Tiểu Hổ khẽ động đậy lỗ tai: "............"
Bạch Hổ khẽ : "Tuy ngươi trông nhưng cũng đừng tự ti, nhi t.ử của Bạch Hổ đại vương ai dám coi thường . Ngoan, bỏ móng vuốt xuống, để cha ngươi kỹ diện mạo xí của ngươi thêm nữa nào."
Tiểu Hổ ép gỡ móng vuốt xuống, khuôn mặt nhỏ lộ rõ vẻ u sầu và oán giận: "............"
Bạch Hổ nhịn mà thở dài: "Quả nhiên... vẫn là quá ."
Tiểu Hổ: "!!!"
Buổi tối khi ngủ, Bạch Hổ sợ nhi t.ử của lạnh nên cố ý hiện nguyên hình.
Toàn trắng muốt như tuyết, đôi mắt biếc lấp lánh rạng ngời.
Hắn gầm lên một tiếng, tiếng rống vang dội khiến nửa cánh rừng đều run rẩy.
Tiểu Hổ giật , lăn lông lốc từ giường đá xuống đất.
nó Bạch Hổ dịu dàng ngoạm lấy gáy, đặt trong lòng .
Đây chính là hiệu ngủ.
Tiểu Hổ vặn vẹo , cực kỳ miễn cưỡng cái m.ô.n.g đen thùi về phía Bạch Hổ mới chịu nhắm mắt.
Thế nhưng đến giữa đêm, Tiểu Hổ bỗng kinh hãi mở bừng mắt.
Nó tập trung tinh thần, định linh khí trong cơ thể hồi lâu, chăm chú đến mức đỉnh đầu bốc lên những làn khói trắng mờ ảo.
"Phốc... phốc..." hai tiếng.
Trên đầu Tiểu Hổ liền mọc hai cái sừng nhỏ xíu, phủ đầy lông tơ.
Tiểu Hổ kêu lên "Ao ao..." hai tiếng, ôm lấy đôi sừng nhỏ,cảm thấy bản nó như gục ngã.
Tiểu Hổ dùng hết sức bình sinh mới ép hai cái sừng mới nhú thụt trở trong.
Sau chuyện , Tiểu Hổ cả ngày ủ rũ, làm cũng thể vui vẻ lên ..
Dáng vẻ héo hon như sắp c.h.ế.t của nó khiến Bạch Hổ chút lo lắng.
Hắn vuốt ve nhi t.ử đang để ý đến , thầm cảm thán quả thật bao la từ ái nhất chính là tấm lòng cha .
Hắn dậy hóa thành một luồng sáng trắng, biến mất khỏi sơn động.
Trong rừng sâu, Bạch Hổ âm thầm quan sát.
Lạ thật, Tiểu Hổ nhà cứ vây quanh hổ , ngao ngao làm nũng?
Kỳ quái, Tiểu Hổ nhà vô cùng lanh lợi, sinh lực dồi dào, nhảy nhót tưng bừng?
Thật bình thường, Tiểu Hổ nhà vô cùng ngoan ngoãn uống sữa... Hửm? Uống sữa?
Bạch Hổ lúc mới sực nhớ , hình như Tiểu Hổ nhà vẫn uống giọt sữa nào.
Ba ngày , Bạch Hổ phong trần mệt mỏi từ bên ngoài trở về.
Tiểu Hổ lúc vẫn tinh thần: "............"
Bạch Hổ khẽ mỉm : "Nhi t.ử ngốc, cha mang đồ ngon về cho ngươi đây."
Tiểu Hổ mặt : "............"
Bạch Hổ nhẹ nhàng nhấc Tiểu Hổ đặt ngực: "Đi một chuyến mới phát hiện ngươi cũng cần uống sữa. Vốn định bắt một con hổ cái về làm hổ mụ cho ngươi, nhưng vốn dĩ ngươi chẳng thiết gì với , lỡ uống sữa nhà khác theo họ chạy mất thì , cho nên..."
Tiểu Hổ ngước mắt Bạch Hổ, sống lưng nó bỗng thấy lạnh toát: "............"
Bạch Hổ chút tự nhiên: "Trên núi Ngọc Dao một cây Tương Nải Quả, đồn ăn ... khụ, tóm là chuyện như đấy. Cha vì ngươi mà hy sinh lớn , nhất định ngoan ngoãn lời ."
Tiểu Hổ run b.ắ.n , đôi mắt nó tràn đầy kinh hoàng: "............"
Bạch Hổ thở dài: "Chuyện trời đất , ngươi . Cũng may, ngươi chỉ là một Tiểu Hổ mới sinh, hiểu sự đời."
Nói đoạn, Bạch Hổ đại vương cởi bỏ y bào, một tay nhẹ vuốt ve phía đầu Tiểu Hổ, tay còn dịu dàng dỗ dành: "Ăn ..."
Tiểu Hổ vùng vẫy, bốn cái móng mềm nhũn đạp loạn xạ n.g.ự.c Bạch Hổ: "... Ư ư..."
Bạch Hổ nổi giận, một tay bóp nhẹ miệng Tiểu Hổ ấn xuống: "Đừng làm loạn! Không uống sữa thì lấy sức mà trưởng thành?!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-vuong-muon-non-roi-dai-vuong-dong-thai-khi-roi/chuong-2.html.]
Tiểu Hổ dốc sức giãy giụa: "Ngaoooo… ư ư..."
Bạch Hổ quát: "Kêu cái gì! Ngươi ghét bỏ cha ngươi bón sữa cho ngươi đến thế cơ ?!"
Tiểu Hổ giãy đến mức thở : "Ngao..ngao..."
Bạch Hổ hừ lạnh: " là đồ điều!"
Nói định dùng biện pháp cưỡng chế, nhất định để Tiểu Hổ nuốt sữa .
khi giọt sữa chạm đầu lưỡi, Tiểu Hổ duỗi thẳng hai chân, rơi hôn mê.
Nó thà c.h.ế.t cũng uống một ngụm sữa nào.
Trong sơn động, Tiểu Hổ từ từ tỉnh , đôi đồng t.ử màu kim sẫm long lanh ánh nước.
Bạch Hổ một tay chống đầu, nghiêng giường đá: "Ô kìa, vật nhỏ c.h.ế.t tiệt cuối cùng cũng chịu tỉnh ?"
Tiểu Hổ cử động, kinh hãi phát hiện xích góc tường: "Ngao… Ngaooo....."
Bạch Hổ: "Đó là hình phạt cho kẻ lời."
Tiểu Hổ phẫn nộ, ánh mắt hung dữ: "Ngao ngao ngao..."
Bạch Hổ: "Ai bảo ngươi lời cha? Còn dám chê bai cha ngươi nữa chứ?! Giả vờ ngất ? Ngươi cũng khá lắm đấy."
Tiểu Hổ tức giận, giật mạnh sợi xích sắt: "Ngao ngaooo..."
Bạch Hổ xoay , để bóng lưng cho Tiểu Hổ, ung dung : "Cứ gào tiếp , thấy tiếng kêu của ngươi chẳng giống hổ chút nào, nhân cơ hội mà luyện tập cho ."
Tiểu Hổ tức đến đen mặt: "Ngao ngao ngao..."
"Ngao ngao ngao..."
"Ngao ngao..."
"Ngao… ngao…."
"Ngao…."
......
Forgiven
Gào suốt nửa đêm, tiếng kêu của nó dần yếu .
Nó bẹp đất, cái m.ô.n.g đen về phía Bạch Hổ, trong lòng đau khổ tuyệt vọng.
Sau đó, nó cảm nhận đang bế lên.
Bạch Hổ khẽ mắng: "Vật nhỏ c.h.ế.t tiệt, ngươi ? Trước mặt mà còn dám kiêu ngạo... A—— Đồ ngỗ nghịch! Ngươi dám c.ắ.n !!"
Ngày hôm , cửa sơn động xuất hiện một vị khách mời mà đến.
Tiên quân: "Yêu nghiệt, mau đây!"
Bạch Hổ thong thả bước : "Chẳng Tiên quân giá đáo điều gì chỉ giáo?"
Tiên quân lạnh lùng : "Đừng giả ngốc, chuyện ngươi thừa dịp bản tiên quân vắng mặt, lẻn núi Ngọc Dao trộm tiên quả, ngươi giải thích thế nào đây?!"
Bạch Hổ xong thì lớn: "Trên tiên sơn của Tiên quân thiếu gì linh thụ dị quả, chẳng lẽ chỉ vì một quả Tương Nải mà cũng đáng để ngài lặn lội vạn dặm tới đây đòi ?"
Tiên quân: "Xem ngươi vẫn !"
Bạch Hổ: "Là Tiên quân đừng nên quá keo kiệt mới đúng."
Tiên quân tức giận : "Yêu nghiệt! Vậy thì đừng trách bản tiên quân nể tình!"
Dứt lời, cả hai bắt đầu lao đấu pháp.
Hai ảnh một xanh một trắng quấn lấy trong trung, nhất thời khó phân cao thấp.
Bạch Hổ một mặt thi triển pháp thuật để ngăn cản những luồng khí sắc bén màu xanh liên tục công kích về phía sơn động, một mặt tính toán làm để mang theo tiểu t.ử chạy trốn.
Sơ sẩy một chút, liền trúng đòn.
Hắn chật vật ngã văng sơn động, ngẩng lên thấy Tiểu Hổ đang mở to đôi mắt tròn xoe, ngơ ngác .
Bạch Hổ nhịn mà mắng thầm nhi t.ử trái tim trong lòng.
Nếu vì tiểu t.ử , sớm bỏ chạy mất dạng, rảnh rỗi dây dưa với tên thần tiên thối tha ngoài , ăn bao nhiêu khổ ải như chứ?