Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 43
Cập nhật lúc: 2026-04-12 06:31:24
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Lâm Thành Trách nhất thời chút hoảng loạn, nhưng nhanh trấn tĩnh .
Dù đây cũng là chuyện giữa các tiểu bối, Oanh Hành Kiếm Tôn lý sẽ nhúng tay.
Nói thật thì ban đầu, Lâm Thành Trách thật sự mấy xem trọng Nhan Hoài. Dù gì năm năm , chuyện Nhan Hoài khi vượt qua Kim Đan kiếp liệt giường suốt hai tháng sớm truyền khắp nơi, bộ Thiên Diễn Tông đều đang chê .
Đường đường là đại t.ử thủ tịch của Dung Húc Phong, vượt qua Kim Đan kiếp mà còn giường hai tháng, như còn mặt mũi gì mà gọi là “thiên chi kiêu tử”?
Chỉ là một tên Kim Đan kỳ hèn mọn thôi, còn — Lâm Thành Trách, tu luyện đầy trăm năm, cũng thuận lợi tấn cấp đến cảnh giới !
Theo lý mà , thể kết Kim Đan trong trăm năm, thiên phú như ở Thiên Diễn Tông tuy tính là quá xuất sắc, nhưng bộ Tu chân giới thì cũng thuộc hàng thượng đẳng. Thế mà Lâm Thành Trách nghĩ mãi hiểu, vì một tu sĩ Kim Đan trong trăm năm như chê là “chỉ dựa quan hệ với khách khanh trưởng lão mà kiêu ngạo, thực lực thật chẳng gì”, trong khi đối diện Nhan Hoài, kẻ vượt qua Kim Đan kiếp còn liệt giường hai tháng vô khen ngợi: “Nhan sư của Dung Húc Phong thật lợi hại, tuổi còn trẻ mà đạt Kim Đan kỳ, tương lai tiền đồ thể hạn lượng.”
Ngay cả nữ tu từng cùng tâm đầu ý hợp cũng viện lý do đó để rời bỏ .
Lâm Thành Trách thật sự tức đến nghiến răng. Ban đầu vẫn luôn tìm cơ hội gây phiền phức cho Nhan Hoài, nhưng chẳng bao lâu , Nhan Hoài mới chuyển sang con đường đan tu luyện thành Trúc Cơ đan chứa thiên địa linh khí.
Chuyện khiến danh tiếng Nhan Hoài lập tức vang khắp Thiên Diễn Tông. Ngay cả sư tôn cũng từng : nếu cơ hội, nhất định thu nhận Nhan Hoài về trướng Lâm gia, một đan tu thể luyện loại đan d.ư.ợ.c như , tương lai thành tựu chắc chắn tầm thường.
Chính bởi điều đó mà Lâm Thành Trách càng thêm căm hận Nhan Hoài, nhưng lời sư tôn dám trái.
Hơn nữa, hiện tại tình cảnh Lâm gia thật sự . Lão tổ tông của họ gần như hết thọ nguyên, mà trong hàng hậu bối chẳng ai đủ tư cách kế vị. Lâm gia từng một tu sĩ Độ Kiếp kỳ, nhờ đó mà địa vị trong Thiên Diễn Tông cũng nâng cao, hưởng đãi ngộ mà khác khó . từ đó đến nay, hậu bối Lâm gia chẳng sinh thêm thứ hai, đừng đến Độ Kiếp kỳ, ngay cả Hóa Thần cảnh cũng lấy một ai.
Đường tu hành của Lâm gia đứt đoạn quá nghiêm trọng, khiến họ vô cùng lo sợ ngày lão tổ qua đời.
Một khi đến lúc đó, địa vị của Lâm gia sẽ lao dốc phanh, e rằng ngay cả tài nguyên tu luyện cũng chẳng còn bao nhiêu. Mà một Lâm gia quen sống xa hoa, khác chú mục, thể chịu đựng cảnh sa sút ?
Vì , hiện nay Lâm gia đang tìm đủ cách vơ vét, chiêu mộ những kẻ thể mang tài nguyên cho họ, mà Nhan Hoài chính là một trong đó.
Cũng chính vì mà “ đại cục” như Lâm Thành Trách mới bắt đến mặt Nhan Hoài, gọi là sư , cùng xưng gọi .
Nhìn rõ từng suy nghĩ trong lòng Lâm Thành Trách, Nhan Hoài chỉ thể im lặng: “……”
Thật đúng là chẳng thèm che giấu chút dã tâm nào. Tuy vẫn rõ vị tu sĩ Kim Đan kỳ mặt thực chất là ai, nhưng dù … cũng là của Lâm gia thôi.
Trên đài chủ tịch, Oanh Hành Kiếm Tôn rõ cục diện, ánh mắt híp : “…… Tên Lâm gia , là đang cạy góc tường Dung Húc Phong ngay mặt ?”
Vừa mới đ.á.n.h xong một trận, vì sơ suất mà vai trầy một vết nhỏ, Dư Kình liền chạy đến Phân Tràng Kim Đan kỳ tìm Nhan Hoài than thở, kết quả chuyện thì cả đều bùng nổ, cần suy nghĩ liền hô lớn: “Sư ! Đừng mà dây dưa với cái tên đó, đồ xa nhiều chuyện!”
“Xấu… xa nhiều chuyện?!”
Lâm Thành Trách sững sờ tại chỗ, biểu cảm ngơ ngác, dường như dám tin tai .
Tưởng là đại thiếu gia của Lâm gia, đến cũng tâng bốc: “Lâm công t.ử quả nhiên tuấn bất phàm, phong lưu phóng khoáng, chẳng phàm thể sánh .”
Tuy Lâm Thành Trách rõ những lời chỉ là nịnh hót, thể coi là thật, nhưng đối với dung mạo của vẫn luôn tự tin.
Loại tự tin , Lâm Thành Trách giữ suốt trăm năm. Vậy mà bây giờ gọi là “ xa nhiều chuyện”, tâm trạng vị đại thiếu gia Lâm gia lập tức trở nên cực kỳ tồi tệ.
Hắn hít sâu một : “Tiểu tử, ngươi gọi ai là xa nhiều chuyện hả?!”
Dư Kình ngẩng cằm, chẳng chút khách khí, “Ha hả” một tiếng: “Ngươi đó, chứ còn ai nữa? Chính ngươi lớn lên còn dụ dỗ đại sư , tự xem gì ? Dáng vẻ như quỷ mà cũng dám mơ tưởng kéo sư về Lâm gia, ngươi thấy hổ ? Sư mắt cao, thấy ngươi như , cùng ngươi chuyện thôi cũng chán . Có ngươi ở đây, sư nhất định sẽ hết, mau lăn về chỗ mát mà .”
Lâm đại thiếu suýt nữa tên tiểu t.ử miệng còn hôi sữa chọc tức đến run cả : “Hừ, tiểu t.ử thúi, thường ngày Dung Túc che chở, ngươi thật cho rằng Dung Húc Phong là nơi làm gì thì làm ? Dung Húc Phong các ngươi ở Thiên Diễn Tông tính là cái gì chứ? Hôm nay nhất định cho ngươi xem tay của —”
Có lẽ vì Dư Kình chọc giận quá mức, Lâm Thành Trách mặt bao năng chẳng kịp suy nghĩ, lời còn dứt thì cả như ai trói , thể cử động nổi.
Oanh Hành Kiếm Tôn ôm kiếm linh của đồ xuất hiện mặt . Nàng còn vỗ vỗ m.ô.n.g kiếm linh, vẻ mặt hiền hòa, nhưng khi sang Lâm Thành Trách thì ánh mắt lập tức lạnh như băng: “Ngươi , đem những lời lặp mặt bản tôn một nữa xem!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-43.html.]
Khi , lưng Oanh Hành Kiếm Tôn hiện bản mạng kiếm, thanh trường kiếm “Liệt Hành” tỏa ánh lam sâu thẳm.
Lâm Thành Trách nuốt nước bọt, dám thốt một lời.
Oanh Hành Kiếm Tôn là sư tôn của Dung trưởng lão hiện tại, cũng từng là phong chủ đời của Dung Húc Phong, điều ai trong Thiên Diễn Tông cũng .
Năm đó, dù gánh trọng trách lớn của Dung Húc Phong, nàng chỉ thu nhận một đồ , và truyền trọng trách đó cho ông.
Bản Dung trưởng lão là kiếm tu thiên phú tuyệt hảo, mà Oanh Hành Kiếm Tôn cũng chẳng hề kém cạnh. Khi Dung trưởng lão đạt Nguyên Anh kỳ, nàng đạt đến Hóa Thần trung kỳ. Sau khi đồ thể tự lập, Oanh Hành liền lên đỉnh Thiên Diễn Phong bế quan tu luyện, giao bộ Dung Húc Phong cho Dung Túc.
điều đó nghĩa là nàng hết quan hệ với Dung Húc Phong, dù nàng cũng xuất từ đó, huống chi hiện nay, trong Dung Húc Phong, ai chẳng là đồ hoặc đồ tôn của nàng.
Điều càng đáng hơn là, Dung Húc Phong kỳ thật chỉ một Oanh Hành, phía nàng còn , chỉ là tuổi tác lâu, nay chẳng ai còn rõ. Ngay cả bốn t.ử hiện tại của Dung Húc Phong, lẽ cũng chẳng tường tận.
Đến lúc , Lâm Thành Trách mới bắt đầu hối hận vì lỡ lời. Hắn vốn nghĩ trong lúc đại bỉ tông môn, đông ồn ào, ai nấy đều chú ý đến trận đấu, nên thể nhân cơ hội uy h.i.ế.p dụ dỗ Nhan Hoài, chỉ cần kéo về Lâm gia, thì xử lý thế nào chẳng đều do Lâm gia định đoạt ?
Ai ngờ Nhan Hoài cho chút mặt mũi nào, thậm chí còn thêm một tên tiểu quỷ nhảy .
Người của Dung Húc Phong còn dám gây chuyện ở đây, khiến Oanh Hành Kiếm Tôn thu hút sự chú ý.
Thấy Lâm Thành Trách run rẩy cúi đầu, Oanh Hành lạnh giọng hừ một tiếng: “Sao thế? Khi nãy ở mặt đồ tôn của bản tôn, khí thế còn dữ dội lắm cơ mà. Thế nào, đến mặt bản tôn liền câm như hến ? Hả?”
Lâm Thành Trách sợ đến mức môi răng va , đau điếng nhưng dám kêu. Hắn cố gắng nặn nụ nịnh nọt: “Kiếm Tôn đùa , chẳng qua chỉ cùng Nhan đùa vài câu thôi, dám—”
Oanh Hành khẽ khẩy: “Nói đùa? Ngươi tỉnh . Ngươi hơn trăm tuổi , còn dám hổ mà gọi mới hai mươi bảy tuổi là ? Lâm gia giờ đến mức ? Lôi một kẻ như ngươi cũng dám là thiên phú ? Ngươi thử tự suy nghĩ xem, Lâm gia các ngươi bản lĩnh gì mà dựa Kim Đan kỳ hai mươi bảy tuổi nhà ? Dựa cái tư chất tầm thường của ngươi ?”
Sắc mặt Lâm Thành Trách lập tức trắng bệch.
Hắn vốn luôn tự cho thiên phú xuất chúng, thế mà trong miệng Oanh Hành Kiếm Tôn, trăm năm kết Kim Đan xem là “tư chất kém”. Một câu lập tức đập tan bộ lòng tự tin của .
Chèn ép xong Lâm Thành Trách, Oanh Hành buồn nữa, sang Nhan Hoài và Dư Kình vẫn đang sát một bên: “Các ngươi chứ? Thật là, chỉ đài yên tĩnh thưởng thức dung nhan đồ tôn của , ai ngờ thấy cảnh chướng mắt như . Dám làm càn ngay mắt , Lâm gia đúng là gan to bằng trời. Được lắm, cáo tông chủ ngay đây!”
Dứt lời, “Bá” một tiếng, bóng dáng nàng biến mất tăm .
Chỉ điều, kiếm linh mà nàng vẫn ôm trong n.g.ự.c nhiều ngày nay ném thẳng lòng Nhan Hoài.
Nhan Hoài: “……”
Kiếm linh đặt tên: “……”
Hai bên trừng mắt .
Sau một lúc lâu, tiểu kiếm linh vẻ mệt, liền đổi tư thế, duỗi tay ôm cổ Nhan Hoài: “Cha, ôm!”
Nhan Hoài: “??”
Dư Kình: “??!!”
Vừa mới định kéo đại sư về phòng , Dư Kình tức khắc nổi trận lôi đình, một tay túm lấy kiếm linh từ trong lòng Nhan Hoài, còn lắc lắc vài cái.
Nhan Hoài chỉ thấy sư tôn nhà vốn chế tạo một kiếm linh đầu óc chẳng mấy sáng, giờ lắc đến choáng váng.
“Hét cái gì mà ‘cha’? Cha ngươi là Dung Túc! Đừng loạn nhận bậy, bối phận rối tung cả lên ngươi hiểu ?!”
Nhan Hoài ho nhẹ hai tiếng: “Khụ khụ… Dư Kình, gọi thẳng tên sư tôn. Ta sẽ nghĩ cách tìm sư tôn đến đưa kiếm linh về. cũng , ngươi đến Phân Tràng Kim Đan làm gì thế?”
Dư Kình chợt nhớ mục đích của , liền bĩu môi, ủy khuất : “Đại sư , ngươi xem, thương !”
Nhan Hoài liếc cánh tay Dư Kình trầy một đường nhỏ, bàn tay đang xách kiếm linh lủng lẳng, bất đắc dĩ: “Nếu ngươi còn thể dùng tay xách kiếm linh lên, thì chắc là chẳng .”
Dư Kình: “!!!”
Thất sách thật !!