Hắn hóa thành chân , bò giường đá để nghỉ ngơi, nhưng trong đầu cứ hiện lên hình ảnh cái m.ô.n.g đen thui của Tiểu Hổ chĩa về phía .
Cùng cái đuôi nhỏ cứ ngoáy qua ngoáy ... bày tỏ sự khó chịu.
Đôi mắt đen láy lấp lánh, ánh lên tia sáng kim sắc, chớp chớp liên hồi...
Cái bụng nhỏ nhắn lặng lẽ phập phồng, khẽ động đậy...
Còn cả dáng vẻ thỉnh thoảng đầu khinh bỉ , hở tí là trợn mắt đầy vẻ phẫn uất nữa.
Bạch Hổ nhắm mắt, khẽ thở dài một tiếng: "Aizz..."
Đột nhiên, bừng tỉnh mở mắt.
Quên mất, quên mất, suýt nữa thì quên khuấy !
Tiểu súc sinh của bây giờ chẳng còn chút pháp lực nào! Nếu lỡ gặp yêu quái thì làm đây!
Lòng nóng như lửa đốt, lập tức lao vút ngoài.
Trong sơn động.
Hai đôi mắt lớn nhỏ trân trối .
Bạch Hổ túm lấy túm lông gáy Tiểu Hổ nhấc bổng lên: "Nhìn cái gì mà ? Nếu tìm ngươi về, thì ngươi tên yêu quái nào đó ăn thịt từ lâu !"
Tiểu Hổ: "..."
Bạch Hổ chằm chằm hồi lâu âm hiểm: "Nhóc con, là ngươi từ trong bụng chui , thì chính là nhi t.ử của . Bất kể ngươi là cái giống gì, chỉ cần ngươi còn sống đời ngày nào, thì sự thật là sinh ngươi, ngươi là nhi t.ử của sẽ bao giờ đổi ."
Tiểu Hổ trợn mắt: "..."
Bạch Hổ nhướng mày: "Không lời nào ? Ngươi gì thì coi như ngươi đồng ý nhé."
Tiểu Hổ khua khoắng chân tay: "Ngao ngao ngao..."
Bạch Hổ mỉm : "Ừ, hiểu mà, ngươi cũng thấy vui lắm đúng ? Tâm tình của cha ngươi cũng y hệt như đó, tiểu bảo bối của ~"
Tiểu Hổ đầu, định c.ắ.n : "Gào! Gào!"
Bạch Hổ ôm lấy tên nhóc lòng: "Được , đừng làm nũng nữa, ngoan nào~ hửm?~"
Hiện tại, việc Tiểu Hổ là một tên thần tiên ngu ngốc khiến Bạch Hổ hụt hẫng mất một thời gian dài.
Thế nhưng bên ngoài vẫn hề lộ nửa điểm biểu cảm gì.
Mấy loại tâm trạng như đau lòng nọ, tuyệt đối sẽ để ai .
Chỉ điều, cách gọi mật dành cho Tiểu Hổ đổi từ "tiểu bảo bối" thành "tiểu súc sinh".
...
Vào một ngày mùa đông, Bạch Hổ mang theo Tiểu Hổ trở về phủ của một chuyến.
Lũ yêu quái già trẻ trong tộc thấy Tiểu Hổ, đôi mắt ai nấy đều sáng rực lên.
Lão yêu Đinh cảm thán: "Đại vương, cuối cùng ngài cũng sinh xong tiểu chủ t.ử mang về nhà !"
Bạch Hổ liếc mắt một cái, gương mặt lạnh tanh: "Nhặt đấy."
Lão yêu Bính: "Phải , nhặt ! Nhặt ạ! Ngài thể cho chúng thần bế một cái ?"
Bạch Hổ: "Tiểu súc sinh tính tình hung dữ, thích lạ." Nói xong liền thẳng trong.
Tiểu yêu Giáp lẩm bẩm: "Sao tiểu chủ t.ử đen thui thế ?"
Tiểu yêu Bính thì thầm: "Có lẽ... tình bí ẩn của Đại vương cũng là một kẻ đen thui chăng..."
Không ngoài dự đoán, Tiểu Hổ trở thành bảo bối của cả tộc hổ.
Chỉ thể dùng hai chữ"cưng chiều" để diễn tả.
Bạch Hổ cũng sớm nhận tình trạng .
Thấy Tiểu Hổ nhân danh tình yêu mà giày vò đủ đường, ban đầu định mặc kệ quản.
thời gian trôi qua, cũng lúc chịu đựng nổi.
Lão yêu Bính: "Đại vương, thần quan sát hồi lâu, thấy tiểu chủ t.ử dường như chẳng lớn thêm chút nào. Hay là chúng tìm một con hổ mụ về cho tiểu chủ t.ử b.ú sữa nhé?"
Sắc mặt Bạch Hổ trầm xuống: "Không cần, tiểu súc sinh đó c.h.ế.t đói ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-muon-non-roi-dai-vuong-dong-thai-khi-roi/chuong-5.html.]
Lão yêu Bính: "Ôi trời, c.h.ế.t đói và lớn nổi là hai chuyện khác mà, thể đ.á.n.h đồng chứ..."
Kèm theo đó là một tràng cằn nhằn giáo huấn.
...
Tiểu yêu Giáp: "Đại vương, chúng thần tắm cho tiểu chủ tử, tiểu chủ t.ử chịu nên vùng vẫy, vô tình... làm vỡ mất chén T.ử Tôn Ngọc Hồ của ngài ."
Bạch Hổ mặt mày tối sầm: "Xách cổ tiểu súc sinh đó đây cho !"
Tiểu yêu Giáp: "Đại vương bớt giận, Đại vương bớt giận! Chuyện trách tiểu chủ t.ử , đều là của chúng thần..."
Kèm theo đó là một tràng giải thích.
...
Lão yêu Đinh: "Đại vương, lúc ngài và tiểu chủ t.ử ngủ thì lót thêm một tấm da cáo nữa . Đêm đông lạnh lẽo, nếu lỡ như để tiểu chủ t.ử lạnh thì làm !"
Bạch Hổ sa sầm nét mặt: "Có ở đó còn đủ để xua tan cái lạnh ?!"
Lão yêu Đinh: "Ôi Đại vương, tiểu chủ t.ử vẫn còn là một Tiểu Hổ yếu ớt, trời lạnh thế thì dễ cảm lạnh mà..."
Kèm theo đó là một tràng lải nhải.
...
Tại cửa động phủ, Bạch Hổ ôm lấy Tiểu Hổ: "Ta đưa tiểu súc sinh tìm nơi thanh tịnh để tu luyện, ngày về định. Các ngươi bảo trọng!"
Cả tộc hổ: "Ôi Đại vương , mà... Tiểu chủ t.ử còn nhỏ như , làm chịu nổi gian khổ chứ..."
Bạch Hổ xoay hóa thành một luồng bạch quang, biến mất trong chớp mắt.
Hắn thật sự là chịu hết nổi lũ thuộc hạ chiều chuộng trẻ con giới hạn !
26.
Tu luyện trong núi sâu vốn dĩ cô quạnh.
Năm tháng lặng lẽ trôi qua, những lúc cao hứng vui vẻ, Bạch Hổ cũng thường đưa Tiểu Hổ xuống trần gian dạo chơi vài vòng.
Hắn mua một chiếc lắc tay bạc chuông nhỏ dành cho trẻ con.
Bất chấp ý của đối phương, đeo ngay chân cho Tiểu Hổ.
Forgiven
Nhìn Tiểu Hổ với khuôn mặt đen sì, ghét bỏ vung vẩy cái vuốt.
Đinh đinh đinh ——
Bạch Hổ cảm thấy việc thật là thú vị.
Đôi khi kết thúc một đợt tu luyện, mở mắt thấy Tiểu Hổ , liền ngay tên nhóc nghịch ngợm lẻn ngoài chơi .
Ngọn núi cũng hẳn là quá hẻo lánh.
Những năm gần đây thỉnh thoảng cũng núi hái thuốc.
Nếu Tiểu Hổ chạy xa một chút, lẽ sẽ đụng những gia đình sống trong núi.
Nó mấy đứa nhỏ vây quanh xem như xem thú lạ.
Đám trẻ con bao giờ thấy con hổ nào nhỏ đến thế.
Tạm thời chúng đều tưởng đó là một con mèo lớn.
Lũ trẻ vây quanh Tiểu Hổ ngắm đủ kiểu, nhưng tuyệt nhiên đứa nào dám chạm .
Mãi cho đến khi thấy một tiếng quát khẽ: "Nhóc con, dám trốn ngoài chơi!"
Ngẩng đầu lên, từ trong bóng cây xanh mướt, một nam t.ử trẻ tuổi bước .
Mắt của màu xanh ngọc bích, tóc đen như mực, khoác bộ bạch bào.
Khí chất ung dung sang quý.
Dung mạo của ... càng khiến đám trẻ con đến ngây .
Nam t.ử khẽ vẫy tay một cái.
Tiểu Hổ liền gọn trong lòng .
Hắn xoay xa, nhưng đảm trẻ vẫn còn thấy tiếng quở trách dịu dàng vọng từ trong rừng: "Mới đó biến mất dạng, ngươi chán ghét việc ở bên cạnh đến thế ?! Xem về nhà sẽ dạy dỗ ngươi thế nào..."