Đại Tẩu Bất Đắc Dĩ Của Hắc Bang - Chương 7: Ngoại truyện 1 - Tống Thành

Cập nhật lúc: 2026-03-29 14:33:01
Lượt xem: 37

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ngày Lộ Tinh Từ gọi điện cho , tiếng mưa ngoài cửa sổ đập kính tí tách. Tôi nó huyên thuyên ở đầu dây bên , trong lòng chỉ đúng ba chữ: “Không sống.”

 

Cái loại việc như nhặt xác lạ thế , chắc chỉ loại “nhan cẩu” cấp cao như nó mới dám làm.

 

Lúc xách túi t.h.u.ố.c gõ cửa nhà nó, qua khe cửa ngửi thấy mùi sữa tắm thoang thoảng. Lộ Tinh Từ mặc độc chiếc quần đùi, chỉ đống hình giường mà khoe khoang với : “Ông cái mặt , xem đáng để nhặt ?”

 

Tôi theo hướng nó chỉ. Quả thật trai đến mức quá đáng. Tôi khuyên nó, nhưng thằng nhóc như mỡ heo che mắt, cứ nhất quyết giữ làm bảo mẫu miễn phí.

 

Cho đến khi tờ báo đó xuất hiện bàn làm việc của . Tay run bắn, cà phê đổ sũng cả quần. Lộ Tinh Từ là nhặt nhầm Diêm Vương về nhà .

 

Tôi vội vàng lái chiếc Maybach, thuê thêm mấy gã bảo vệ trông vẻ đ.á.n.h đấm. Vốn dĩ định lừa Tần Liệt lên xe tiễn luôn. Đã là Thái t.ử gia, dù cũng chút phô trương thì mới chịu chứ? Kết quả xe đỗ sảnh chung cư thì Lộ Tinh Từ về đến nơi. Nó rụt cổ nép sát tường mà lẻn .

 

Tôi đập tờ báo n.g.ự.c nó. Thế mà thằng vẫn còn tâm trí tính toán mười triệu tiền thưởng. Tôi thật sự cạy sọ nó xem bên trong chứa não chứa hồ dán.

 

Khó khăn lắm mới lừa nó về thu dọn đồ đạc chạy trốn. Tôi lầu hút mấy điếu t.h.u.ố.c mà chẳng thấy xuống. Nửa tiếng , Lộ Tinh Từ mới đeo ba lô lao , mặt mày đỏ bừng, thở .

 

“Đi! Đi mau!” Nó chui tọt ghế phụ, ôm khư khư cái ba lô run bần bật.

 

Tôi hỏi: “Người ? Xử lý xong ?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-tau-bat-dac-di-cua-hac-bang/chuong-7-ngoai-truyen-1-tong-thanh.html.]

 

Nó lắp bắp: “Tôi... bảo là mua t.h.u.ố.c lá.”

 

Tôi đạp lút ga. Mua t.h.u.ố.c lá? Lừa cả đại thiếu gia nhà họ Tần cơ đấy? Tôi ngoảnh thấy Tần Liệt đang ban công. Cái đúng là đang đùa với t.ử thần mà.

 

Đưa ga tàu, nó chen chân qua cửa an ninh, tảng đá trong lòng mới hạ xuống một nửa. Nửa còn vẫn treo ngược ở cổ họng. Tôi nhắn tin bảo nó đến nơi thì báo bình an, kết quả là bặt vô âm tín.

 

Một ngày. Hai ngày. Ba ngày. Lộ Tinh Từ bốc khỏi nhân gian.

Trang Thảo

 

Tôi qua căn phòng thuê đó một chuyến. Không ai. Tôi xổm cửa hút điếu thuốc, cảm thấy thằng bạn chắc là “lạnh” . Tôi thậm chí bắt đầu tìm kiếm mạng từ khóa: xác trôi sông bao lâu thì nổi lên.

 

Ngay giây khi định đồn cảnh sát báo án, vòng bạn bè đột nhiên nhảy lên một chấm đỏ. Là Lộ Tinh Từ. Tấm ảnh đính kèm là một bàn tay cầm chiếc thẻ đen, bối cảnh là căn biệt thự lưng chừng núi nổi tiếng của nhà họ Tần.

 

Dòng trạng thái chỉ một chữ: [Thơm.]

 

Ngay bên là một bình luận từ ghi chú là Tình nhân của Lộ Tinh Từ: [Chồng, tập trung ăn cơm , đừng chơi điện thoại nữa.]

 

Điện thoại từ tay rơi bộp xuống mu bàn chân. Tôi nhịn c.h.ử.i thề một tiếng: “Mẹ kiếp!”

 

Lo lắng cho cái thứ tai họa đúng là lãng phí tình cảm. Tôi nhặt điện thoại lên, ấn “Like” một cái, đó chặn cả hai đứa tụi nó luôn.

 

Cái mớ cẩu lương , ai thích ăn thì ăn, ông đây hầu!

Loading...