Đại Tẩu Bất Đắc Dĩ Của Hắc Bang - Chương 5: Hình phạt của Thái tử gia

Cập nhật lúc: 2026-03-29 14:21:32
Lượt xem: 102

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Vừa bước khỏi quảng trường nhà ga, mấy luồng ánh sáng chói mắt đột ngột bật lên. Tôi đưa tay che mắt theo bản năng. Mười mấy chiếc xe màu đen xếp thành hình bán nguyệt, chặn lối . Ánh đèn xe sáng rực như ban ngày, chiếu rọi khắp đất trống. Một đám mặc đồ đen sẵn xe.

 

Tôi định đầu chạy ngược trong ga, nhưng phía cũng hai hàng áo đen chặn kín.

 

Chiếc xe ở giữa chậm rãi tiến lên, dừng cách hai mét. Cửa kính xe từ từ hạ xuống. Tần Liệt ở ghế , tay hờ hững nghịch một chiếc roi da nhỏ màu đen. Hắn gõ nhẹ đầu roi lòng bàn tay theo nhịp, nghiêng đầu ngoắc ngón tay với , nở nụ đầy nguy hiểm: “Chồng, em chơi trò gì nào?”

 

Tôi Tần Liệt tóm cổ lôi về nhà họ Tần. Đã rơi ổ sói, cũng chẳng buồn giả vờ nữa, gào ầm lên: “Đồ lừa tình lừa tiền! Anh còn mặt mũi bắt cóc nữa hả?”

 

Tần Liệt gào thét nhưng lông mày chẳng buồn nhúc nhích. Hắn chỉ giơ tay, khẽ vỗ vị trí trống bên cạnh .

 

“Lại đây, chồng.”

 

Tôi bám chặt lấy tay nắm cửa phía : “Tôi qua đấy!”

 

“Anh c.h.é.m g.i.ế.c thì làm cho thống khoái , đừng chơi trò âm hiểm .” Thật bắp chân đang run cầm cập. Ở nhà họ Tần , chuyện c.h.é.m g.i.ế.c là thể xảy .

 

Tần Liệt khẽ dậy, đến mặt nửa thước thì dừng . Cán roi nâng cằm lên, ép ngẩng đầu.

 

“Lừa tình?” Tần Liệt nghiêng đầu, đầu roi trượt từ cổ xuống xương quai xanh của : “Không là ai thừa lúc ngủ sờ cơ bụng của , còn chảy cả nước miếng nữa?”

 

Mặt nóng bừng, ánh mắt đảo loạn xạ: “Đó là... đó là kiểm tra thể! Sợ nội thương thôi!”

 

Tần Liệt tiến tới một bước, đầu gối chen giữa hai chân . Tôi ép sát cánh cửa, lùi mà tiến cũng xong.

 

“Thế còn lừa tiền?” Hắn cúi đầu, nóng phả vành tai : “Mười triệu tiền thưởng truy nã của , chồng cầm lấy mà tiêu? Cứ nhất quyết mua vé chạy trốn là ?”

 

Tôi lắp bắp mãi chẳng bịa nổi lý do nào hồn. Bàn tay Tần Liệt dán lên hông : “Là vì luyến tiếc ? Hay là... chột ?”

 

“Ai chột chứ!”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-tau-bat-dac-di-cua-hac-bang/chuong-5-hinh-phat-cua-thai-tu-gia.html.]

“Chồng chột thì chạy cái gì? Bỏ ở nhà, đến cả cái quần lót cũng mang theo.”

 

Nhắc đến chiếc quần lót, đầu hiện lên bức ảnh gửi: “Tần Liệt! Anh là đồ biến thái !”

 

Tần Liệt đến mức bả vai run rẩy, cả đè nghiến lên : “Anh là A Cẩu mà, chồng quên ? A Cẩu chỉ lời chồng thôi. Em bảo gọi là gì, gọi là nấy.”

Trang Thảo

 

Hắn đột nhiên thu nụ : “ chồng ngoan. Chồng vứt bỏ A Cẩu. Đây chỉ là lừa tình lừa tiền, mà còn là bội tình bạc nghĩa.”

 

Hắn buông tay , thở hồng hộc, ôm cổ ho sặc sụa. Chưa kịp hồn, eo siết chặt. Trời đất cuồng, vác lên vai, bước thẳng về phía chiếc giường lớn.

 

“Buông xuống! Tần Liệt!” Tôi đ.ấ.m lưng , hai chân đạp loạn. Tần Liệt giáng một phát mạnh m.ô.n.g . Cả cứng đờ, mặt đỏ bừng.

 

“Thành thật chút .”

 

Hắn ném xuống giường. Đệm lún xuống bật lên, rơi giữa đống chăn mềm mại. Chưa kịp bò dậy, Tần Liệt áp sát.

 

“Nếu chồng bảo lừa tình...” Hắn ném áo sơ mi xuống đất: “Vậy sẽ thực hiện cái tội danh cho em xem.”

 

Hắn nắm cổ tay , dẫn dắt đầu roi lướt qua cơ n.g.ự.c của : “Đánh . Chẳng chồng thích nhất là huấn luyện A Cẩu như huấn luyện ch.ó ? Sao bây giờ động thủ?”

 

“Anh... điên ?”

 

Thấy động đậy, nhíu mày hài lòng. Hắn cúi đầu c.ắ.n mạnh xương quai xanh : “Nếu chồng động thủ, đến lượt hầu hạ chồng.”

 

Hắn tóm lấy lưng quần , một tiếng “xoạch”, cúc áo bung , gió lạnh ùa . Tôi bản năng khép chặt hai chân .

 

“Đừng... Tần Liệt! Anh bình tĩnh !”

 

Hắn giữ chặt cổ chân , vắt lên vai cúi xuống hôn lên mu bàn chân : “Anh bình tĩnh, chồng.” Hắn ngẩng đầu, khóe miệng nhếch lên: “A Cẩu bỏ đói nửa tháng , chồng cho ăn no chứ?”

 

Tôi run rẩy, móng tay lún sâu ga giường: “Tôi sai ... thực sự sai ... A Cẩu...”

 

Nghe thấy cách xưng hô , Tần Liệt khựng một chút, nhưng nhanh khôi phục: “Biết sai thì ngoan ngoãn nhận phạt. Đêm nay, chồng đừng hòng cả.”

Loading...