Đại Vương, tuyệt đối không thể! - 86
Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:22:28
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Cho nên rốt cuộc là kẻ nào đây?
Là Khuất Vân Diệt vô tình làm chuyện gì. Hay là ở quận Nhạn Môn kẻ âm thầm hành động. Hay là bên phía Thịnh Nhạc xảy biến cố gì. Hay là ở một nơi xa xôi hơn nữa, một nơi mà ngay cả y cũng ngờ tới nảy sinh vấn đề.
Y vô cùng chán ghét cái loại cảm giác rõ ràng nguy hiểm đang cận kề, nhưng chẳng thể tìm nguy hiểm ở . Trước chán ghét, hiện tại vẫn chán ghét.
Thực mức độ chán ghét của cả hai đều xấp xỉ . bởi vì Khuất Vân Diệt ở bên cạnh y. Y thể túm lấy áo mà chất vấn tỉ mỉ từng chân tơ kẽ tóc nữa. Cho nên... cái loại cảm giác chán ghét trong phút chốc liền trở nên vô cùng khón chịu.
Tiêu Dung mím môi giường. Y lâu một lời nào. Y thậm chí còn quên mất trong phòng vẫn còn một Cao Tuân Chi. Cho đến khi một bàn tay già nua nhưng đầy lực đạo ấn lên đầu gối y, y mới hồn trở .
Tiêu Dung ngẩng đầu. Nhìn thấy Cao Tuân Chi đang mỉm an ủi : "A Dung, đừng lo lắng."
"Ngài sẽ trở về thôi." ...
Lần triệu chứng còn nghiêm trọng hơn cả hai . Sau khi tỉnh , Tiêu Dung cũng cảm thấy cả vô cùng suy nhược. Y phân biệt nổi sự suy nhược rốt cuộc là do hệ thống. Hay là do bản y thực sự chút mệt mỏi . Nói chung là y dậy.
Chẳng Tống Thước mắc cái bệnh gì. Đột nhiên từ lười biếng biến thành siêng năng chăm chỉ. Đống công vụ mà Tiêu Dung vứt đó đều gã ôm xử lý sạch sẽ. Hơn nữa ánh mắt gã Tiêu Dung luôn chất chứa mười phần chột . Tiêu Dung lười truy hỏi nguyên nhân. Nếu gã thích làm thì giao hết cho gã làm.
Thật là hiếm khó tìm. Kể từ khi rốt cuộc cũng gặp Trấn Bắc Quân. Tiêu Dung dường như chẳng lúc nào nghỉ ngơi. Ngày ngày đêm đêm, cho dù là lúc rảnh rỗi chẳng việc gì làm. Y cũng ở trong đầu diễn tập suy tính những chuyện sẽ xảy trong tương lai. Hôm nay coi như là cách một thời gian dài như . Lần đầu tiên y thực sự vứt bỏ gánh nặng để nghỉ ngơi.
Thế nhưng khác hề bận tâm đến cái khuôn mặt chán đời đình công của y. Bọn họ ngược còn vui mừng. Ngay cả Đan Nhiên lúc mang t.h.u.ố.c tới cho y cũng : "Tiêu ngày thường bận rộn quá . Cứ tiếp tục như sẽ mệt bệnh mất. Tiêu ngài cứ nghỉ ngơi cho khỏe . Chuyện của Hồi Xuân Đường cần lo lắng . Có ở đó !"
Tiêu Dung mặt cảm xúc Đan Nhiên. Sau đó y tuyệt tình dời tầm mắt .
Hồi Xuân Đường gì chứ. Cái thứ sớm thành xong sứ mệnh của nó, y mới thèm quan tâm.
Đan Nhiên: "…………"
Ra vẻ đáng yêu cũng chẳng thể khiến Tiêu chút phản ứng nào. Tâm trạng của y đúng là cực kỳ tồi tệ. ...
Tuy ngày thường nơi ở của Tiêu Dung cũng luôn lui tới. tuyệt đối giống như ngày hôm nay. Người nườm nượp. Sắp biến thành cái rạp hát luôn . Tiêu Dung thấy phiền phức. Dứt khoát xuống đ.á.n.h một giấc. Đợi đến khi y tỉnh nữa, bên ngoài trời tối đen như mực. Trong phòng cũng thắp nến. Dưới ánh nến hắt hiu, Tiêu Dung mới chú ý tới một chuyện.
Hóa cái đầu của Di Cảnh là phiên bản nhám lì. Có ánh sáng chiếu cũng phản quang a. ...
Di Cảnh ghế. Cũng chẳng y đợi ở đây bao lâu . Nghe thấy tiếng sột soạt truyền đến từ giường. Di Cảnh mở mắt. Đồng thời y cũng ngừng động tác tràng hạt tay.
Tiêu Dung chuỗi Phật châu tản cảm giác ôn nhuận trong tay y. Sau đó y lười biếng cất lời: "Ngươi cũng tới để chọc vui vẻ ?"
Di Cảnh mỉm : "Con ai cũng những việc quyết định thể làm . Chọc khác vui vẻ chính là việc mà thể làm . Cả đời của , gần như đều đang mang đến tin cho khác."
Tiêu Dung nhịn thẳng dậy: "Thông thường khi như . Mở đầu câu tiếp theo sẽ là hai chữ 'nhưng mà'."
Di Cảnh lắc đầu: "Không nhưng mà. Ta chính là tới để thông báo cho ngươi một tin ."
Tiêu Dung: "…………"
Cả y đều tê rần . Hồi lâu y mới lên tiếng: "Được, cho xem."
Dù thì rận nhiều ngứa, nợ nhiều lo.
Nghe thấy y câu . Di Cảnh gật đầu. Sau đó y liền đem Khuất Vân Diệt bán triệt để: "Đêm ngày đại vương khởi hành. Ngài mời cùng uống . Trong lúc pha , ngài dặn đừng chuyện cho ngươi . Ngài cho rằng nếu Trần Lưu xảy chuyện gì, chỉ cần chạm tới căn cốt, ngươi nhất định sẽ báo cho ngài . Thế nên ngài nhờ làm cái thông gió báo tin ."
Tiêu Dung chuẩn sẵn tinh thần để đón nhận hung tin . Kết quả chỉ thế thôi ?
Y chớp chớp mắt. Lên tiếng hỏi nghi vấn đầu tiên: "Tại tìm ngươi?"
Di Cảnh: "Đại vương là duy nhất trong vương phủ ngươi thuyết phục. Ta chỉ làm những việc mà cho là đúng." Nghe cũng lý.
Thế là Tiêu Dung hỏi nghi vấn thứ hai: "Vậy tại ngươi đem chuyện cho ?"
Di Cảnh sững một chút. Tựa hồ như ngờ Tiêu Dung hỏi y như : "Bởi vì chỉ làm những việc mà cho là đúng a. Hiện tại cho rằng cho ngươi mới là việc làm đúng đắn."
Tiêu Dung: "……"
Y nhịn : "Nếu để đại vương . Chắc chắn ngài càng ngươi ngứa mắt hơn cho xem."
Di Cảnh nhạt: "Không cả. Đại vương ngứa mắt đến . Ngài cũng sẽ thực sự làm chuyện gì."
Tiêu Dung "uầy" một tiếng: "Ngươi cũng thật là tự tin nha."
Biết bao nhiêu Khuất Vân Diệt phó mặc cho hành động . Nếu y liều sống liều c.h.ế.t ngăn cản, Di Cảnh sớm đá ngoài lang bạt thứ hai .
Những lời Tiêu Dung đương nhiên sẽ . Cho dù y Di Cảnh là một vì thương sinh thiên hạ mà chuyện gì cũng thể nhẫn nhịn. Y cũng dùng cuộc tranh cãi vô nghĩa nào để thử thách y. Trên đời thứ chịu nổi thử thách nhất chính là lòng .
Thế nhưng y . Di Cảnh cũng y phía định cái gì. Khuất Vân Diệt cảm xúc gì đều hết lên mặt. Muốn giấu diếm suy nghĩ của , thì cũng sự phối hợp của Khuất Vân Diệt mới chứ.
Trầm mặc một lát. Di Cảnh : "Chuyện liên quan gì đến tự tin cả. Mà là thấy năng lực tự kiềm chế của đại vương . Đêm hôm đó đại vương chỉ nhờ vả thông gió báo tin. Ngài còn tiết lộ đôi lời tâm huyết. Ngài nếu như ngươi xảy chuyện gì. Mười cái Tiên Ti cũng đủ đền mạng."
Sắc mặt Tiêu Dung biến đổi. Y lập tức phản bác cho Khuất Vân Diệt: "Không. Đại vương chỉ là thuận miệng thôi. Ngài sẽ làm như thế !"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/86.html.]
Di Cảnh Tiêu Dung. Biểu cảm của y như đang mấy chữ: Câu tự ngươi tin ?
Tiêu Dung: "……"
Mà khi thấy Tiêu Dung á khẩu trả lời . Di Cảnh mới bật một tiếng: "Đại vương là một làm . Ngài nhất định sẽ làm như thế."
Tiêu Dung vội vã há miệng. Y còn định thêm gì đó. Di Cảnh tiếp tục cất lời: "Mà đại vương thốt những lời như . Ta cảm thấy vô cùng vui mừng."
Tiêu Dung: "Hả?"
Di Cảnh nhướng mày: "Mười cái Tiên Ti cũng đủ đền mạng. Trải qua loại sự tình đau đớn c.h.ế.t như , mà ngài vẫn thể kiềm chế bản . Chỉ trút giận lên kẻ thù. Phải rằng câu của đại vương trong chớp mắt khiến an tâm . Ngài còn là vị Trấn Bắc Vương chỉ vì một chút chuyện nhỏ nhặt vung đao g.i.ế.c nữa. Ta cũng cần lo lắng ngài đột nhiên nổi điên đại khai sát giới nữa."
Tiêu Dung sững sờ một lúc lâu. Sau đó y Di Cảnh: "Vốn dĩ ngài cũng sẽ làm như . Đó đều là những lời đồn thổi vớ vẩn bên ngoài thôi."
Câu y chẳng thấy ngượng miệng chút nào. Bởi vì y sớm quên béng mất vị tiểu Hoàng đế c.h.ế.t t.h.ả.m trong lòng Di Cảnh ở chính sử . ...
Hóa đây chính là nguyên nhân khiến Di Cảnh đột nhiên đổi thái độ. Tiêu Dung cảm thấy chút vui vẻ. Bởi vì do y nỗ lực. Mà là Khuất Vân Diệt trong vô hình giúp y một tay.
Cảm nhận tâm trạng hân hoan một lát. Tiêu Dung mới nghiêng đầu hỏi Di Cảnh: "Nói như . Ngài tựa hồ lo lắng sẽ xảy chuyện."
Đâu chỉ là lo lắng. Căn bản là nhắc cũng phép nhắc tới. Vừa nhắc tới là lật bàn luôn.
Trầm mặc nửa ngày. Di Cảnh mỉm đáp: "Ngươi đích thực cũng mang cái bộ dạng khiến lo lắng."
Tâm trạng của Tiêu Dung càng hơn nữa.
Bởi vì chỉ y lo lắng cho Khuất Vân Diệt. Khuất Vân Diệt cũng đang lo lắng cho y. Y sợ Khuất Vân Diệt c.h.ế.t ở bên ngoài. Mà Khuất Vân Diệt sợ y c.h.ế.t ở Trần Lưu.
Rất . Rất công bằng.
Biết kẻ chịu khổ chịu nạn, lòng như lửa đốt chỉ mỗi y. Trong lòng y lập tức tìm sự cân bằng.
Lật chăn bông . Tiêu Dung lập tức bước xuống giường. Y tinh thần chấn hưng : "Ta vẫn còn một việc làm xong... Vừa . Muộn thế chắc cũng chẳng ai tới tìm ngươi nữa nhỉ. Ngươi một nửa. Ta một nửa. Tốc độ nhanh một chút thì, chừng canh ba ngươi thể về ."
Thấy Di Cảnh đờ đẫn im bất động. Tiêu Dung còn nhíu mày hối thúc y: "Nhanh lên . Cứ lề mề rề rà, khéo quá canh ba mất."
Di Cảnh: "……"
Hèn chi sinh vọng niệm với ngươi.
Ngươi và giống hệt . Đều là cái thứ lấy oán báo ân, qua cầu rút ván.
Kết quả là cuộc đình công của Tiêu Dung chỉ trụ vỏn vẹn một buổi chiều. Hơn nữa do y ngủ một giấc lúc hoàng hôn. Vào đêm y càng trở nên thần thái sáng láng. Cái thì khổ cho Phật t.ử . Đêm ngày xuất chinh mất ngủ chỉ là một trường hợp cá biệt thôi. Đa phần thời gian chế độ sinh hoạt của y đều vô cùng quy củ. Đây là thói quen y giữ từ hồi còn làm sa di.
Khẽ ngáp một cái. Di Cảnh nỗ lực trợn tròn hai mắt. Tiếp tục xả bồi quân tử. ...
Thời gian ngược buổi trưa ngày hôm nay.
Trong ngôi dân xá ở Hạ Khẩu. Trần Kiến Thành rốt cuộc cũng thèm đ.á.n.h thái cực nữa. Y và Chu Lương . Y còn quên tuyên truyền tín ngưỡng của Thanh Phong giáo cho Chu Lương. Diệt trừ những kẻ mang trọc khí. Trả cho thiên hạ một cõi thanh bình.
Chu Lương mang theo nụ lắng . Thỉnh thoảng gật gật đầu với Trần Kiến Thành. Trên thực tế trong lòng đang nghĩ: Đều là hồ ly ngàn năm cả , còn bày đặt chơi Liêu Trai làm gì. Nếu đời thực sự thuyết thanh khí và trọc khí. Vậy thì Thanh Phong giáo các ngươi đáng lẽ là kẻ đầu tiên thanh trừ. ...
Giống hệt như việc Trần Kiến Thành chẳng mấy coi trọng Chu Lương. Chu Lương cũng chẳng mấy coi trọng vị giáo chủ Thanh Phong giáo là Trần Kiến Thành .
Chu Lương trong chính sử khi rời bỏ Hoàng Ngôn Cảnh. Rất nhanh đầu quân trướng Hạ Đình Chi. Hạ Đình Chi tới ba ngàn môn khách. Bất luận là kẻ nào tới đầu quân y cũng đều cự tuyệt. Mà Chu Lương cảm thấy đây là một thói quen vô cùng . Bất kể bản Hạ Đình Chi thực sự ôm chí hải nạp bách xuyên . Rốt cuộc thì y cũng bày cái thái độ như . Mà trong thiên hạ, thứ bọn họ coi trọng chính là cái thái độ .
Cho nên bỏ trốn . Phản ứng đầu tiên của Chu Lương cũng là đến chỗ Hạ Đình Chi xem xét tình hình . Được thì ở . Không thì rời .
khá xui xẻo. Thứ nhất, phản tặc của thong dong tự tại như trong chính sử. Hắn g.i.ế.c c.h.ế.t thuộc hạ của Hoàng Ngôn Cảnh mới vội vã tháo chạy. Tên Trấn Bắc Vương cũng mắc cái bệnh gì. Bản với tám sào cũng chẳng tới một. Thế mà phái vẽ chân dung của . Dán khắp trong ngoài thành Trần Lưu và các thành trấn lân cận. Hại chui lủi trốn chui trốn nhủi một thời gian dài. Mới thể vượt qua đợt sóng gió đó.
Sau khi rốt cuộc cũng về tới Nam Ung. Vốn định lập tức tiến thẳng tới Đông Dương. Nào ngờ còn tới Đông Dương. Vừa mới đến Tuyên Thành tin Đông Dương Vương rời . Y đích dẫn binh hưởng ứng lời hiệu triệu của Trấn Bắc Vương .
Chu Lương: "…………" Đồ bợ đỡ!
Người tinh mắt đều . Chuyến của Đông Dương Vương bét nhất cũng mất nửa năm trời. Nếu Chu Lương đến Đông Dương đợi y . Vậy thì chuẩn sẵn tinh thần đ.á.n.h trường kỳ kháng chiến. Lại còn cầu mong Đông Dương Vương bỏ mạng trong cuộc chiến với Tiên Ti.
Trong cái thời buổi thiên hạ thế cục biến ảo khôn lường . Đừng là nửa năm. Có khi chỉ hai tháng thôi thế cục đảo lộn . Chu Lương chẳng hề Hạ Đình Chi chính là vị minh chủ chân ái trong mệnh của . Hắn của hiện tại cho rằng thời gian của bản mới là thứ quý giá nhất.
Đã dựa Đông Dương Vương. Vậy thì tìm kẻ khác. Mà là một sĩ nhân. Bất kể Chu Lương con bụng hẹp hòi đến . Hắn ít nhiều cũng vài phần nhân mạch. Huống hồ cá tìm cá, tôm tìm tôm, rùa đen thì tìm vương bát. Những bạn thực sự hợp cạ với Chu Lương. Cũng chẳng kẻ nào là hiền lành t.ử tế.
Chính nhờ sự tiến cử của bằng hữu. Chu Lương mới nắm tin tức vị giáo chủ Thanh Phong giáo cũng đang chiêu mộ mộ liêu. Trầm ngâm hồi lâu. Chu Lương vẫn quyết định tới xem .
Thanh Phong giáo tài sản hùng hậu. Hơn nữa bám rễ sâu xa phức tạp. Người bình thường căn bản làm gì bọn họ. Thế nhưng khuyết điểm của bọn họ cũng rõ ràng. Thứ nhất là lòng các thế lực. Thứ hai là một đội quân chuyên nghiệp và khổng lồ. Thứ ba là thành cũng do tín ngưỡng, bại cũng tại tín ngưỡng. Bọn họ dựa những giáo đồ cuồng nhiệt để khởi nghiệp. Mà những giáo đồ cuồng nhiệt đó cũng là phục tùng bọn họ. Một khi phát hiện giáo chủ và đám cao tầng mang tư tâm. Không thực tâm thực ý túc phong chính khí cho thiên hạ. Sự c.ắ.n trả của đám giáo đồ cuồng nhiệt còn khủng khiếp hơn cả một đội quân đ.á.n.h tới.
Đương nhiên. Đây đều là những suy nghĩ khi gặp Trần Kiến Thành. Sau khi diện kiến Trần Kiến Thành, trong lòng Chu Lương xếp thêm một khuyết điểm thứ tư nữa. Vị giáo chủ ích kỷ tư lợi mà trong lòng chẳng hề chút tự tri nào cả. Thanh Phong giáo một kẻ như lãnh đạo mà vẫn hề xảy chuyện gì. Thật sự là kỳ lạ vô cùng.
Trần Kiến Thành thăm dò Chu Lương. Chu Lương cũng đang dò xét Trần Kiến Thành. Thật lòng mà hai kẻ kẻ tám lạng nửa cân. nếu cứ khăng khăng phân cao thấp. Vậy thì Chu Lương vẫn nhỉnh hơn một bậc.
Bởi vì Trần Kiến Thành cho dù đắp bao nhiêu lớp vàng lên mặt chăng nữa. Nghề nghiệp chính thực sự của y cũng chỉ là một tên thần côn mà thôi. Tuy rằng y vô cùng vô cùng khao khát trở thành chân mệnh thiên tử. xin nhé. Về phương diện thành tựu bá nghiệp y còn chẳng lợi hại bằng Hoàng Ngôn Cảnh .