Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 47
Cập nhật lúc: 2026-04-13 00:29:08
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Cuối cùng, hai sư trò tự nhiên là thể gây chuyện lớn.
Tuy chút ấm ức, nhưng khi tông chủ răn dạy, Dung Túc và Oanh Hành vẫn ngoan ngoãn lời: “Hai sư trò các ngươi tay chẳng nhẹ chẳng nặng, hơn nữa hiện tại đang trong kỳ tông môn đại bỉ. Giờ mà tay với Lâm Phong chẳng khác nào tự đem nhược điểm giao tay khác, để các ngươi cố tình hãm hại Lâm Phong, ngăn cản bọn họ nổi bật. Đến lúc đó, mặt mũi Dung Húc Phong các ngươi còn giữ nổi ?”
Tựa như nghĩ đến điều gì, dù là Dung Túc Oanh Hành, đối với danh tiếng của Dung Húc Phong từ đến nay đều chẳng mấy bận tâm. Tông chủ khỏi giật giật khóe miệng, đổi giọng : “Dung Húc Phong các ngươi cần mặt mũi, nhưng Thiên Diễn Tông còn giữ thể diện chứ! Thiên Diễn Tông phong bình vốn lắm !”
“Tóm , rõ cho các ngươi , đừng mà gây chuyện với Lâm Phong nữa. Dù thật sự tìm phiền phức, thì cũng để t.ử các ngươi trong lúc tỷ thí đ.á.n.h bại bọn họ thê t.h.ả.m một chút. Đệ t.ử các ngươi tuy cuối cùng chẳng tu thành kiếm tu, nhưng đ.á.n.h thì cũng chẳng thua kém đám kiếm tu bao nhiêu.”
Dung Túc hừ một tiếng: “Làm gì phiền toái như thế? Hơn nữa, Lâm gia nhiều như , chẳng lẽ mệt c.h.ế.t đồ ?”
Oanh Hành phụ họa: “ đúng, nếu gây phiền phức với bọn họ, thì chúng cứ tìm vị trưởng lão Lâm Phong mà dạy cho một trận. Dù tám chín phần là do lão xúi giục, ai chẳng gần đây Lâm Phong nhiều chuyện như thế. Cần để bọn họ kết cục của việc chọc Dung Húc Phong chúng !”
Vu Tấn tông chủ giật giật khóe miệng, dứt khoát bác bỏ ý kiến của hai .
Nếu để khác tới , chắc trấn hai kẻ . Rốt cuộc, một là Nguyên Anh kỳ đỉnh, một là Hóa Thần kỳ đỉnh, chỉ tu vi thôi cũng khiến khác dám đối đầu. Trong tông môn, tu sĩ thể đạt đến Hóa Thần kỳ đỉnh như Oanh Hành vốn là hiếm thấy, ngay cả mấy vị trưởng lão tín bên cạnh cũng chỉ ở cảnh giới Nguyên Anh mà thôi.
“Hai ngươi chút ý thức rằng bản sắp tiến giai ? Có thời gian rảnh mà chịu tu luyện nghiêm túc, sớm ngày tiến giai cho !”
Hai cùng lắc đầu.
Dung Túc nghiêm giọng: “Không . Ta mới bế quan xong, tạm thời định bế quan nữa. Ta còn ở cùng con trai chơi.”
Oanh Hành gật gù: “Không sai, cũng chơi với con của !”
Tông chủ cảm thấy sắp tức c.h.ế.t: “Tóm , hai ngươi cứ ngoan ngoãn ở Dung Húc Phong, cả. Chuyện bên Lâm Phong, tự nhiên sẽ cho các ngươi một lời công đạo!”
Nói xong liền xoay rời , tiện tay lấy luôn mấy đĩa điểm tâm bàn của Nhan Hoài.
Tông chủ dù cũng là tông chủ, tuy hai sư trò Dung Húc Phong chọc tức ít, nhưng cũng mấy lời kiểu “Dù Nhan Hoài cướp , xem như nể mặt là ”.
Oanh Hành “ồ” một tiếng: “Tông chủ thật quá đáng, đến đỉnh núi chúng chẳng mang theo lễ vật thì thôi, còn cướp cả điểm tâm của chúng . Thổ phỉ!”
Cũng chỉ Oanh Hành mới dám tông chủ như .
Sau một đêm, sáng hôm , những tin tức nho nhỏ truyền khắp nơi.
Tỷ như chuyện t.ử Lưu Tiềm Phong phạt, việc Lâm Phong tông chủ riêng cảnh cáo.
Nhan Hoài tất nhiên cũng mấy tin .
Dù cố gắng tránh xa đám , nhưng chẳng cứ tránh là tin tức sẽ tìm đến.
Nghe ngóng chuyện thiên hạ vốn là bản năng của con , dù là tu sĩ Kim Đan kỳ cũng ngoại lệ. Huống hồ hôm qua xảy chuyện mấy t.ử Lưu Tiềm Phong tỏ vẻ bất mãn với kết quả rút thăm tông môn, giờ tin , ai nấy đều hả hê trong lòng.
“Không hiểu chuyện còn thích bậy! Thiên Diễn Tông xưa nay công bằng, so thì qua mấy tông môn khác mà xem! Có tông môn còn điều chỉnh cả khôi thủ nội bộ. Chúng đây, mỗi trận đấu đều nhiều trưởng lão Nguyên Anh giám sát, còn chúng thiên vị, thật chẳng ai cho họ lá gan! Bị ngoài chế giễu cũng đáng!”
Người vẻ là một kẻ trung thành với tông môn, lời nào lời nấy đều là bênh vực.
“ mà, sư , bát trưởng lão của Lưu Tiềm Phong, thật chẳng gì.” Người bên cạnh chen , “Nghe t.ử tay quanh năm áp bức, lẽ bọn họ chỉ là phản kháng một chút thôi?”
“Kia cũng thể mang danh dự các trưởng lão trong tông môn làm trò đùa, việc rút thăm mấy vị trưởng lão giám sát rõ ràng cả.”
Đa bàn tán vẫn là về chuyện của Lưu Tiềm Phong. Dù mâu thuẫn giữa Nhan Hoài và Lâm Thành Trách cũng xảy ngay tại phân tràng của Kim Đan kỳ, hôm qua phần lớn t.ử Kim Đan kỳ đều tận mắt chứng kiến, nên chuyện đó bàn tán từ hôm qua .
Có lẽ do chủ đề giữa đám t.ử Kim Đan kỳ gần đây quá đơn điệu, nên liền nghĩ tới việc tạo chút náo nhiệt, thu hút sự chú ý của .
Nhan Hoài vẫn như thường lệ, yên khán đài xem trận đấu. Sau chuyện “ đào góc tường” ngày hôm qua, tuy những xung quanh đều tò mò về , nhưng bản Nhan Hoài vốn luôn trầm lặng, hơn nữa dường như cũng vui khi nhắc đến chuyện đó. Ai dám lỗ mãng tiến lên năng linh tinh, khi chẳng lợi gì. Thế nên tuy ít lén , rốt cuộc cũng chẳng ai dám bước đến mặt lải nhải.
Tuy nhiều ánh mắt dõi theo, thần thức của Nhan Hoài vẫn yên tĩnh trải khắp bốn phía.
Ngay lúc , hai tu sĩ tiến đến, một nắm lấy vạt áo còn , cùng tới mặt .
Cử chỉ của hai lúng túng, tựa hồ gì đó nhưng mở lời thế nào.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-47.html.]
Nhan Hoài nheo mắt, mở miệng hỏi: “Các hạ là ai? Tìm việc gì ?”
Sau khi tông chủ cảnh cáo, hai phụng mệnh trưởng lão đến mặt Lâm gia xin .
… Chỉ là, tình huống như thế nên tiếp thế nào đây?
Cuối cùng vẫn là trưởng, Lâm Thành Ngộ nhẹ giọng ho khan hai tiếng, mở lời: “Nhan sư , tại hạ là Lâm Thành Ngộ, t.ử Lâm gia. Hôm qua Ngu chỗ đắc tội, hôm nay đặc biệt dẫn đến tạ với Nhan sư , mong sư rộng lượng bỏ qua.”
Nhan Hoài mất một lúc mới phản ứng .
Hai mặt, một chính là vị thiếu gia Lâm gia hôm qua chạy đến mặt , lấy cớ “tìm hiểu” để dò xét .
Thật , Nhan Hoài cũng cố tình tỏ quen . Chỉ là hôm nay vẫn luôn nấp lưng trưởng, mà khi chỉ liếc Lâm Thành Trách một cái, lực chú ý lập tức Dư Kình, kẻ “sửu bát quái” nhảy ồn ào thu hút. Bởi , hiện tại nhận ngay cũng chẳng gì lạ.
Dù , cũng thẳng là quên, chỉ bình thản đáp, coi như thấy Lâm Thành Trách đang nép phía Lâm Thành Ngộ: “Xin , nhất thời nhận .”
Lâm Thành Ngộ để ý đến lời , nhưng , Lâm Thành Trách hừ một tiếng, rõ ràng là vui.
Dù tức giận, cũng chỉ dám “hừ” một tiếng, dám làm gì hơn, thậm chí một câu cũng chẳng dám mở miệng.
Lâm Thành Trách thật ngờ, chỉ buông vài lời mỉa mai, đối tượng là một mới tấn chức Kim Đan lâu, mà đến giờ chuyện biến thành thế . Dù lúc đó ánh mắt quả thật phần khinh thường, giọng điệu , nhưng cũng chẳng nghĩ là sẽ gây họa lớn đến thế.
Nếu đổi dám dùng thái độ đó chuyện với , với tính tình nóng nảy của , chắc chắn sẽ nhịn .
con nhiều khi chẳng chính , điều chấp nhận ở khác, dễ dàng làm với .
Có Lâm gia chống lưng, Lâm Thành Trách vẫn luôn hành sự tùy tiện, tự cho đúng.
Không ngờ, vấp Nhan Hoài.
Chính cũng hiểu nổi, chuyện như làm ít, nhưng xưa nay từng rơi tình cảnh . Tối qua, khi tông chủ đích đến cảnh cáo, các trưởng lão và trưởng Dung trưởng lão cùng Oanh Hành Kiếm Tôn suýt chút nữa định đến Lâm Phong để Nhan Hoài mặt, chỉ là tông chủ ngăn , bèn “ân cần” ném cho tông chủ xử lý.
Kết quả, — t.ử thiên phú xuất chúng của Lâm gia, kẻ kỳ vọng nhất trong thế hệ trẻ tông chủ đưa ảo cảnh, để tự cảm nhận áp lực mà Nhan Hoài từng chịu khi độ Kim Đan kiếp.
Đừng giờ còn sức “hừ” với Nhan Hoài, kỳ thật đầu óc vẫn còn choáng váng, ngay cả thần thức cũng khôi phục .
Mà đó mới chỉ là ảo cảnh mô phỏng phần ngoài của cảnh tượng khi Nhan Hoài độ kiếp. Nghe khi thật sự độ kiếp, uy lực còn mạnh hơn mấy .
Nghĩ đến đây, trong lòng Lâm Thành Trách liền dâng lên cảm giác khó chịu mơ hồ.
Hắn , nhưng thừa nhận bản quả thật kém xa Nhan Hoài.
Dù đến giờ, vẫn cam lòng, vẫn chẳng vui khi cúi đầu xin .
dù , cũng buộc .
Đang còn ngẩn , một luồng lực mạnh mẽ kéo tới mặt Nhan Hoài. Ngẩng đầu lên, đập mắt là khuôn mặt nghiêm nghị của trưởng: “Còn ngây đó làm gì, xin !”
Nhan Hoài thoáng qua Lâm Thành Ngộ, liếc sang Lâm Thành Trách, mỉm nhẹ: “Lâm công t.ử vui cũng chẳng . Dù gì cũng chỉ là chuyện hai thuận mắt thôi. Lâm công t.ử lúc cũng chẳng gì quá đáng, chỉ là thái độ dễ chịu chút. Giờ Lâm sư rõ, cũng chẳng phí thời gian mấy chuyện vụn vặt. Chi bằng mỗi con đường của , thế là cho cả hai. Việc đến đây coi như kết thúc.”
“Dù sư tôn và sư tổ dạy dỗ một trận như , nghĩ các ngươi cũng chẳng dám làm gì nữa .” Nhan Hoài thản nhiên .
Sắc mặt Lâm Thành Ngộ khó coi, nhưng thêm lời nào, chỉ gật đầu kéo Lâm Thành Trách rời .
Nhan Hoài dứt khoát kết thúc, dây dưa thêm, nhưng trong lòng cũng định để quá nhiều liên hệ với Lâm Thành Trách cả Lâm gia.
Thế nhưng, lời lẽ nhẹ tênh đó khiến Lâm Thành Ngộ xưa nay hiếm khi cự tuyệt cảm thấy khó chịu.
Khó trách ghét đến thế, thầm nghĩ.
Nhan Hoài khẽ “” một tiếng, nhạt: “Quả nhiên là ruột thịt.”
-----
Tác giả lời :
Hôm nay đăng sớm một chút nhé.
Chống nạnh.jpg