Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 73

Cập nhật lúc: 2026-05-02 15:12:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Quả nhiên giống như Oanh Hành Kiếm Tôn , khi thanh Lưu Quang Kiếm đưa lên hội trường, mấy chỉ liếc mắt một cái , nó chẳng qua chỉ là một thanh kiếm dùng để trang trí trong ngày thường mà thôi.

Bề ngoài trông rực rỡ lấp lánh, nhưng thực tế lấy nửa điểm lực sát thương, tùy tiện cầm một thanh đao kiếm bình thường cũng thể c.h.é.m nó thành hai đoạn.

Nhìn thấy cảnh , mặt Nhan Hoài lộ rõ vẻ ghét bỏ: “Loại kiếm như , bọn họ hổ mang đấu giá? Bây giờ còn ai thiếu một món đồ trang trí thế ?”

“Cũng thể như ,” Dung Túc lật danh sách trong tay , “ thanh kiếm là đồ của Tiêu Ngũ Tôn Giả. Ngươi cũng đó, khi Tiêu Ngũ Tôn Giả ngã xuống, bí cảnh của vẫn tìm thấy. Ai cũng hy vọng thể tìm bí cảnh của Tiêu Ngũ Tôn Giả. Vào lúc , những món đồ từng thuộc về Tiêu Ngũ Tôn Giả luôn săn đón, thể từ đó tìm chút manh mối thì .”

Dung Túc phần giới thiệu về thanh trường kiếm tên cụ thể, vì bề ngoài rực rỡ nên cuối cùng đặt tên là Lưu Quang Kiếm tiếp lời: “Nói tới đây, Dư Kình, tảng đá ngươi tìm , thể xác định chắc chắn đó chính là bản đồ ?”

Dư Kình suy nghĩ một chút lắc đầu: “Chỉ là hoa văn giống bản đồ, hơn nữa luôn cảm giác như từng thấy hoa văn đó ở , quen thuộc.”

Đương nhiên là quen thuộc . Dù thì nơi khắc tảng đá , chính là chỗ Dư Kình từng đặt chân tới ở kiếp . Ngoài việc lang bạt trong các bí cảnh , phần lớn thời gian đều tự tu luyện ở nơi đó.

những chuyện tất nhiên thể cho Dung Túc . Hắn chỉ thể giải thích rằng hoa văn tảng đá trông quen mắt.

Lời Dư Kình cũng giả.

khi mà vẫn thể khẳng định chắc chắn, Dung Túc “chậc” một tiếng, phất tay : “Cứ chụp . Dù cũng là đồ của Tiêu Ngũ Tôn Giả, bên trong còn cất giấu huyền cơ gì đó. Tiêu Ngũ Tôn Giả vốn là trận tu, mấy thứ vòng vo của nhiều lắm.”

Tiêu Ngũ Tôn Giả là một trận tu, hơn nữa còn là loại trận tu thể giấu kín bí cảnh của ngay cả khi ngã xuống. Tuy tảng đá trong tay Dư Kình trải qua từng lớp bao bọc, đến nay bóc bỏ bao nhiêu tầng vỏ khoáng thạch, nhưng ai mà lão hồ ly như Tiêu Ngũ Tôn Giả còn giấu thêm thủ đoạn gì nữa.

Trong Tu Chân Giới lời đồn rằng, kiếm tu là kiểu thẳng thắn nhất, còn trận tu là kiểu quanh co nhiều nhất.

Cách thể thiên lệch, nhưng xét phương diện tổng thể thì cũng lý.

Ví dụ như Dung Túc, một khi nhận thứ thể ích cho bọn họ, phản ứng đầu tiên của ông chính là chụp , dù ông cũng thiếu linh thạch.

Có câu rằng kiếm tu nghèo, kiếm tu nghèo, nhưng thực tế, nếu kiếm tu mạnh đến một mức nhất định thì tuyệt đối sẽ nghèo. Giống như Dung Húc Phong , gần như đời đời đều giàu đến mức chảy mỡ, bọn họ chỉ cần chui bí cảnh một chuyến, đồ bên trong liền đều trong tay.

Con đường kiếm tu thu tài nguyên thực đơn giản, cầm kiếm xông pha. Còn thể xông đến mức nào, phụ thuộc bản lĩnh của chính kiếm tu đó.

Hoặc cách khác, chỉ cần tu vi tăng lên, phạm vi thể tới cũng sẽ nhiều hơn. Bất kể là tu đạo nào, tài nguyên luôn cùng với tu vi: tu vi càng cao, thể tiến những nơi càng sâu, tài nguyên thu tự nhiên cũng càng nhiều.

Đã quyết định chụp Lưu Quang Kiếm, thì cứ mạnh tay mà chụp.

Nếu chỉ dựa Nhan Hoài cùng mấy tiểu bối, e rằng bán sạch gia sản cũng chắc chụp nổi thanh kiếm trông thì chỉ mã ngoài nhưng thực tế thể cất giấu manh mối của Tiêu Ngũ Tôn Giả . Những kẻ dám nhòm ngó thanh kiếm phần lớn đều là các thế lực lớn tin tức mà đặc biệt phái tới, cho dù thanh kiếm thật sự gì, bọn họ cũng đủ sức hao tổn.

Ngoại trừ mấy thế lực tiền thế , những khác căn bản kham nổi loại tài nguyên .

Dung Húc Phong thì khác. Đỉnh núi tiền rảnh rỗi thật sự ít, chỉ riêng một Dung Túc cũng đủ để đối chọi với các gia tộc thế lực , huống chi hiện giờ còn Oanh Hành ở đây.

thì các thế lực lớn khác chừng nuôi bao nhiêu ăn , tiêu hao bao nhiêu tài nguyên, còn Dung Húc Phong tổng cộng cũng chỉ vài . Kể cả tính cả mấy t.ử ký danh , cũng vượt quá mười đầu ngón tay. Hơn nữa, phần lớn kiếm tu của Dung Húc Phong đều căn cơ vững vàng, loại mới nghề, cũng do dự cân nhắc.

, ngay cả khi Dung Túc quyết định tay chụp Lưu Quang Kiếm, giữa lúc các nhà khác hô giá lên hơn một ngàn linh thạch hạ phẩm, ông vẫn mặt đổi sắc mà theo giá.

Vốn dĩ chỉ còn vài nhà đang cạnh giá, mà đột nhiên chen thêm một tranh đoạt. Trong thời gian ngắn, bọn họ thậm chí còn giọng đó thuộc về ai, khiến cả hội trường thoáng chốc rơi im lặng.

nghĩ tới bí cảnh của Tiêu Ngũ Tôn Giả, bầu khí nhanh sôi động trở .

Không bao lâu, giá đẩy lên hai ngàn linh thạch hạ phẩm.

Đến mức giá , những kẻ ôm tâm lý nhặt của hời lượt rút lui.

Cuối cùng chỉ còn Dung Túc và một khác.

Dung Túc vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh, thong thả theo giá, xem con ngày càng cao là chuyện gì lớn.

Thân là kiếm tu, ngày thường ông ít khi những khoản chi tiêu lớn. Mấy năm gần đây, khoản chi lớn nhất của ông, đại khái chính là năm năm tìm đặt riêng cho Nhan Hoài một chiếc nhẫn trữ vật. Chỉ mấy ngàn linh thạch hạ phẩm mà thôi, căn bản để trong mắt, thậm chí cho dù đổi bộ đó thành linh thạch trung phẩm, ông cũng trả nổi.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-73.html.]

Thế nhưng, đang cạnh giá ở phía đối diện thể bình tĩnh như Dung Túc.

Trong một ghế lô khác, cạnh giá nghiến răng, đau lòng đến mức như cắt thịt, nhưng cách nào khác.

“Nếu để rốt cuộc là tên khốn nào dám cạnh giá với Hàn gia chúng như , nhất định sẽ khiến c.h.ế.t thây!” Người nọ hung tợn .

ngờ rằng, đang giá với chính là sư phụ của kẻ mấy ngày nay khiến Hàn gia náo loạn long trời lở đất, t.ử duy nhất của Oanh Hành.

Bị ép đối diện gã, Cố Mẫn bật đầy châm chọc: “Hàn gia bây giờ loạn thành như , các ngươi thế mà vẫn còn tâm tư ngoài cạnh giá với khác. Hàn gia chủ chuyện ?”

Tu sĩ Hàn gia tranh thủ truyền âm hội trường, tiếp tục hô thêm một mức giá, đồng thời hung hăng trừng Cố Mẫn một cái: “Đừng tưởng ngươi đang nghĩ gì. Ngươi theo trở về Hàn gia, thì Thiên Diễn Tông hiện giờ còn chỗ cho ngươi nữa. Cho dù ngươi về, trong mắt Thiên Diễn Tông ngươi cũng chỉ là một kẻ phản đồ. Nếu ngươi còn chút giá trị lợi dụng, Hàn gia tuyệt đối sẽ giữ ngươi !”

“Bớt một câu một câu ‘Hàn gia các ngươi’ . Hiện tại chính Hàn gia đang tìm cách để bắt các ngươi đó.” Cố Mẫn lạnh, “Nếu ngươi ép nuốt độc đan, ngươi cho rằng thèm ở Hàn gia ? Hơn nữa tác dụng gì chứ? Chẳng qua cũng chỉ là các ngươi kéo dò đường mà thôi. Những bí cảnh các ngươi tìm đều dám tự thăm dò, sợ c.h.ế.t, nên mới đẩy phía . Dù cuối cùng cũng là c.h.ế.t, còn sợ cái gì?”

“Ngươi……”

Tu sĩ Hàn gia đang định thêm điều gì, thì bỗng thấy trong hội trường vang lên tiếng kim chùy gõ xuống, báo hiệu vật phẩm giao dịch thành công.

Quả nhiên, ngay đó liền giọng nữ tu phụ trách đấu giá trong hội trường tươi : “Chúc mừng khách quý ghế lô 64 chụp Lưu Quang Bảo Kiếm. Xin mời khách quý mang theo tín vật ghế lô 64, theo hầu tiến hành giao nhận bảo kiếm.”

Sắc mặt tu sĩ Hàn gia lập tức trầm xuống, còn Cố Mẫn đối diện thì bật một tiếng đầy mỉa mai.

Vừa , tu sĩ Hàn gia mải tranh cãi với Cố Mẫn, quên mất vẫn đang tham gia đấu giá. Đến khi hồn thì kịp nữa, để đối phương đoạt mất thanh Lưu Quang Kiếm vốn thuộc về Tiêu Ngũ Tôn Giả.

sự , cho dù gã cam lòng đến cũng thể làm gì khác.

Hàn gia vốn là một gia tộc gia phong nghiêm chỉnh. Tuy giữa các chi nội bộ đấu đá khá gay gắt, tiểu động tác cũng ngừng, nhưng xét tổng thể, vẫn thuộc loại cạnh tranh lành mạnh. Tài nguyên trong Hàn gia phân phối rõ ràng, cống hiến càng lớn thì nhận tài nguyên càng nhiều. Bởi , các chi nhánh ngoài việc tìm cách nâng cao thực lực của bản , còn luôn cố gắng bôi các chi khác mặt gia chủ và các vị trưởng lão.

chung mà , Hàn gia hiện tại vẫn làm chuyện gì quá mức.

Cũng chính vì , mấy vị trưởng lão Hàn gia mới tìm cách bắt bọn họ trở về.

Trong mắt những lão cổ hủ , hành động hiện tại của bọn họ chính là làm mất mặt Hàn gia, là phá hoại gia phong tích lũy nhiều năm, chuyện như tuyệt đối phép xảy .

mà… vị trưởng lão thì khác.

Đến nước , bọn họ còn đường lui. Hơn nữa, vì vị trưởng lão đó, tài nguyên trong tay bọn họ hiện giờ cũng trở nên eo hẹp. Bởi , khi tin Lưu Quang Kiếm của Tiêu Ngũ Tôn Giả xuất thế, bọn họ mới nảy sinh ý định đoạt lấy.

Chỉ tiếc là…

Không rốt cuộc chụp thanh kiếm là ai. Nếu thể…

Tu sĩ Hàn gia nheo mắt , trong mắt lóe lên một tia hàn quang.

lúc , Dung Túc theo hầu tới cửa ghế lô của Hàn gia.

Các ghế lô của Cổ Linh các đều bố trí trận pháp cách âm. Bên trong chuyện, trừ khi dùng pháp khí truyền âm đặc thù, nếu thì bên ngoài thể thấy. hành lang thì thiết lập trận pháp như , vì thế Dung Túc dễ dàng trọn vẹn đoạn đối thoại , đồng thời cũng đoán phận của kẻ chụp Lưu Quang Kiếm.

“Dung trưởng lão nghĩ đến việc chụp Lưu Quang Kiếm? Dung trưởng lão cũng hứng thú với bí cảnh của Tiêu Ngũ Tôn Giả ?”

“A, Tiêu Ngũ Tôn Giả là trận tu, bí cảnh của gì đáng để hứng thú chứ. Ta chụp thanh kiếm đó chẳng qua là vì nó độ dài , hình dáng .”

“A? Thanh kiếm đó dài như , thật sự thể gọi là chứ?”

“Là , nhưng đại đồ của quen dùng loại trường kiếm như thế. Kiếm chiều dài bình thường dùng thuận tay, sẽ ảnh hưởng đến phát huy. Hơn nữa, thanh kiếm của hủy trong Kim Đan lôi kiếp, đang định tìm một vũ khí thuận tay khác. Thanh kiếm đối với thường thì đúng là dài quá, nhưng với Nhan Hoài thì vặn. Hắn đang chuẩn luyện chế bản mệnh kiếm, dùng nó làm khuôn mẫu cũng hợp. Tổng cộng cũng chỉ hơn bốn nghìn linh thạch hạ phẩm, tính là quá đắt, vẫn trả nổi.”

Nói xong, ông theo hầu rời .

Người chụp thanh kiếm là Dung Túc.

Chính là Dung Túc — sư phụ của kẻ đang khiến Hàn gia mấy ngày nay náo loạn long trời lở đất!

Mà ông chụp thanh kiếm , chỉ để làm khuôn mẫu cho đồ của !

Trong ghế lô, tu sĩ Hàn gia lập tức khí huyết dâng trào.

Loading...