mới để Tiêu Dung cảm thấy bất tiện.
Sau khi , Tiêu Dung ghế lẳng lặng ngẩn .
Đây là đầu tiên y thấy tộc Bố Đặc Ô bằng xương bằng thịt.
Bố Đặc Ô một dân tộc vô cùng đặc biệt. Dân tộc đời từ bao giờ ai , nhưng tất cả đều nó biến mất lúc nào.
Các dân tộc khác như Hung Nô, Ô Tôn, Nhu Nhiên Tiên Ti họ cũng biến mất, nhưng cách họ biến mất là hòa tan dòng m.á.u của Trung Nguyên. Họ chỉ mất cái tên, còn huyết mạch vẫn tiếp tục lưu truyền. Bố Đặc Ô thì khác, họ biến mất một cách triệt để.
Tộc Bố Đặc Ô bắt nguồn từ núi Bất Hàm. Dãy núi Bất Hàm rộng lớn vô cùng, cụ thể họ sống ở đời ngừng tìm kiếm nhưng cũng chẳng tìm manh mối gì, cuối cùng đành bỏ cuộc để nó trở thành một bí ẩn lời giải đáp.
Ba mươi năm , trời giáng đại tuyết dân chúng đồng bằng khổ kể xiết, núi thực còn khủng khiếp hơn. Tộc Bố Đặc Ô sống trong rừng sâu núi thẳm, thấy còn đường sống, tộc trưởng của họ cũng là nữ vương quyết định dẫn cả tộc xuống núi tìm cơ hội sinh tồn.
Tộc Bố Đặc Ô theo chế độ mẫu hệ, mệnh lệnh của nữ vương cao hơn tất cả. Lúc mới xuống núi họ hơn năm ngàn . Thế lực đủ để khiến Trung Nguyên cảnh giác nhưng đủ để tự bảo vệ . Một khi kẻ tấn công họ sức chống đỡ.
lúc tộc Bố Đặc Ô gặp một thế lực khác là lưu dân chạy nạn từ hai quận Liêu Đông và Liêu Tây. Họ xuôi Nam, qua Nhạn Môn Quan tìm đường sống. Hai nhóm đụng độ suýt chút nữa thì đ.á.n.h to cũng thể là đ.á.n.h . đ.á.n.h quen , khi mục đích của hai bên giống và ác ý thủ lĩnh hai bên thương thảo và quyết định liên minh, cùng về phía Nam.
Hai vị thủ lĩnh chính là cha của Khuất Vân Diệt.
Còn đám chắp vá chẳng ngô khoai gần một vạn chính là tiền của quân Trấn Bắc.
Lịch sử quân Trấn Bắc vô cùng truyền cảm hứng nên ngừng tuyên truyền. Còn tộc Bố Đặc Ô vì quá trình diệt tộc quá bi thảm, quá lay động lòng , nên cũng đưa kể ngàn năm qua lấy nước mắt của bao nhiêu .
Ban đầu hơn năm ngàn , cuộc di cư chỉ còn hơn bốn ngàn. Trận ác chiến hai mươi ba năm còn hơn hai ngàn. Mười năm vụ tắm m.á.u Nhạn Môn Quan còn hơn tám trăm.
Và hơn tám trăm cuối cùng dân đều là lính. Họ là những ủng hộ kiên định nhất của Khuất Vân Diệt, cũng là phòng tuyến vĩnh viễn bảo vệ lưng . Họ cùng Khuất Vân Diệt chiến đấu đến thở cuối cùng. Khi Khuất Vân Diệt bắt hơn tám trăm chỉ còn hơn hai trăm.
Hơn hai trăm cuối cùng một tên bạo chúa khác trói gô như lợn lùa quảng trường. Đối diện là chuồng gia súc, Trấn Bắc Vương thần võ cái thế đóng đinh tường chuồng gia súc .
Hắn chặt mất một chân, thịt chân lóc băm thành thịt nát. Tên bạo chúa ha hả ai ăn chỗ thịt sẽ tha cho đó.
Khuất Vân Diệt hé răng nửa lời, lúc đó c.h.ế.t, của tên bạo chúa cầm cái bát hỏi từng tộc nhân của xem ăn . Chỉ cần ăn lập tức đầu rơi m.á.u chảy.
Hai trăm mười tám đó là con ghi trong sử sách.
Không ai chịu ăn nên họ đều c.h.ế.t. Khi hai trăm mười bảy phía đều c.h.ế.t, quảng trường trông như địa ngục trần gian, ngay cả thủ hạ của tên bạo chúa cũng nổi nữa. Họ xin tha cho cuối cùng vì đó là một bé gái bao nhiêu tuổi, chỉ là còn nhỏ.
Cả tộc c.h.ế.t ngay mắt bé gái đến đứt ruột đứt gan. Cô bé là lính, cũng từng chiến trường, đến cái tên của còn chẳng nên lời chỉ . tên bạo chúa những kẻ cứng đầu chọc cho mất hết lý trí, thèm quan tâm việc g.i.ế.c cả đứa trẻ tàn nhẫn đến mức nào. Hắn phất tay, bắt thuộc hạ hỏi xem nó ăn .
Người cũng động lòng trắc ẩn, hỏi mà đưa thẳng cái bát đến bên miệng bé gái, chỉ định chạm nhẹ một cái thôi, chạm xong thể là nó ăn . bé gái thấy hành động của , liều mạng lùi phía . Hành động rõ ràng như tên bạo chúa đương nhiên thấy.
Sau khi đứa trẻ c.h.ế.t, lén lút thu nhặt hài cốt và chôn cất cô bé ở ngoại thành. Câu chuyện của cô bé khiến rơi lệ, nhanh lan truyền khắp giang nam bắc. Vô đến đắp mộ và làm thơ, vẽ tranh tưởng niệm cô bé.
Một ngàn năm trăm năm, bao lầu các chìm trong khói sóng chỉ ngôi mộ của cô bé là còn , hơn nữa còn trở thành khu du lịch cấp 5A.
Địa danh đó gọi là Mộ Bố Nữ, cũng nhờ ngôi mộ mà Bố Đặc Ô mới vang danh. Cũng chính vì ngôi mộ , dù đời chèn ép danh tiếng quân Trấn Bắc bôi nhọ Khuất Vân Diệt thế nào nữa họ vẫn luôn nhớ đến.
Tiêu Dung từng đến khu du lịch đó, cũng từng xem phim truyền hình chuyển thể, thậm chí còn múa qua tác phẩm về đề tài . Múa cổ điển thể thiếu những câu chuyện lịch sử nổi tiếng và các tác phẩm nghệ thuật về Bố Nữ luôn mang màu sắc bi tráng.
Nói thật lòng dù là thăm quan múa Tiêu Dung cũng cảm xúc gì quá lớn. Mãi cho đến khi gặp bé gái , y kìm suy nghĩ liệu đứa bé là Bố Nữ nổi tiếng đó .
Lắc đầu xua ý nghĩ lung tung, Tiêu Dung tự nhủ ai đứa trẻ đó tên gì. Còn y vì cái mạng nhỏ của tuyệt đối sẽ để tộc Bố Đặc Ô rơi kết cục bi t.h.ả.m như nữa.
Vừa mới xúc động dâng trào hùng tâm tráng chí Tiêu Dung liền dội ngay một gáo nước lạnh.
Y thể tin nổi Giản Kiều: "Ngươi nữa xem?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/canh-giai-ruou.html.]
Giản Kiều mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trán: "Trừ Cao đại vương thích mưu sĩ theo quân. Tiên sinh vẫn nên ở quận Nhạn Môn."
Tiêu Dung: "…………"
"Ta theo đại vương thì những mưu kế của dâng cho ai?! Huống hồ theo đại vương nếu đại vương làm sai chuyện gì ai sẽ là can gián?!"
Quan trọng nhất là sắp tìm đường c.h.ế.t ai cản đây hả?!
Giản Kiều ngây y, trong lòng câu dám nghĩ mà dám .
Ngươi khuyên thì tác dụng chắc?
Lời ngươi mặt đại vương còn chẳng trọng lượng bằng một tên lính canh !
Giản Kiều vắt óc suy nghĩ cũng chỉ thể miễn cưỡng an ủi Tiêu Dung: "Đợi lập thêm công mới, khiến đại vương với cặp mắt khác xưa lẽ đại vương sẽ bớt định kiến để toại nguyện."
Tiêu Dung: "Định kiến."
Giản Kiều: "!"
Tiêu Dung nheo mắt: "Định kiến gì."
Giản Kiều: Ớ ớ ớ.
Tiêu Dung bước tới một bước, mỉm : "Đại vương quả nhiên định kiến với ?"
lúc lính canh đến gọi Giản Kiều. Giản Kiều như đại xá, chạy ngoài : "Tiên sinh chờ một chút, sẽ ngay! Các ngươi nhanh lên rượu ngon món , mau dâng lên cho !"
Tiêu Dung: "…………"
Nghiến răng ken két nhưng nể tình cái bụng đang réo rắt Tiêu Dung quyết định lấp đầy dày .
Đồ ăn ở đây ngon hơn quán trọ nhiều. Phu nhân của Giản Kiều còn đặc biệt sai mang hai vò rượu tới. Tiêu Dung vốn định uống nhưng hỏi mới rượu tên là "Tướng Quân Nhưỡng" mắt y lập tức tròn xoe.
Tướng Quân Nhưỡng nổi tiếng, là loại rượu độ cao đầu tiên ghi chép trong lịch sử. Nghe đồn năm xưa trời quá lạnh cha của Khuất Vân Diệt vì các tướng sĩ ấm nên mới phát minh loại rượu .
Có thật thế thì Tiêu Dung cũng chẳng rõ, nhưng y nếm thử.
Tuy là độ cao nhưng rượu thời xưa cũng chỉ đến thế thôi, kỹ thuật chưng cất thì cao đến chứ.
Phu nhân Giản Kiều đúng là chu đáo, tặng rượu còn định tặng cả mỹ nữ nhưng Tiêu Dung xua tay đuổi hết.
Còn chẳng bằng . Một chén một chén.
Tiêu Dung tuyệt đối sẽ thừa nhận đây là đầu tiên y uống rượu.
Trước y là con ngoan trò giỏi, giữ dáng động đến thứ . Sau khi xuyên qua đây tâm trạng thê lương quá nên cũng chẳng uống. Nếu vì danh tiếng của Tướng Quân Nhưỡng thì y cũng chẳng nhớ đến nó.
khi rượu trôi xuống cổ họng cảm giác cũng khá tuyệt thảo nào nghiện rượu.
Tiêu Dung phát hiện mặt đỏ lựng, lúc rót rượu cũng lệch y cau mày, cúi đầu đang cố gắng nhắm miệng vò miệng chén thì đột nhiên cửa lớn bên ngoài ai đó đẩy mạnh .
"Choang" một tiếng, tiếng cửa mà là tiếng vò rượu rơi xuống đất vỡ tan tành.
Tiêu Dung ngẩn ngơ vũng rượu lênh láng sàn, hồi lâu mới thốt hai chữ: "Đổ ."
Hai chữ nhẹ tênh mà đầy thương cảm. Còn Khuất Vân Diệt ở cửa ngờ vực chằm chằm tên thần côn .
Có trẻ quá nhỉ? Hay nhầm cửa?
Chỉ hoài nghi bản đúng một giây Khuất Vân Diệt kiên định trở . Hắn nhầm cửa là tên thần côn cố tình làm lẫn lộn.
Trở tay đóng cửa , Khuất Vân Diệt quyết định sẽ tiếp chiêu .
Do sắc mặt Tiêu Dung hồng hào, quả thực nhận sức khỏe y nhưng tướng mạo xinh thì vẫn nhận ngay từ cái đầu tiên.
Khuất Vân Diệt liếc một cái, liếc thêm cái nữa, thêm cái nữa.
Chỉ mấy bước chân ngắn ngủi mà ánh mắt cứ như máy quét, quét quét Tiêu Dung.
Khuất Vân Diệt: "……"
Chưa từng thần côn tướng mạo thế bao giờ. Hừ, chắc chắn là thần côn kiêm gian tế.
Hắn đến mặt Tiêu Dung thốt một chữ: "Bản——"
Tiêu Dung bỗng trố mắt, theo phản xạ nhảy sang bên cạnh một bước: "Hết cả hồn! Ngươi đây từ bao giờ thế?!"
Khuất Vân Diệt: "…………"
Tiêu Dung nhíu mày: "Ta từng gặp ngươi, ngươi là ai?"
Khuất Vân Diệt lên tiếng vì rốt cuộc Tiêu Dung say .
Hắn nhưng Tiêu Dung nhiều điều : "Trông ngươi tướng mạo đường đường, oai phong lẫm liệt cũng giống đấy."
Khuất Vân Diệt hình cường tráng rắn chắc của , hình mỏng manh cái gì cũng nhỏ hơn một của Tiêu Dung.
"Ngươi cũng đến đầu quân cho Trấn Bắc Vương ? Ta khuyên ngươi nhất đừng nên. Tên Trấn Bắc Vương đó cố chấp tự phụ, can gián, nhạy cảm đa nghi, trọng võ khinh văn, tàn bạo hiếu sát."
Khuất Vân Diệt còn đỡ chỉ im chằm chằm Tiêu Dung. Còn Giản Kiều đang lén ngoài cửa sổ thì há hốc mồm đờ đẫn, thầm nghĩ khi sắp lên đường cùng Tiêu Dung .
Tiêu Dung xong một tràng tính từ còn lắc lư cái đầu vẻ tự đắc, tâm trạng dường như . Khuất Vân Diệt im lặng một lát bật : "Hóa là . Đã Trấn Bắc Vương tệ hại đến thế."
Nghiến răng xong bốn chữ cuối mới hỏi: "Vậy tại ngươi còn đến đầu quân cho ?"
Tên gian tế đáng c.h.ế.t, đợi ngươi xong sẽ làm thịt ngươi!
Tiêu Dung liếc một cái cũng : "Liên quan gì đến ngươi."
Khuất Vân Diệt: "…………"
Giản Kiều: "…………"
Phu nhân khi c.h.ế.t nàng hãy mau chóng tái giá nhé.
Khuất Vân Diệt thực sự là kiên nhẫn. Hắn sẽ bám riết lấy khác hỏi cho nhẽ mới tay. Hỏi đầu kết quả sẽ hỏi thứ hai. Hắn rút thanh trường đao lưng , lưỡi đao ma sát với vỏ đao phát âm thanh chói tai. Tiêu Dung nhịn bịt tai , thấy thanh trường đao lóe sáng hàn quang y giật lập tức la lên.
"Làm gì đấy làm gì đấy, chỉ là cho ngươi thôi còn định g.i.ế.c . Được , là chứ gì. Ta đến đầu quân cho là vì bắt buộc đến đầu quân cho ."
Động tác của Khuất Vân Diệt khựng , lập tức hỏi: "Ai bắt ngươi đến?"
Tiêu Dung: "Không ai bắt cả, tự đến."
Khuất Vân Diệt nhíu mày: "Ngươi đến làm gì?"
Tiêu Dung lườm một cái như hỏi thừa thế.
"……"
"Ta đến giúp , cũng là để cứu ."
Khuất Vân Diệt khẩy: "Chỉ dựa ngươi?"
Tiêu Dung bật dậy như lò xo: "Ta thì làm ? Ta thiên hạ đại thế, hiểu lòng khó lường! Chỉ cần ở đây sẽ ai thể hãm hại Trấn Bắc Vương!"
Khuất Vân Diệt: "Ngươi nãy còn đang mắng !"
Tiêu Dung lập tức im bặt, chằm chằm Khuất Vân Diệt, ánh mắt dường như oán trách lý thế làm hại y cãi thế nào.
"……"
"Ta gọi đó là yêu cho roi cho vọt, ngươi thì hiểu cái gì. Ngươi từng sùng bái ai ? Ngươi lớn lên cùng những câu chuyện về đó ? Ngươi giống , đuổi theo Trấn Bắc Vương chạy suốt ba ngàn dặm ? Ba ngàn dặm đấy! Trên đời ngoài r, còn ai nữa?!"
Tiêu Dung trừng mắt với Khuất Vân Diệt. Nói xong câu y loạng choạng hai cái dường như thấy chóng mặt, đặt m.ô.n.g phịch xuống. xuống y vẫn lẩm bẩm nào là Trấn Bắc Vương cần , gia nhập quân Trấn Bắc, rượu của .
Khuất Vân Diệt: "…………"
Cuối cùng cũng nhận so đo với một kẻ say rượu là mất phong độ đến mức nào. Im lặng một lát, "soạt" một tiếng tra đao vỏ. Khuất Vân Diệt định , nhưng khi , cái gáy lúc lắc của Tiêu Dung, do dự một chút.
Tim Giản Kiều sắp nhảy khỏi cổ họng . Cuối cùng Khuất Vân Diệt vẫn tha cho cái đầu xinh của Tiêu Dung. Bước ngoài lạnh lùng liếc Giản Kiều một cái, giận dữ : "Đây là ngươi tuyển về đấy!"
Giản Kiều cúi đầu dám biện bạch.
"Làm cho bát canh giải rượu. Sáng mai tỉnh thì bảo đến gặp !"
Giản Kiều méo mặt gật đầu. Gật một nửa thì phản ứng lời Khuất Vân Diệt , ngẩng phắt đầu lên suýt chút nữa trẹo cả cổ.
Hả? Còn làm canh giải rượu?
Người trong quân uống say thì cứ thế ngủ li bì như c.h.ế.t bao giờ vụ canh giải rượu . Giản Kiều ngẩn ngơ một lúc nhớ Tiêu Dung là sĩ nhân, liền hiểu đây chắc là quy củ của sĩ nhân.
Kệ đại vương g.i.ế.c là .
Ngoài cửa Giản Kiều hớn hở chạy làm canh giải rượu. Còn trong phòng Tiêu Dung dần dần lắc lư nữa, đống đồ ăn thừa bàn một giọt mồ hôi lạnh chảy xuống bên thái dương y.
May quá tạm thời lấp l.i.ế.m .
Không bảo Khuất Vân Diệt đang ở thành An Định, ở đó mười bữa nửa tháng ?!
C.h.ế.t tiệt, rượu chè hỏng việc thật!