Đại Vương, tuyệt đối không thể! - 90

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:24:23
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Nhà cửa thời nay đa đều làm bằng gỗ và lợp mái tranh. Nhà bằng gạch đá cực kỳ cực kỳ hiếm. Mà việc đốt lửa sưởi ấm trong một thời gian dài mùa đông dễ dẫn đến hỏa hoạn.

Cho dù giường sưởi tình trạng vô tình bốc cháy cũng thường xuyên xảy . Hiện tại giường sưởi . Ngược còn thể giảm thiểu phần nào tai nạn.

Giường sưởi của nhà gỗ và nhà tranh thể đắp sát chân tường. Vậy thì đắp ở ngay chính giữa căn nhà. Cách xa vách tường một chút. Chừa một gian trống ở giữa. Còn về phần phía ống khói. Chỗ đó thể khoét một cái lỗ. Hoặc cũng thể nghĩ cách dùng vật liệu bén lửa để bịt . Tóm đồ vật là đồ c.h.ế.t, con là sống. Ngay cả những mùa đông khắc nghiệt suốt mấy chục năm qua còn thể vượt qua . Chẳng lẽ con để bản c.h.ế.t cháy trong một mùa đông ấm áp .

Tiêu Dung một thời gian luyện chữ . Bởi vì y luôn lách, quá trình lách đó cũng tương đương với việc luyện chữ . Chữ hiện tại của y tuy đạt đến mức độ khen ngợi. tuyệt đối sẽ còn khiến nghi ngờ cái danh phận sĩ nhân của y nữa. Đám thợ mộc phụ trách khắc bản in cũng thường xuyên khắc theo nét chữ của y. Cùng với việc lượng bảng cáo thị ngừng tăng lên. Hiện nay tác phẩm của Tiêu Dung rải rác khắp hang cùng ngõ hẻm. Những bá tánh tiền mua giấy bút, còn lén lút xé mấy tờ công văn cũ quá hạn bảng cáo thị. Đem về nhà cho con cái làm mẫu để luyện chữ.

Cái thể loại "trộm cắp vặt" lúc nào cũng khiến trong lòng Tiêu Dung cảm thấy mềm nhũn. Con thế gian , kẻ hung ác thì thực sự hung ác, mà kẻ đơn thuần thì cũng thực sự đơn thuần. Ngay cả trộm một tờ công văn mà cũng chẳng dám trộm mấy tờ còn giá trị sử dụng. Thực sự là quá đỗi chất phác .

Điều càng thôi thúc Tiêu Dung đẩy nhanh tiến độ hơn. Bắt đầu sản xuất giấy. Bắt đầu bán sách.

Thế nhưng ăn một miếng thể thành ngay kẻ mập. Hiện tại y thể làm bất kỳ hành vi nào mang tính mạo hiểm. Trong bóng tối vẫn luôn kẻ đang tìm cách đối phó với bọn họ. Y cũng cần một hậu thuẫn vững chắc . Mới dám vươn tay làm những việc đại nghịch bất đạo .

Chống tay lên cằm. Tiêu Dung nhịn suy tư. Cái hậu thuẫn vững chắc của y lúc đang làm gì nhỉ?

…………

Cái hậu thuẫn vững chắc của y lúc đang tuần tra khắp các doanh trướng.

Hôm qua bọn họ vượt qua Nhạn Môn Quan. Hiện tại đại quân đang hạ trại ở một địa điểm cách thành Thịnh Nhạc bốn mươi dặm. Ngày mai bọn họ thể tiến tới cổng thành Thịnh Nhạc. Thế nhưng đại quân của Tiên Ti cũng xuất động. Đám đó đồng dạng hạ trại ở vị trí cách ngoài thành hai mươi dặm. Cách bọn họ đúng tròn hai mươi dặm. Trinh sát của hai bên thậm chí còn thể lướt qua vai .

Càng về phía bắc thời tiết càng lạnh lẽo. Bọn họ đóng quân thảo nguyên. Mà cuối tháng bảy còn bước sang đầu tháng tám. Những bụi cỏ bắt đầu xuất hiện dấu hiệu ngả vàng khô héo . Theo lý thường mà thì đợi chừng nửa tháng nữa mới xuất hiện tình trạng .

Đã sớm năm nay là một mùa đông khắc nghiệt. Trấn Bắc Quân ngược chẳng phản ứng gì. Mức độ giá rét cỡ bọn họ vẫn thừa sức chống chọi. Cho dù về đêm nhiệt độ thấp nhất cũng đến mức đóng băng vẫn còn bảy tám độ.

Thế nhưng những kẻ hưởng ứng lời kêu gọi thì chịu . Đặc biệt là cái đám quý tộc quen thói cẩm y ngọc thực. Lúc Trấn Bắc Quân mỏ than bọn họ sai hạ nhân đốt than sưởi ấm cho . Đợi đến lúc Trấn Bắc Quân mang theo lượng than đá khổng lồ đến. Doanh trướng của bọn họ gần như giờ giờ khắc khắc đều đang bốc nóng hầm hập.

Khuất Vân Diệt: "……"

Hắn cũng đang bốc . giận.

Sản lượng khai thác trong hai tháng của đám tù binh dị tộc đủ sức cung ứng cho một đội đại quân. Hơn nữa bọn họ còn mang theo nhiều phấn sưởi và than củi. Huống hồ đám tù binh dị tộc làm gì thời gian nghỉ ngơi. Cho dù đại quân nhổ trại xuất phát . Bọn họ vẫn cứ tiếp tục công việc khai thác như thường.

Khuất Vân Diệt thừa để đám quý tộc sử dụng một ít than đá cũng chẳng bõ bèn gì. Đã là do gọi đây thì đảm bảo điều kiện sinh hoạt cho bọn họ. Nếu ngay cả than đá cũng bỏ . Đợi bọn họ trở về chẳng sẽ dệt gấm thêu hoa đặt điều về nữa. Vì chút đồ vật cỏn con mà kết thù chuốc oán thực sự là đáng.

. Đạo lý thì là như đấy. Khuất Vân Diệt hiểu nhưng vẫn vô cùng tức giận!

Phát hiện đang dùng ánh mắt âm u chằm chằm doanh trướng của Hạ Đình Chi. Hai đang từ đằng xa tới đều sửng sốt một chút. Sau đó lập tức sải bước chạy vội về phía Khuất Vân Diệt.

Hai một là Giản Kiều. Người là Nguyên Bách Phúc.

Giản Kiều chạy đến từ một hướng. Nguyên Bách Phúc thì cùng Công Tôn Nguyên từ một hướng khác. Giản Kiều chạy nửa đường phát hiện Nguyên Bách Phúc cũng đang tới trong chớp mắt tăng tốc. Hệt như một con bò tót hầm hầm lầm lì chắn ngang mặt Nguyên Bách Phúc.

Mà Nguyên Bách Phúc thì khẽ nhíu mày. Hắn hiểu Giản Kiều làm nữa. Kể từ lúc chia tay ở quận Nhạn Môn thái độ của đối với liền đổi. Hắn từng bóng gió vòng vo hỏi qua Công Tôn Nguyên. Thế nhưng Công Tôn Nguyên lúc ở Trần Lưu ngoại trừ việc thành nhiệm vụ do Khuất Vân Diệt giao phó , thì cũng bận nạp thêm một phòng tiểu nữa. Lão căn bản chẳng thèm đoái hoài gì đến những chuyện khác.

Thông tin duy nhất mà Công Tôn Nguyên thể tiết lộ cho chính là quan hệ giữa Giản Kiều và Tiêu Dung đặc biệt . Hắn đối với Tiêu Dung đạt tới cái mức sùng bái như tôn thờ như thần thánh . Ngay cả vị em vợ của cũng mang tặng cho Tiêu Dung làm hộ vệ luôn.

Nguyên Bách Phúc vô cùng kinh ngạc.

Ngày đầu tiên gặp Giản Kiều cho chuyện . Trương Biệt Tri là làm hộ vệ cho Tiêu Dung chứ. Như cũng quá đáng lắm . Đây chẳng là tự hạ thấp bản .

Trương Biệt Tri: Lão t.ử là phó thống lĩnh hộ vệ!

Hết cách . Mấy chữ đằng đó Công Tôn Nguyên căn bản hề nhớ. Lão chỉ nhớ mỗi hai chữ "hộ vệ" ở đằng .

Nguyên Bách Phúc đến mức cho rằng Tiêu Dung thấu ý đồ tạo phản của . Bởi vì chuyện quả thực là vô căn cứ. Nguyên Bách Phúc hiện tại vẫn hề cái suy nghĩ đó. Hắn chỉ mang trong lòng nhiều sự bất mãn đối với Khuất Vân Diệt và Trấn Bắc Quân. Mà sự bất mãn càng thêm phần sâu sắc cùng với sự xuất hiện của Tiêu Dung.

Thành thật mà , trong bốn bọn họ Giản Kiều từ tới nay luôn là ăn cái bộ của Nguyên Bách Phúc nhất. Sở dĩ Giản Kiều thể hòa nhóm bốn bọn họ là bởi vì từ nhỏ luôn bám theo Khuất Vân Diệt. Khuất Vân Diệt theo đó. Hắn vẫn luôn giữ lòng trung thành tuyệt đối với . Thế nên trong quá trình trưởng thành, bốn bọn họ luôn gắn bó cùng .

Nếu thực sự phân chia đáng lẽ Giản Kiều là cận nhất với Khuất Vân Diệt. Nguyên Bách Phúc cận nhất với Công Tôn Nguyên. Còn Công Tôn Nguyên thì đối với ai cũng như . Xuất phát từ quan hệ cấp cấp , lão tôn trọng Khuất Vân Diệt hơn một chút. Còn về phần Khuất Vân Diệt cận nhất với Nguyên Bách Phúc.

Đồng dạng đều là của . Sở dĩ Nguyên Bách Phúc thể xếp hạng nhất là bởi vì Nguyên Bách Phúc cách làm . Hắn , đối xử với Khuất Vân Diệt . Thế nên sự qua Khuất Vân Diệt dần dần trở nên cận nhất với . Nếu như đem lý do tường thuật chi tiết ngoài lẽ sẽ mang đến cho một loại ảo giác rằng tình cảm giữa hai bọn họ thực cũng chỉ đến thế mà thôi. Thế nhưng sự đồng hành làm bạn và sinh t.ử suốt bao nhiêu năm là giả. Cho dù ban đầu là vì lý do như mới dần dần xích gần . Những trận sảng khoái và việc kề vai sát cánh chiến đấu cũng khắc sâu trong ký ức của Khuất Vân Diệt. Vạn sự đều như . Bắt đầu như thế nào quan trọng phát triển mới là điều cốt lõi. ...

Đối với hành vi bài xích bản của Giản Kiều, Nguyên Bách Phúc đương nhiên đổ hết tội lên đầu Tiêu Dung. Giống hệt như việc ngay từ đầu tiên thấy Tiêu Dung thích y. Hắn cho rằng Tiêu Dung cũng sẽ thích .

điều nghĩa là sẽ nhẫn nhục chịu đựng. Tuy bề ngoài địa vị của bốn bọn họ tương đương . Nguyên Bách Phúc vẫn luôn tự coi bản là lão đại trong bốn . Kiểu như nếu Khuất Vân Diệt ở đây sự vụ đều nên do định đoạt .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/90.html.]

Nào ngờ suốt bao nhiêu năm qua Khuất Vân Diệt vẫn luôn sờ sờ ở đó. Cho dù Khuất Vân Diệt ở đây, Cao Tuân Chi cũng sẽ mặt. Cho nên căn bản chẳng cơ hội để phô bày cái ý nghĩ của bản . Người ngoài cũng suy nghĩ như .

Sắc mặt đanh . Nguyên Bách Phúc ấn lên cánh tay Giản Kiều. Dùng lực kéo giạt nửa bước. Giản Kiều đương nhiên nhường chỗ cho nhưng dùng sức hất văng cũng thực tế. Nguyên Bách Phúc cũng chung suy nghĩ. Thế là hai bọn họ tranh chuyện với Khuất Vân Diệt.

Đều làm cái khuyên can Khuất Vân Diệt đừng manh động. Thế nhưng bởi vì hai bọn họ đang ngấm ngầm kình cựa chẳng ai thực sự mở miệng khuyên can cả. Mà trong lúc bọn họ còn đang đấu đá sáng tối, Khuất Vân Diệt hít sâu một mở miệng : "Bỏ . Cứ để cho bọn chúng sống sung sướng thêm một ngày nữa ."

Nói xong, xoay về doanh trướng của .

Nguyên Bách Phúc: "……"

Giản Kiều: "……"

Lúc Công Tôn Nguyên xem kịch ở bên cạnh một lúc lâu mới bước lên . Cái xưa nay chẳng mấy khi quan tâm đến chuyện thế sự rốt cuộc cũng để ý đến bầu khí vi diệu giữa hai bọn họ một . Lão còn dùng một câu thịnh hành ở thành Trần Lưu: "Hai các ngươi đang hát vở kịch nào ?"

Nguyên Bách Phúc và Giản Kiều . Giản Kiều hừ lạnh một tiếng, xoay đuổi theo Khuất Vân Diệt. Mà Nguyên Bách Phúc đồng dạng cũng tức giận nhẹ. Hắn âm thầm mắng một câu: "Đồ tẩu cẩu của sĩ nhân."

Công Tôn Nguyên câu của nhịn cau mày : "Ngươi đang ai đấy?"

Nguyên Bách Phúc mím môi. Lắc đầu : "Không ai cả. Là xằng bậy thôi. Ngươi đừng để trong lòng."

Công Tôn Nguyên vẫn tiếp tục cau mày. rốt cuộc lão cũng thêm gì nữa. Lão thích nhúng tay loại chuyện . Chẳng qua mâu thuẫn giữa Giản Kiều và Nguyên Bách Phúc khiến lão cảm thấy chút bực bội phiền muộn. Giống như thứ gì đó sắp sửa biến chất .

Đợi đến khi hai bọn họ cũng rời chỗ đất mới trở nên trống trải. Mà từ lâu khi mấy bọn họ tới đây Ngu Thiệu Thừa vẫn luôn ở trong trướng mài giũa vũ khí rốt cuộc cũng chậm rãi bước ngoài.

Mấy vị tướng quân nảy sinh tranh chấp dù chỉ là một chút xích mích nhỏ cũng khả năng diễn biến thành những sự cố ngoài ý mà chẳng ai thấy. Ngu Thiệu Thừa nghiêng đầu. Cuối cùng vẫn bỏ vũ khí xuống, cất bước về phía quân trướng của Ngu Thiệu Tiếp.

Ngu Thiệu Tiếp ở phòng đơn. Hai vị khác thì ở chung một chỗ. Mấy ngày nay Ngu Thiệu Tiếp vẫn luôn rảnh tay rảnh chân. Y bận rộn tính toán xem quân tiếp viện của Tiên Ti bao nhiêu . Còn cả việc trận chiến sẽ kéo dài trong bao lâu. Tuy việc đ.á.n.h trận đại vương sẽ y. việc đem những thông tin tổng hợp . Đại vương cũng sẽ dùng nó làm tài liệu tham khảo.

Ngu Thiệu Thừa vén rèm bước . Hắn đem sự việc mới kể cho Ngu Thiệu Tiếp một lượt. Hắn tai thính mắt tinh. Ngay cả câu lúc bốc đồng của Nguyên Bách Phúc cũng quên thuật rành rọt.

Biểu cảm của Ngu Thiệu Tiếp vô cùng kinh ngạc: "Hắn Dung nhi như thế?"

Ngu Thiệu Thừa: "……"

"A . Huynh vẫn là nên gọi bằng tên của Tiêu . Bây giờ đông mắt tạp. Huynh xưng hô như khi mang đến ấn tượng cho khác đấy."

Ngu Thiệu Tiếp hiểu. Gọi một tiếng Dung nhi thì ấn tượng gì chứ? Cùng lắm thì là cho y và Tiêu Dung thiết mà thôi.

bọn họ hiện nay đang ở bên ngoài. Quả thực thuận tiện như lúc ở nhà cẩn thận thêm một chút luôn luôn là đúng đắn.

Ngu Thiệu Tiếp đồng ý. Sau đó nhíu mày trầm tư: "Ta vốn tưởng rằng Nguyên tướng quân vẫn luôn là vô tư sáng suốt nhất trong mấy vị tướng quân. Không ngờ hôm nay dùng loại lời lẽ để nh.ụ.c m.ạ Giản Kiều. Có thể thấy trong mắt việc xích gần gũi với sĩ nhân chính là biểu hiện của sự yếu hèn."

Ngu Thiệu Thừa phản bác cũng chẳng đồng tình. Hắn cách nghĩ khác. Hắn cảm thấy Nguyên Bách Phúc khả năng là chán ghét sĩ nhân. Mà chỉ đơn thuần là chán ghét Tiêu Dung. Giống hệt như . Có đôi khi vui, cũng sẽ ở trong lòng gọi Tiêu Dung là "kẻ tranh giành a với ". Sĩ nhân chẳng qua chỉ là một cái phận. Dù thì a của cũng là sĩ nhân cơ mà. Hắn vĩnh viễn sẽ bao giờ chán ghét sĩ nhân. ...

Ngu Thiệu Tiếp Ngu Thiệu Thừa đang nghĩ gì. Y chỉ là bản một chuyện nghĩ thông suốt .

Hèn chi thái độ của Giản Kiều đổi. Ước chừng là Tiêu Dung lúc lên đường gì đó với Giản Kiều. Mà cái bộ não của Giản Kiều cũng xấp xỉ đại vương. Hắn giấu tâm sự cho nên mới để lộ một vài manh mối. Mà Nguyên Bách Phúc cũng điểm .

Ngu Thiệu Tiếp nhịn lắc đầu. Y hiểu tại Tiêu Dung tín nhiệm Giản Kiều đến thế. Loại chuyện đem cho y hơn . Y thể đảm bảo sẽ để bất kỳ kẻ nào sơ hở.

Thế nhưng giống y như Nguyên Bách Phúc. Có đ.á.n.h c.h.ế.t Ngu Thiệu Tiếp y cũng thể ngờ tới thứ mà Tiêu Dung nhắc nhở Giản Kiều là đề phòng trong quân biến. Y còn tưởng là chuyện gì khác. bất luận thế nào. Kể từ ngày hôm nay. Ngu Thiệu Tiếp cũng lưu tâm hơn một chút.

Đêm hôm đó Ngu Thiệu Tiếp đem những tình báo mà tổng hợp mang tới giao cho Khuất Vân Diệt. Nhìn đống tài liệu , Khuất Vân Diệt rốt cuộc cũng thấy Ngu Thiệu Tiếp bớt chướng mắt hơn một chút.

Sự giãy giụa giãy c.h.ế.t của Tiên Ti trong thời gian cũng vô dụng. Bọn chúng kêu gọi ít tiểu . Tỷ như Nhu Nhiên, Phù Dư, Khiết Đan, Khố Mạc Hề. Cùng với nhiều các bộ tộc nhỏ khác nữa.

Đám viện binh cộng cũng tới ba vạn . Thế nhưng một vấn đề. Trong đó tới hai vạn là kỵ binh.

Khuất Vân Diệt lượt liếc tên của những tiểu quốc và bộ tộc nhỏ . Ngu Thiệu Tiếp nhịn đưa đề nghị với . Y cách cần tốn một binh một cũng thể khiến đám viện binh tan rã. Bởi vì đám viện binh kẻ nào cũng đồng tâm hiệp lực với Tiên Ti. Ví dụ như Khiết Đan, bọn chúng đây từng Khuất Vân Diệt đ.á.n.h cho tơi bời hoa lá bỏ chạy mất dép . Lần căn bản chẳng tới chút nào. Tiên Ti đe dọa bọn chúng. Xuất phát từ vấn đề địa chính trị bọn chúng thể tham chiến. Vậy thì đại vương thể ban cho Khiết Đan một chút lợi ích. Đảm bảo sẽ để Tiên Ti truy kích bọn chúng. Sau đó để bọn chúng trốn về quê cũ.

Khuất Vân Diệt lắng kiến nghị của Ngu Thiệu Tiếp. Sau đó chậm rãi gật đầu: "Tiên sinh lý."

Ngu Thiệu Tiếp sửng sốt một chút. Y thậm chí còn chút thụ sủng nhược kinh: "Đại vương thực sự nghĩ như ?"

Khuất Vân Diệt ngẩng đầu lên. Hắn nở một nụ nhạt với Ngu Thiệu Tiếp: "Không sai. Đây là một diệu kế. Chỉ là bổn vương một kế sách hơn."

 

Loading...