Đại Vương, tuyệt đối không thể! - 85

Cập nhật lúc: 2026-03-30 13:21:55
Lượt xem: 5

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cuộc nội chiến phát triển nhanh chóng ly kỳ. Hơn nữa vô cùng kín đáo. Người ngoài căn bản Thanh Phong giáo xuất hiện một cuộc đại thanh trừng. Thực cẩn thận nghĩ cũng bình thường. Thanh Phong giáo tuy tín đồ rải khắp thiên hạ, nhưng bởi vì bọn họ quá giỏi gây chuyện. Đi đến , thủ lĩnh nơi đó đừng hòng sống yên . Nếu phát hiện bản địa xuất hiện trưởng lão, hộ pháp thậm chí là đích giáo chủ Thanh Phong giáo. Điều cơ bản chính là minh bạch cho ngươi , Thanh Phong giáo nhắm trúng ngươi .

Bách tính bình thường ngược cần sợ bọn họ. thủ lĩnh các thế lực chịu nổi loại uy h.i.ế.p . Trải qua bao nhiêu cứ ló mặt thế lực bản địa đuổi đánh, Thanh Phong giáo rốt cuộc cũng học cách khôn ngoan. Bọn họ bao giờ tổ chức họp hành tập thể rầm rộ nữa. Tất cả đều thuê một cái sân viện. Ngụy trang thành bộ dạng bình thường ở trong đó. Nếu cần ai đó lộ diện, một cũng sẽ cử nhiều . Một là đủ . Có thể phái hai , là cực kỳ coi trọng đối phương .

Tóm , trong tình huống ngoại trừ cao tầng nội bộ chẳng ai , Thanh Phong giáo bầu một vị tân giáo chủ. Tân giáo chủ tự xưng trong mộng kế thừa di chí của lão giáo chủ. Y sẽ dẫn dắt giáo chúng Thanh Phong giáo bước tới một tương lai tươi sáng hơn.

Vị giáo chủ chính là Trần Kiến Thành. Cách thời điểm y dõng dạc khoác chín năm . Người của Thanh Phong giáo vẫn sống như một lũ chuột chũi. Chỉ cần ló đầu đánh. ...

Mà trong chín năm kế thừa Thanh Phong giáo , y ở mặt khác luôn tỏ vẻ tiên phong đạo cốt. Cảm giác thần bí mười phần. Ánh mắt hư phảng phất như thời thời khắc khắc đều đang giao tiếp với thần minh. lưng khác, y hơn hai trăm tiểu . Hơn sáu trăm nữ nô. Hơn ba trăm nam nô. "Tửu trì nhục lâm" của y rải rác khắp bộ Trung Nguyên. Thậm chí ngay cả Thiện Thiện, Tiên Ti, Cao Câu Ly, cùng với Mã Nhi Cảm dòng Kim Sa, đều bất động sản và phòng nhì của y.

Nói sách mách chứng. Đừng là tiểu Hoàng đế. Ngay cả Tôn Nhân Loan cũng từng trải qua loại ngày tháng như thế .

Mà Trần Kiến Thành tuy rằng nhân tình khắp thiên hạ. các nhân tình của y chắc y rốt cuộc là loại nào. Rất nhiều tưởng y chỉ là một phú thương. Hoặc là một vị thiếu gia nhà giàu đến đây du ngoạn. Nếu phát hiện phận thật sự của y. Vậy thì xem y rốt cuộc thích đó . Nếu thích lắm, thì g.i.ế.c nàng. Nếu một chút thích, cũng g.i.ế.c nàng. ...

Trần Kiến Thành tính tình quả thực chút cổ quái. y làm giáo chủ chín năm trong cái Thanh Phong giáo chẳng khác nào cái vại nuôi cổ độc. Ít nhất điều thể chứng minh não y vấn đề gì. Nếu ở trong Thanh Phong giáo ngần năm dạy cho y một đạo lý, đạo lý đó nhất định là đồng tình với kẻ vô tội.

Kẻ vô tội chắc thông minh. Mà thông minh thì khả năng sẽ tự tìm đường c.h.ế.t. Tiện thể kéo theo cả y xuống tận cùng của con đường c.h.ế.t.

Hạ Khẩu là một trong những cứ điểm chính của Trần Kiến Thành. Thế nên tiểu y an bài ở đây phận cao hơn một chút so với tiểu ở những nơi khác. Có là quý nữ thế gia liên hôn với y. Có là thích khách và gián điệp từng làm qua việc bẩn cho y. Những đều y là ai. Y cũng cần giả bộ thâm trầm với bọn họ nữa. Thế nên y càng thích ở bên hơn.

Về phần Hí Trúc c.h.ế.t , tại phản ứng của y lớn đến ...

Cái nhắc tới một chuyện. Bởi vì Trần Kiến Thành một ước mơ vô cùng vĩ đại. Y mượn một tiếng vang vượt qua tất thảy giáo chủ của Thanh Phong giáo . Thành công triều đổi đại. Tự làm hoàng đế. Sau đó đem bộ tiểu rải rác khắp nơi trong thiên hạ đón hết trong hoàng cung của y. Đây cũng là nguyên nhân tại y hiếm khi qua nhưng vẫn luôn nuôi nấng những tiểu . Đây chính là tam cung lục viện mà y chuẩn sẵn cho bản từ .

Từ Trần Kiến Thành liền thể trí nhớ của một thật sự . Thanh Phong giáo phát triển hơn một trăm năm nay. Giáo chủ loại tâm tư đếm xuể. Bọn họ đều thất bại cả . Ngươi dựa mà tự tin đến thế. Cảm thấy bản thể thành công?

Có điều hỏi y cũng vô dụng. Bởi vì y chính là cảm thấy bản đặc biệt. Y thứ mà các giáo chủ khác . Thế nên y nhất định thể thành công. ...

Tám năm . Khoảng thời gian y mới lên làm giáo chủ một năm. Y chủ động tìm phân giáo của Thanh Phong giáo —— phái Liên minh thích khách. Y mua của bọn họ ba mươi mầm non thích khách đang trong quá trình bồi dưỡng. Hí Trúc đích xác là thiên phú nhất trong ba mươi . Nàng trời sinh m.á.u lạnh vô tình. Có thể mặt đổi sắc tự tay g.i.ế.c c.h.ế.t con thỏ nuôi nấng tròn một năm. Trần Kiến Thành vẫn luôn ôm kỳ vọng vô cùng lớn với nàng. Sợ Hí Trúc thương lưu sẹo. Y thậm chí còn cho phép huấn luyện đ.á.n.h roi nàng. Mà về phương diện ăn mặc chi tiêu, Trần Kiến Thành cũng dành cho nàng những thứ nhất. Cứ như ngày qua ngày nuôi dưỡng lớn lên. Cuối cùng Dương Tàng Nghĩa đè nén nổi tâm tư nữa . Lão hợp tác với bọn họ.

G.i.ế.c c.h.ế.t Tôn Nhân Loan. Đây là đại sự thể ghi danh sử sách. Trần Kiến Thành cảm thấy, chính là lúc . Đây chính là thời khắc Hí Trúc lên đài.

Lên đài thì lên đài thật đấy... tốc độ lui đài của nàng cũng nhanh y hệt như lúc lên đài . Nghe tin Hí Trúc c.h.ế.t, Trần Kiến Thành quả thực trợn mắt há mồm. nhanh, y liền chuyển sang phẫn nộ đến tột đỉnh.

Tâm huyết hoang phí là thứ nhất. Kế hoạch phá hoại là thứ hai. Mai Lan Trúc Cúc bây giờ khuyết mất một . Bốn vị phi t.ử của y thể góp đủ mặt nữa là thứ ba. ...

Cho nên bắt Tiêu Dung nhất mạng để nhất mạng. Trần Kiến Thành tuyệt đối đang đùa. Y thực sự g.i.ế.c Tiêu Dung. Cái kẻ mạc danh kỳ diệu phá hỏng kế hoạch của y . Kẻ hại y thể tính toán bộ cục diện. Bất luận thế nào y cũng thử xem . Xem xem con rốt cuộc là vận khí quá . Hay là thực sự liếc mắt một cái thấu điểm dị thường của Hí Trúc.

Nếu là vế . Cả đời y chán ghét nhất chính là cái loại kẻ may mắn . Bắt buộc g.i.ế.c c.h.ế.t. Nếu là vế . Hắn lợi hại đến mức , thể giữ . Đương nhiên vẫn là g.i.ế.c g.i.ế.c g.i.ế.c! ......

Nói thì . khi gặp Chu Lương, y căn bản chẳng hề đả động đến chuyện của Tiêu Dung. Vừa đến mặt Chu Lương, y biến thành vị giáo chủ tiên phong đạo cốt . Chu Lương đó y vứt bỏ xó mấy ngày liền. Hắn bắt đầu ghi hận . Kết quả Trần Kiến Thành còn đ.á.n.h thái cực với . Y dùng phương thức mài mòn kiên nhẫn để lôi kéo dò xét lời của . Chu Lương đó. Cuốn sổ thù vặt trong lòng sắp đầy chữ đến nơi .

Chu Lương con vô cùng thâm hiểm. Thế nhưng Trần Kiến Thành cả đời gặp qua quá nhiều . Nếu thực sự đem bàn luận chẳng lẽ trong Thanh Phong giáo bọn họ nào .

Thế nên y căn bản bận tâm bản tính của Chu Lương . Cho dù Chu Lương đang ghi hận, y cũng chỉ mỉm nhạt. Y tiếp tục dò xét lời . Thanh Phong giáo một quan niệm phổ biến. Chỉ cần là sống, thì chính là để bọn họ thể lợi dụng. Thế nên quản làm gì. Chuyện hắc cật hắc , Thanh Phong giáo vẫn từng nếm mùi thất bại .

Sau ba ngày đ.á.n.h thái cực. Trần Kiến Thành rốt cuộc cũng nhận định. Chu Lương là một nhân tài. Mà sự thù hận của đối với Tiêu Dung, khả năng sẽ giúp ích cho .

Hai kẻ bên bắt đầu thương lượng xem đối phó với Tiêu Dung thế nào . Mà Tiêu Dung thì vẫn đang bận tối tăm mặt mũi ở Trần Lưu. ...

Mấy ngày Tiêu Dung phái thông báo cho các thái thú, thứ sử ở bờ bắc sông Hoài. Bắt bọn họ học theo thành Trần Lưu. Dựng bảng cáo thị trong thành. Đồng thời dán bộ công văn mà y phát xuống lên đó. Tính toán ngày tháng hiện giờ, cho dù là quận Đôn Hoàng xa xôi nhất. Lúc chắc hẳn cũng nhận mệnh lệnh của y . Tiêu Dung bèn phái thêm một đợt nữa xuất phát. Để xem đám quan viên làm theo lệnh .

Nói lý lẽ một chút... Cho dù hội văn kết thúc. Số văn nhân thực sự bằng lòng lập tức dốc sức vì Trấn Bắc Vương cũng thể lấp đầy bộ lỗ hổng quan viên ở bờ bắc sông Hoài. Thêm đó, nếu như đem bộ bãi miễn thế một lượt. Xuất phát từ tâm lý thỏ khôn c.h.ế.t, ch.ó săn mổ thịt. Những kẻ vốn dĩ bằng lòng cống hiến e là cũng bỏ chạy mất dép . Mà những kẻ bãi miễn thể cũng sẽ con đường cực đoan. Quyết định liên thủ với những kẻ khác cùng mưu phản.

Vào cái thời khắc mấu chốt . Tiêu Dung gánh nổi cái giá trả cho việc bờ bắc sông Hoài xuất hiện bạo loạn. Cho nên y chỉ dùng việc nhỏ để dò xét một chút. Nhằm truyền đạt một thông điệp đến đám : Bất kể các ngươi từng làm chuyện thất đức gì. Chỉ cần từ nay về các ngươi tái phạm. Bằng lòng lời . Nghe lời đại vương. Vậy thì sẽ nhắm mắt làm ngơ. Để cho các ngươi tiếp tục làm phụ mẫu quan của vùng đất đó.

Còn về việc thanh trừng thực sự. Đó đợi khi thiên hạ an định mới tính. Đừng thấy đám thất đức. bọn họ ít nhiều cũng trở thành một trong những trụ cột của Trấn Bắc Quân . Bọn họ ngoan ngoãn an phận. Trấn Bắc Quân liền thể bớt chút phiền phức. Bọn họ nếu như an phận. Vậy thì chính là rút dây động rừng.

Tiêu Dung tự cảm thấy bản vô cùng nhân từ . Thế nhưng những phái khi trở về Trần Lưu. Bọn họ đem tình huống của các thành trì báo cáo . Cuối cùng tổng hợp một phen. Mọi phát hiện trong bộ các thành trì, nơi thực sự theo mệnh lệnh của Tiêu Dung còn tới một nửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-tuyet-doi-khong-the/85.html.]

Tiêu Dung: "……"

Kết quả đả kích đến y . Cao Tuân Chi thấy vẻ mặt y trầm mặc. Lão nhẹ nhàng thở dài. Lão lên tiếng an ủi Tiêu Dung: "Lão phu sớm dự liệu . Bờ bắc sông Hoài bề ngoài thì vẻ bình yên. Thực chất từng thành trì đều tự hình thành một thể hệ riêng biệt. Bọn họ đầu quân cho đại vương. đại vương nhúng tay chuyện nội bộ của bọn họ. A Dung, ngươi cũng đừng quá để tâm."

Tống Thước ở bên cạnh liếc danh sách thống kê. Gã đột nhiên buông một câu: "Là do ngươi quá ôn hòa chứ gì? Loạn thế thì dùng trọng điển chứ. Ngươi g.i.ế.c gà dọa khỉ. Ai thèm lời ngươi. Nếu cái mệnh lệnh là do đại vương phát xuống. Ta thấy làm theo nhất định sẽ nhiều hơn."

Cao Tuân Chi: "……"

Nếu lão và Tống Thước vẫn quen cho lắm. Lão nhất định sẽ trừng mắt trừng đến c.h.ế.t cái đứa nhỏ đáng ghét !

Tiêu Dung cạn lời về phía Tống Thước: "Còn cần ngươi ? Hiện giờ là lúc nào . Ta dám g.i.ế.c gà dọa khỉ ? Ai con gà mà g.i.ế.c liệu tên thích tính tình cứng rắn nào . Nhỡ rước lấy tai họa. Là ngươi lên tiền tuyến chống đỡ bọn chúng. Hay là ?"

Tống Thước: "Vậy thì vẫn là ngươi . Ít ngươi còn một thanh kiếm."

Tiêu Dung: "…………"

Cao Tuân Chi coi như xin phục luôn. Cái miệng của Tống Thước thật sự là…… Sao cứ thích chọc nỗi đau của khác thế !

Lão vội vàng sang Tiêu Dung. Người khẽ c.ắ.n cắn quai hàm. Y mang theo vẻ mặt đầy vui phắt dậy.

Ở trong vương phủ, Tống Thước coi là kẻ khá cốt khí . Người khác đều sợ hãi cái tư thế của Tiêu Dung. sợ. Gã chỉ cảm thấy chút căng thẳng thôi.

Mà Tiêu Dung khi dậy. Mới cất bước về phía Tống Thước một bước. Đột nhiên. Trước mắt y tối sầm. Cảm giác choáng váng quen thuộc ập tới. Tiêu Dung kinh hãi. Đến cả một lời trăng trối cũng chẳng kịp để . Y cứ thế cắm đầu ngã oạch xuống đất.

Cao Tuân Chi nhanh mắt lẹ tay đỡ lấy y. Sau đó lão lo lắng tột độ lay động cơ thể Tiêu Dung. Lão lay y tỉnh . y triệt để ngất lịm . Cao Tuân Chi thấy . Lão lập tức phân phó vệ binh phía gọi đại phu.

Trong lúc Cao Tuân Chi đang nóng ruột như lửa đốt. Khóe mắt lão thấy Tống Thước mang vẻ mặt ngây dại. Lão sửng sốt. Nhịn gọi gã một tiếng: "Tống ?"

Tống Thước vẫn cứ ngây ngốc lão. Gã há miệng nửa ngày. Thật vất vả mới phát âm thanh: "Hắn… chọc tức đến ngất xỉu đó ?"

Cao Tuân Chi: "……"

Trước lúc Tiêu Dung thường xuyên đổ bệnh, Tống Thước vẫn tới Trấn Bắc Quân của bọn họ. Sau Tiêu Dung hiếm hoi lắm mới ngất một . Tống Thước đang dạo phố bên ngoài. Gã hề chạm mặt. Đợi đến lúc gã trở về, Tiêu Dung tỉnh . Hơn nữa trông còn khỏe mạnh bay nhảy tung tăng là đằng khác. Thế nên gã đối với chuyện Tiêu Dung thể nhược vẫn luôn từng một loại cảm nhận chân thực nào.

Cao Tuân Chi sắc mặt chút căng thẳng của Tống Thước. Lão chớp chớp mắt. Đem những lời vốn định nuốt ngược trong bụng. Sau đó lão chĩa thẳng mặt Tống Thước, vô cùng trầm trọng gật đầu một cái: "Không sai! Thân thể A Dung . Cứ tức giận là dễ phát bệnh."

Cho nên ngươi để ý một chút . Đừng hở mở miệng là chọc ngoáy tim phổi nhà nữa.

Tống Thước Tiêu Dung đang bất tỉnh nhân sự. Gã theo bản năng bấu bấu ngón tay . Thực tin những lời Cao Tuân Chi . gã vẫn cảm thấy chỗ nào đó đúng: "Tiêu Dung thường xuyên tức giận với đại vương. Sao lúc đó bình thường?"

Cao Tuân Chi: "……"

Bình tĩnh thẳng mắt Tống Thước. Hai giây Cao Tuân Chi đưa đáp án: "Bởi vì y quen ."

Tống Thước: "…………"

Loại chuyện mà cũng thể quen ?!

Bất luận thế nào, so với Tống Thước. Cao Tuân Chi chắc chắn là hiểu rõ Tiêu Dung hơn. Cho nên bất kể cảm thấy ly kỳ vô lý đến mức nào. Tống Thước cũng chỉ đành chấp nhận lối .

Sau đó, tin vội vã chạy tới là đại phu của vương phủ. Mà là tộc trưởng A Cổ Sắc Gia. Lần dùng tới bài nhào nặn nữa. Thay đó bà dùng y thuật Trung Nguyên mà mới học . Lại là một trận giằng co dày vò. Dù Tiêu Dung cũng đang ngất xỉu. Y chẳng cảm nhận gì. Đợi đến khi y ung dung tỉnh , những khác đều rời cả .

So với lúc chỉ cần tỉnh là kích động đòi tìm đại vương. Tiêu Dung của ngày hôm nay vô cùng bình tĩnh. Bình tĩnh đến mức chút hoảng hốt.

Y lẳng lặng ngắm rèm trướng một lúc lâu. Sau đó y mới chậm chạp dậy. Cao Tuân Chi đang túc trực ngay bên cạnh. Lão Tiêu Dung mở miệng, hỏi một câu: "Đại vương hôm nay vẫn rời khỏi quận Nhạn Môn đúng ?"

Cao Tuân Chi gật đầu: "Trong quân báo gửi về ngày hôm qua, đại vương báo cho ngươi . Ngài ngày mai mới khởi hành."

Tiêu Dung: " thế. Giản tướng quân cũng như . Quận Nhạn Môn sóng yên biển lặng. Cũng chẳng kẻ nào to gan dám gây chuyện ngay mí mắt đại vương."

 

Loading...