Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 36
Cập nhật lúc: 2026-04-12 06:27:34
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Danh hiệu “Nhất Dung Kiếm Tiên” quả thực vô cùng vang dội.
Thế nhưng bản , ngay cả tông chủ Thiên Diễn Tông Vu Tấn cũng hiếm khi gặp mặt.
Tuy rằng trong Thiên Diễn Tông đều trong tông môn một vị kiếm tu cực kỳ lợi hại, chỉ thiếu một chút nữa là thể phi thăng, nhưng ngoài việc đó gọi là “Nhất Dung Kiếm Tiên”, thì gần như chẳng mấy ai thêm tin tức cụ thể nào khác.
Và càng ai ngờ , vị Nhất Dung Kiếm Tiên trong truyền thuyết là sẽ dắt theo tiểu bối gây chuyện với khác.
Nhất Dung Kiếm Tiên bật : “Dù cũng là kẻ già , rảnh rỗi việc gì liền náo nhiệt một chút. Lần hiếm khi xuống núi, khéo gặp chuyện như . Người cứ Dung Húc Phong chúng luôn che chở nhà, thì chúng cho họ thấy thế nào là che chở nhà ~”
Nghe tổ sư , Ninh Tự và Dung Nghiên đều đầu về phía Nhan Hoài.
Trong loại tình huống thế , vẫn luôn coi trọng ý kiến của đại sư .
“Ừm… cứ đợi tin sư tôn mang về xem làm chúng lòng . Nghe vị gia chủ Hàn là lý lẽ, nếu sư tôn đồng ý yêu cầu của ông , mà bên chúng gây thêm chuyện, thì e là lắm…”
“Hừ, thôi…” Dung Nghiên miễn cưỡng đáp.
Chuyện tạm thời gác , nhắc đến nữa.
Kể từ khi tin tức Nhất Dung Kiếm Tiên tạm thời ở Dung Húc Phong truyền , lui tới nơi liền càng lúc càng nhiều.
Thậm chí còn của các môn phái khác đặc biệt chạy đến, chỉ để thăm dò thật hư.
Vài ngày , đỉnh Thiên Diễn Phong thêm một xuống núi.
Lần , là một nữ nhân.
Nữ nhân đến Dung Húc Phong, liền lễ phép hành lễ với Nhất Dung Kiếm Tiên, đó bá đạo đến mức đuổi bộ những khác ở đỉnh núi ngoài, chỉ Dung Túc mà mắng: “Dung Húc Phong của chúng là cái chợ chân núi chắc? Ai cũng thể ? Ngươi xem hiện tại thành cái dạng gì ?! Khi nào dạy ngươi biến Dung Húc Phong thành nơi tùy tiện như thế hả?”
Dung Túc khổ sở : “Ta cũng cố ý để khác thấy con trai . dù bọn họ cũng đều là của Thiên Diễn Tông, cũng tiện… Huống chi còn mấy vị là đồng lứa với sư tôn ngài, nào dám cự tuyệt? Ngay cả lão tổ tông cũng đích xuống núi mà!”
Tuy lời sai, nhưng nữ tu vẫn dễ dàng bỏ qua: “Ngươi thật xem, ngày thường nghiêm túc quản lý Dung Húc Phong ? Hiện tại chúng còn bao nhiêu , ngươi nắm rõ ? Năm đó vi sư dặn thế nào? Phải khiến Dung Húc Phong hưng thịnh, ngươi xong chạy mất? Tốt lắm, mấy chục năm trôi qua , ngươi thu mấy đồ ?”
Dung Túc hùng hồn đáp: “Ta đây lời ngươi! Hơn nữa thu bốn đồ đấy!”
Nữ tu “” một tiếng: “Trong đó một là năm nay mới thu, đúng ?”
Dung Túc lập tức phản bác: “Sao thể! Ta mới bế quan xong, năm nay lấy thời gian thu đồ ? Ta khác ngươi, mấy đứa đồ của đều là tự chúng lớn lên!”
Nhan Hoài sư tôn , sang tiểu sư , há miệng mấy nhưng cuối cùng vẫn nuốt lời định trở .
Coi như nể mặt sư tôn một chút.
Quan trọng hơn, vị nữ tu qua dường như là sư tổ của bọn họ, mà Nhan Hoài chẳng hề quen . Trong ký ức còn sót trong thư trung, bóng dáng vị nữ tu , thậm chí ngay cả ký ức của nguyên chủ cũng hề nhắc đến bà.
Trong trí nhớ của nguyên chủ, nữ nhân xuất hiện nhiều nhất đại khái chỉ trưởng lão Mộc Lăng Phong và Mộc Nhàn.
Còn Dư Kình, khi thấy nữ tu xuất hiện thì lập tức kinh sợ.
Bởi vì đời , từng gặp qua bà.
Đó là lâu khi Dung Túc qua đời.
Dung Túc khi tự trách vì bảo vệ đồ của , tâm cảnh sa sút, ngay cả khi đến gây sự cũng thường thất thần, thể phát huy nổi nửa phần thực lực ngày thường. Dư Kình tự hiểu rõ bản , nếu khi đối diện là Dung Túc thời kỳ thịnh, thì e rằng chẳng cơ hội nào để chạy thoát khỏi Thiên Diễn Tông.
Nói cho cùng, khi đó Dung Túc tìm , so với việc báo thù cho đồ , chẳng bằng là để chuộc tội trong lòng vì bảo vệ họ. Tìm , kẻ hại c.h.ế.t các đồ của cũng chỉ là cách để ông tự khiến bản cảm thấy dễ chịu hơn đôi chút mà thôi.
Còn vị nữ tu , là một lý lẽ.
Tu chân giới phần lớn đều là kẻ ý liền rút kiếm đ.á.n.h , lý như bà hiếm thấy.
Ít nhất là khi bà tìm , cũng tự xưng là sư tôn của Dung Túc, mà tu vi của bà hiển nhiên cao hơn nhiều, Dư Kình lúc liền cho rằng chắc chắn khó thoát khỏi tay sư môn .
nữ tu hề tay, chỉ lạnh lùng thật lâu, một câu đầy ẩn ý: “Chuyện gây , thì nên tự trả . Có đôi khi Thiên Đạo sẽ thiên vị một , chẳng còn dáng Thiên Đạo nữa. Nhớ kỹ lời , đừng giẫm lên vết xe đổ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-36.html.]
Nói xong, vị nữ tu liền rời .
Sau đó, và nữ tu đó gặp vài , nhưng cũng chỉ là giao tình sơ sài. Tuy cả hai đều là kiếm tu, song dù cũng là ma tu, nên giữa bọn họ hầu như chẳng thể mấy câu.
Mà đến khi trọng sinh, đây vẫn là đầu tiên thấy nữ tu .
Nữ tu năm xưa vốn lạnh lùng, nay đối mặt với đồ của , cũng chính là sư tôn hiện tại của năng vô cùng tự nhiên, còn vẻ cô tịch như trong ký ức đời .
Đang mải nghĩ ngợi, vị sư tổ rốt cuộc bắt đầu chủ đề: “Vậy kiếm linh của ngươi ? Ta xuống núi là để kiếm linh của ngươi, chứ chẳng tới xem ngươi, ờ… cùng lắm là thuận tiện mấy đồ tôn của thôi!”
Dung Túc hiển nhiên trông mong sư tôn của xuống núi chỉ để gặp , tiện tay xua xua: “Kiếm linh của lão tổ tông mang . Ta cứ cảm thấy lão tổ tông khi bắt cóc nhi t.ử của mất thôi!”
“Ngươi ngốc ? Kiếm linh là do bản mệnh kiếm dưỡng , thể mang ? kiếm linh của ngươi là do đại đồ của ngươi luyện cho một quả Dưỡng Khí Đan mà thành?”
Dung Túc “ừ” một tiếng: “Quả thật Nhan Hoài luyện Dưỡng Khí Đan cũng phần tác động. Thực hai tháng khi xuất quan, dấu hiệu kiếm linh hình thành. lúc đó chỉ là Nguyên Anh kỳ, linh lực hữu hạn, còn tưởng rằng kiếm linh sẽ c.h.ế.t non. Khoảng bảy, tám ngày , đột nhiên trong kết giới bố trí tràn một lượng linh khí mạnh, hơn nữa từ bốn phương tám hướng ùa tới. Sau khi xuất quan, vẫn định tìm cơ hội hỏi Nhan Hoài về việc …”
Nói đến đây, Dung Túc cùng sư tôn đều đồng loạt đầu về phía Nhan Hoài, lúc đang uống .
Nhan Hoài chớp mắt, buông chén xuống: “À, bởi vì đó sư tôn bế quan dưỡng kiếm nên nhiều rảnh rỗi chạy đến Dung Húc Phong thăm dò. Nhiều đến mức thấy mặt còn quen. Có đến giả vờ như gì, liền cùng Ninh Tự bàn tìm cách khiến họ khó chịu một phen. Sư tôn vốn bế quan để dưỡng kiếm, nên nghĩ đến việc luyện một quả Dưỡng Khí Đan, Ninh Tự thì luyện thêm vài pháp khí dẫn linh. Sau đó chúng tìm cơ hội ném vài quả Tụ Linh Đan ngụy trang đỉnh núi bọn họ.”
“Ngày sư tôn xuất quan, còn định giúp ngài dẫn thêm một trận linh khí cuối cùng. Dù Tụ Linh Đan và Dưỡng Khí Đan đều thời hạn, hiệu lực kéo dài mãi . Tính theo thời gian, đó là ngày cuối cùng Dưỡng Khí Đan còn tác dụng, nên chỉ định khiến đám Tụ Linh Đan phát huy thêm chút sức mạnh. đúng lúc , Hàn gia dẫn theo Hàn Sương Tâm và Diệp Hàn Xuyên đến, mà vị họ Hàn cực kỳ ngạo mạn, chẳng hề đặt Dung Húc Phong chúng mắt, tức quá nên dứt khoát lấy luôn làm… kho linh khí.”
Sư tổ nheo mắt: “Ngươi Hàn gia, chẳng là Hàn Thác Hành, gia chủ Hàn gia đó ?”
Nhan Hoài chớp mắt: “Ta , mà quản ai làm gia chủ Hàn gia làm gì?”
Dung Túc đáp: “ là đó. Sao , sư tôn, ngài với Hàn Thác Hành liên quan gì ?”
Nhất Dung · chiến lực đỉnh cao · chuyên thích gây chuyện · nắm rõ tiểu bối nhà khác · kiếm tiên, chen lời tự nhiên: “Có đấy! Nghe sư tôn của ngươi và phu nhân của Hàn Thác Hành là tiểu tỷ cùng lớn lên. Sau khi vị tiểu tỷ thành với Hàn Thác Hành, hai liền xa cách. Mà phu nhân nhà họ Hàn tính kỳ quái, cứ thấy là hoài nghi sư tôn ngươi thông đồng vị hôn phu— , bây giờ là trượng phu của . Hai vì thế mà náo loạn ít .”
Dung Túc “” một tiếng: “Vị gia chủ Hàn tuổi chắc xấp xỉ , vợ lớn tuổi đến thế ?”
Nhan Hoài âm thầm thấy, kiếm của sư tổ rút nửa chừng, nhưng chính bà ép trở về.
Nhất Dung Kiếm Tiên chống cằm: “Cũng lớn lắm . Sư tôn ngươi trong lứa bọn họ vốn trẻ, phu nhân nhà họ Hàn trông cũng xấp xỉ, chỉ là tuổi thực thì lớn hơn Hàn Thác Hành khá nhiều thôi… đúng , Oanh Hành?”
“A? Ừ, sai, nàng lớn hơn hai tuổi cơ.” Sư tổ thuận miệng đáp, đầu với Dư Kình: “Này, tiểu t.ử bên , mau mang điểm tâm lên cho sư tổ, đừng học theo sư tôn ngươi, chẳng tôn kính trưởng bối gì cả.”
Dư Kình qua trái thấy nhị sư Ninh Tự, qua thấy đại sư Nhan Hoài, ngẩn : “Ta… ?”
Sư tổ gật đầu: “ , chính ngươi. Trông thuận mắt hơn, giống cái tên Dung Túc , mặt lúc nào cũng dữ như hung thần ác sát.”
Dư Kình ngơ ngác bưng đĩa điểm tâm dâng lên cho sư tổ.
Thực , mặt sư tổ vốn sẵn điểm tâm, loại Dung sư tôn mua từ chợ núi. Nhìn thì tinh xảo, nhưng ăn chẳng ngon bằng đồ Nhan Hoài tự làm.
Đồ bên ngoài dù cũng chỉ là để buôn bán, thể so với đồ Nhan Hoài chịu bỏ công, bỏ tâm , hương vị tự nhiên khác hẳn.
Mà sư tổ, từng trải qua nhiều năm tháng như thế chỉ cần liếc qua là ngay loại nào ngon hơn.
Dư Kình vốn tưởng rằng việc chỉ là một chuyện nhỏ đáng kể.
khi đặt đĩa điểm tâm mặt nữ tu, ngoan ngoãn gọi một tiếng “Sư tổ”, thì trong đầu chợt vang lên giọng .
Thanh âm phát từ miệng, mà trực tiếp vang trong thần thức—
“Không tồi, xem ngươi quả thật lời .”
Dư Kình trong lòng run lên, ngay cả bàn tay cũng khẽ run.
Nhất Dung Kiếm Tiên lười biếng ngáp một cái: “Oanh Hành, ngươi đang thì thầm gì với tiểu t.ử đó ? Có gì mà lão tổ thể chứ?”
Nữ tu mỉm , cầm một miếng điểm tâm: “Ta gì , chỉ khen tiểu t.ử lớn lên khôi ngô, trông tinh thần thôi.”
“Không , trong bốn đồ của Dung Túc, nhất chắc chắn là Nhan Hoài, tinh xảo lắm!”
“A, đừng bậy, tiểu cô nương độc nhất của chúng Dung Nghiên chẳng xinh ?”
“Cũng , Ninh Tự cũng tuấn tú, đúng là Dung Túc thu đồ mặt!”
“Có lý lý!”