Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 30

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:46:08
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Chờ đến khi Nhan Hoài mang theo Dư Kình trở Thiên Diễn Tông, chuyện giữa Diệp Hàn Xuyên và Hàn Sương Tâm sớm lan truyền mấy phiên bản khác .

Từ khi Diệp Hàn Xuyên dùng Tẩy Linh Đan trở thành đơn Hỏa linh căn, địa vị của trong Thiên Diễn Tông quả thực tăng vọt.

Còn Hàn Sương Tâm tuy cũng là song linh căn, thể hỗ trợ lẫn , nhưng dù vẫn là song linh căn, độ tinh khiết linh căn chỉ thể là tạm . Hơn nữa, tuy nàng cũng là t.ử Thiên Diễn Tông, nhưng xuất từ Hàn gia, nên các t.ử chính tông trong tông môn đối với nàng vẫn luôn mang chút cách.

Trong Thiên Diễn Tông, rốt cuộc t.ử chính tông vẫn chiếm đa . Diệp Hàn Xuyên thiên phú xuất sắc, công khai tỏ rõ thái độ về Diệp gia, điều đó khiến phần lớn t.ử đều về phía , còn ít thì phần nửa giữ thái độ trung lập.

Thậm chí, bắt đầu bàn tán rằng Hàn Sương Tâm quá kiêu ngạo, Hàn gia từ nhỏ sủng nịnh, e rằng chịu nổi cảnh cùng Diệp Hàn Xuyên chịu khổ.

Thực , hiện tại Diệp Hàn Xuyên dù mới chỉ là t.ử ngoại môn, nhưng với thiên phú và tốc độ tấn cấp như hiện giờ, chỉ cần lười biếng, tài nguyên tu luyện về chắc chắn sẽ đến mức quá khan hiếm.

Ngược , Hàn Sương Tâm là bảo bối Hàn gia nâng niu từ nhỏ, từng vì tài nguyên mà phiền não, tương lai nếu hai cùng tiến tu, tất nhiên sẽ chênh lệch nhỏ.

Nhan Hoài cẩn thận khống chế lửa bằng Ngự Hỏa Quyết để hấp điểm tâm, Mộc Nhàn ở bên cạnh c.ắ.n đồ ăn, lúc đến đó liền nhịn mà chậc lưỡi: “Không , bọn họ nghĩ xa như ? Diệp Hàn Xuyên với Hàn Sương Tâm chia chia hợp hợp, bao nhiêu chuyện như thế ? Hai bọn họ mới bao nhiêu tuổi , hiểu cái gì chứ. Cho dù bây giờ thật sự ở bên , ai dám bảo đảm sẽ suốt đời đổi? Ngay cả đạo lữ chính thức cử hành nghi lễ kết hợp còn thể ly hôn, huống chi bọn họ lập Đạo tâm thệ. Nói mấy chuyện , ý nghĩa gì .”

Mộc Nhàn lén dùng pháp thuật trộm một khối điểm tâm trong lồng hấp của Nhan Hoài. Tuy còn đang dùng Ngự Hỏa Quyết để chưng, nhưng phần lớn chín, ăn cũng .

“Phụt, cũng thôi… Mấy chuyện cho vui là , thuận miệng vài câu, ai rảnh mà thật sự để tâm mấy chuyện đó.”

Nhan Hoài liếc mắt sang: “Ta thấy ngươi chính là quá rảnh rỗi, cả ngày cùng tám chuyện, còn trộm điểm tâm chưng xong nữa!”

“Chỉ một khối thôi mà. Nam nhân đừng nhỏ mọn như , coi chừng tìm đạo lữ đó!” Mộc Nhàn thổi nguội khối điểm tâm, ăn một miếng lớn tiếp: “Nói mới nhớ, d.ư.ợ.c liệu luyện Cốt Linh Đan ngươi thu thập đủ ? Mấy loại d.ư.ợ.c đó quá quý hiếm, đoán bên cửa hàng Duyên Lạc thể điều . À, còn nữa, mấy ngày ngươi mang Dư Kình xuống núi, bên nhà đấu giá Duyên Lạc đưa một viên đan d.ư.ợ.c hiếm thấy. Ngươi thấy ? Có định mua về ?”

Nhan Hoài “sách” hai tiếng: “Thấy thì thấy, nhưng loại đan d.ư.ợ.c như Trảm Lôi Đan … cho dù nhiều linh thạch hơn nữa, cũng hạng Kim Đan nho nhỏ như thể tranh . Nhỡ thật sự giành , tám phần là sống sót trở về. G.i.ế.c cướp bảo mấy chuyện kiểu , từng xảy .”

“Ừ, cũng đúng. Tuy ngươi là đại t.ử thủ tịch của Dung Húc Phong, nhưng Trảm Lôi Đan, danh tiếng gì cũng chẳng tác dụng.” Mộc Nhàn gật gù: “Vậy rốt cuộc viên đan đó ai mua mất?”

“Thư gia. Quả nhiên hổ là phú hào một của Thiên Dự Thành. Linh thạch bọn họ ném cứ như từ trời rơi xuống, khiến khác theo kịp.” Nhan Hoài thở dài: “Mấy Thư gia chỉ tranh với ngoài, mà còn đấu trong nội bộ. Ngươi xem, bọn họ chịu chụp xong về nhà từ từ thương lượng, cứ làm ầm ĩ cho nhà đấu giá chiếm tiện nghi mới cam lòng chứ?”

“Ồ, ngươi còn ? Cũng đúng thôi, ngươi đối với mấy chuyện gia tộc thế lực gì đó vốn chẳng hứng thú.” Mộc Nhàn nuốt thêm một miếng điểm tâm, làm bộ như làm gì, tay dùng một chiêu Thanh Trần Quyết, : “Nhà đấu giá Duyên Lạc vốn dĩ là sản nghiệp của Thư gia, bọn họ tay chính là để tự tạo danh tiếng đó!”

Nhan Hoài ngẩn một chút, đó chỉ thể bất đắc dĩ thu lửa trong tay, để mặc điểm tâm trong lồng hấp thêm một lúc mới : “Ta thật sự .”

thì ngay cả nguyên chủ cũng mấy quan tâm loại chuyện . Thân là thủ tịch đại t.ử của Dung Húc Phong, danh tiếng của trong Thiên Diễn Tông, là môn phái lớn nhất Đông Cảnh, đủ khiến khác nể vài phần.

Nguyên chủ đây, tâm tư lớn nhất đều đặt việc tu luyện kiếm đạo và giữ cho hồn thể định. Còn những chuyện như giao thiệp nhân tình, so thì đều chỉ là chuyện vụn vặt.

Điểm tâm chín, Nhan Hoài liền lấy chúng từ trong lồng hấp , bưng ngoài, đưa cho hai tiểu đồ đang trong viện.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-30.html.]

Dư Kình cùng Dung Nghiên trong sân của Nhan Hoài lâu.

Dung Nghiên mấy ngày đột phá Luyện Khí tầng sáu, vốn dĩ còn vui mừng, chia sẻ tin với đại sư và tiểu sư . Không ngờ gặp cảnh cả tòa Dung Húc Phong vắng tanh, chẳng thấy ai .

Hiện tại, Dư Kình đang tìm cách dỗ dành tam sư tỷ của .

“Sư tỷ, ngươi đừng giận nữa mà, chúng cố ý bỏ ngươi……”

“Hừ! Ta thấy rõ ràng các ngươi cố ý! Có còn lén xuống núi ăn ngon ? Mà về mang phần cho !”

Dư Kình lẩm bẩm: “Ta cảm thấy đồ ăn chân núi, với điểm tâm đại sư làm, cũng chẳng ngon bằng.”

“Điều đó thì đúng, nhưng trọng điểm!” Dung Nghiên phồng má, hờn dỗi : “Trọng điểm là, các ngươi căn bản để trong lòng! Các ngươi xuống núi cũng gọi . Từ lúc cha đưa Thiên Diễn Tông tới giờ, còn từng xuống núi nào, ngươi ? Ngươi mới tới bao lâu chứ, mà đại sư mang ngươi xuống núi !”

Dư Kình chớp mắt, vẻ tin nổi: “Không thể nào? Không sư tỷ ngươi bái nhập môn hạ sư tôn nhiều năm ? Sao từng xuống núi nào?”

Dung Nghiên nhún vai: “Ta cũng . Sư tôn còn từng dặn riêng đại sư và nhị sư rằng cần dẫn xuống núi, là sẽ xảy chuyện gì đó. thể xảy chuyện gì chứ? Ta cũng là tu sĩ mà, giờ Luyện Khí tầng sáu, vì vẫn xuống núi?”

“À… nếu là sư tôn dặn, thì đại sư chắc cũng dám làm trái . Dù lời sư tôn …”

Dung Nghiên đương nhiên cũng điều . Cho nên tuy miệng nàng vẫn làm ầm lên, đòi đại sư bồi thường, nhưng trong lòng cũng thực sự ép buộc dẫn nàng xuống núi, chẳng qua là thấy ấm ức thôi.

Nhan Hoài điều đó.

Dung Nghiên tuy đang bướng bỉnh, nhưng vẫn chừng mực. Cậu bèn bưng một đĩa điểm tâm đặt mặt nàng, dịu giọng : “Được , tiểu sư đừng tức giận nữa ? Sư còn đặc biệt mang quà cho ngươi đây.”

Dung Nghiên lập tức giơ ba ngón tay , nghiêm túc : “Đại sư , hiện tại còn là tiểu sư nữa, gọi là tam sư !”

Nhan Hoài bật : “Được , tam sư . Vậy lễ vật ?”

“Muốn!”

Dung Nghiên dễ dỗ vô cùng, nhanh quên luôn chuyện đang giận dỗi.

Dư Kình thì ghi nhớ kỹ lời nàng . Nếu Dung Túc từng dặn rằng Nhan Hoài và Ninh Tự dẫn Dung Nghiên xuống núi, thì khẳng định là nguyên nhân.

Dư Kình cảm thấy, Dung Nghiên lẽ điều gì đó bất thường.

Đại sư chắc chắn rõ hơn. Nếu cơ hội, thể hỏi đây?

-----

Tác giả lời

(づ ̄3 ̄)づ╭♡~

Loading...