Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 27

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:43:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Nhan Hoài dù cũng là một tu sĩ Kim Đan kỳ. Dù chỉ là thế giữa chừng”, nhưng dù thế nào nữa, cũng kế thừa ký ức của nguyên chủ. Tuy đôi lúc vẫn chút thích ứng, nhưng những thứ trong Tu chân giới, cái gì đáng giá, cái gì là đồ bỏ vẫn nắm rõ trong lòng.

Huống chi, còn một vị sư là khí tu, dù chuyên gia, nhưng về mặt khoáng thạch linh vật, ít nhất lý thuyết cơ bản đều rõ.

Đông Tuyền thạch và Hàn Hôi thạch là hai loại khoáng thạch giống , nhưng ngoài việc bề ngoài tương tự, hai thứ gần như chẳng điểm chung nào.

Đông Tuyền thạch là khoáng chất dùng khi luyện chế pháp khí trung giai, giúp định hình và dẫn lực lượng pháp khí. Còn Hàn Hôi thạch chỉ là loại đá dùng để tạo khuôn thử, ngay cả pháp khí cấp thấp cũng chẳng ai thèm dùng nó để luyện chế.

Loại chuyện như , chỉ cần chút kiến thức về luyện khí đều . Nhan Hoài cảm thấy tiểu thương mặt tám phần là xem như công t.ử nhà giàu chỉ tu luyện, rành thế sự.

Ngay cả Dư Kình cũng dùng ánh mắt “ngươi coi ai là ngốc ?” chủ quán .

Tiểu thương chút hổ, đưa tay gãi mũi.

Ngay cả chính gã cũng thừa nhận, lời gã , e chỉ những mới bước chân Tu chân giới mới nửa tin nửa ngờ mà thôi. Chỉ cần lăn lộn một thời gian, ai cũng sự khác biệt giữa hai loại đá . Chẳng qua gã hồ đồ, thấy hai tiểu hài t.ử trông như nuôi trong nhà, chẳng hiểu thế sự, bèn nghĩ thể là loại chỉ tu luyện mà hiểu đời, thể lừa một phen.

Tài nguyên tu luyện vốn tốn kém. Tu vi của gã đình trệ lâu nay vì kiếm đủ vật liệu. Hơn nữa vị công t.ử mặt thoạt tính tình hòa nhã, gã nghĩ cùng lắm nếu phát hiện thì giả vờ đáng thương, chắc cũng chẳng .

Tiểu quán chủ xoa tay : “Công t.ử đừng so đo như , ngài xem đây chỉ là buôn bán nhỏ. Nếu ngài ưng tảng đá , chi bằng xem thử mấy món khác? Sạp tuy nhỏ, nhưng đồ cũng ít .”

Nhan Hoài xoay tảng đá trong tay, liếc Dư Kình: “Ngươi tảng ? Thật , thứ chẳng gì đặc biệt . Sau viện còn cả đống lớn, chẳng ai thèm lấy. Có lẽ ngươi mới học nên phân biệt , nhưng nếu ngươi thật sự thích thì thôi, sư cũng tiếc chút linh thạch .”

Chủ quán , mắt sáng lên, cửa .

Gã nhanh chóng phán đoán tình hình của hai .

Vị sư rõ ràng hiểu chuyện, là chuyên nghiệp nhưng ít nhất phân biệt đồ thật đồ giả. Còn vị sư bên cạnh, e rằng mới nhập môn, hiểu rõ thị trường, gì cũng thấy lạ.

Mà vị sư thì xem khá hào phóng, đối xử với sư cũng tệ. Nếu khéo léo moi từ phía tiểu sư , chừng thể kiếm một khoản từ tay . Còn về việc hai đó vì mấy món đồ đáng tiền mà sứt mẻ tình cảm, thì đó chẳng việc của gã.

trong Tu chân giới, thứ đều tàn khốc, ngay cả đạo lữ của còn thể vì lợi ích mà rút kiếm tương tàn, huống chi chỉ là một đôi sư .

Có lẽ, một tiểu thương vô danh như gã chỉ là một khúc nhạc đệm nhỏ trong mối quan hệ giữa hai thôi. Ai bọn họ thực sự hòa thuận như vẻ bề ngoài?

đáng tiếc, Dư Kình phối hợp.

Thiếu niên chừng mười tuổi, gương mặt còn non nớt, nhập vai “tiểu tu sĩ ngây thơ mới Tu chân giới” một cách hảo. Chỉ thấy đột nhiên nắm lấy ống tay áo sư , vẻ mặt nghiêm túc: “Sư , thôi bỏ , đừng mua nữa. Tiểu quán chủ trông lén lút, cứ như làm chuyện . Trước nhà Vương thúc bên cạnh, lúc định lừa tiền vợ cũng làm vẻ mặt đó! Sư , ngàn vạn đừng để lừa nha!”

Nhan Hoài: …

Nhan Hoài cảm thấy Tu chân giới thật sự thiếu mất một tượng vàng Oscar cho Dư Kình.

Tuy trong lòng ngừng phun tào, nhưng mặt Nhan Hoài vẫn tán đồng với Dư Kình: “Quả thật giống , nhưng sư cũng dễ bắt nạt, cục đá ngươi thật cần ?”

Dư Kình do dự một chút: “Cục đá đúng là chẳng thứ gì , chỉ là dáng vẻ trông mắt thôi, trông khá giống tảng đá mà nương để .”

“À, là khối đá lúc lên núi phát hiện, đó tìm mãi thấy, ném ? Vậy , sư giúp ngươi mua, coi như lưu chút kỷ niệm . Dù khối ... Thôi, nhắc cũng !”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-27.html.]

Nhan Hoài thuận theo lời Dư Kình, tiếp tục diễn cho trôi chảy, dựa theo giá thị trường của hàn hôi thạch, để cho tiểu quán chủ ba viên linh châu: “Lão bản, ngươi cũng là buôn bán nhỏ, ép giá ngươi . Nhìn kích cỡ của khối hàn hôi thạch , cho ngươi ba viên linh châu, giá ở cửa hàng cũng chẳng thấp hơn .”

Dứt lời, để linh châu cho lão bản tiểu quán, cùng sư mang theo tảng đá rời .

Không chỉ rời khỏi tiểu quán, mà là rời khỏi hẳn khu chợ.

Bên cạnh, một tiểu quán khác lão bản xem trọn vẹn màn kịch, khẽ “tấm tắc” hai tiếng: “Hai sư quan hệ cũng khá đấy. Chỉ may mà chẳng vật gì quý giá, nếu , sư mất mặt như thế, khi về sẽ xử lý thế nào.”

Một lão bản khác “” một tiếng: “Ta thì thấy, tiểu t.ử thông minh lắm. Tên Lưu đầu gạt , chỉ liếc qua là ngay.”

“Cũng đúng, chỉ là cuối cùng vẫn khiến sư của thêm chút phiền toái. Cũng may chuyện lớn, nghĩ cùng lắm mắng hai câu thôi. Nếu thật sự là thiết, khi sư còn dạy dỗ thêm chút nữa chứ.”

“Ta thấy, hai bọn họ đúng là thật lòng thiết.”

Mấy lão bản quen với , chỉ xa hơn thì khẽ nhạt một tiếng.

——

Nhan Hoài mang theo Dư Kình trở về tiểu viện mà bọn họ thuê danh nghĩa nhà đấu giá Duyên Lạc.

Lão bản tiểu quán thật chẳng hàng, nếu cũng chẳng đem tảng đá đó bày ngoài.

Dư Kình để ý đến khối đá , tuy bề ngoài trông chẳng khác gì một khối hàn hôi thạch tầm thường, chất lượng còn , nhưng nếu là tu sĩ Kim Đan trở lên, thần thức, dùng thần thức thăm dò trong sẽ phát hiện tuy bên ngoài chỉ là một lớp hàn hôi thạch, nhưng sâu bên trong ẩn chứa một thứ thể ngăn trở thần thức.

Cụ thể là vật gì thì với thần thức hiện giờ của Nhan Hoài vẫn , nhưng vật thể cản thần thức, nhất định là đồ !

Khi phát hiện điều đó, Nhan Hoài lập tức tính sẵn, cùng Dư Kình diễn một màn.

Cũng may kỹ thuật diễn của hai đều tệ, dù lão bản tiểu quán cũng chẳng gì.

Chờ khi về đến sân, Nhan Hoài và Dư Kình còn cố kỵ nữa. Nhan Hoài lấy khối hàn hôi thạch lớn nhưng cũng chẳng nhỏ: “Hừ, rốt cuộc bên trong là thứ gì đây? Lúc nãy chỉ dùng thần thức quét sơ, chỉ bên trong gì đó khác lạ.”

“Ta cũng rõ, chỉ là khi , cảm giác nó đang tìm .” Dư Kình thật thà đáp.

Hiện tại trọng sinh về năm mười hai tuổi, thể là , tu vi cũng thế, thần thức chỉ miễn cưỡng cảm ứng vật đang cộng hưởng cùng .

“À, là ngươi nhặt món hời đó. Thông thường thứ khiến ngươi cảm thấy nó ‘tìm’ ngươi, tám phần là cùng linh căn của ngươi tương ứng. Cảm giác đó quen.” Nhan Hoài , “Ngươi là phong linh căn, độ tinh khiết tới tám chín phần, so với cực phẩm linh căn chỉ kém chút xíu, cảm ứng cũng là chuyện bình thường. Đã cảm ứng thì chín phần là vật tương hợp với ngươi, thứ đó. Giữ kỹ, đừng để ai .”

Dư Kình khối đá trong tay, ngẩng đầu Nhan Hoài, cuối cùng vẫn đem trả : “Sư , ngươi giúp giữ . Ta chỉ túi trữ vật bình thường, lỡ rơi thì cũng mất, vẫn nên để trong nhẫn trữ vật của sư cho an tâm.”

“Ồ, tin ? Không sợ độc chiếm món của ngươi ?”

“Sư sẽ , hơn nữa khối đá vốn là do sư bỏ linh châu mua về.”

Tuy chỉ tốn ba viên linh châu.

——

Tác giả lời :

Ta cái tiểu yêu tinh điện thoại quyến rũ, chậm trễ thật xin QAQ

Ngủ ngon nhé.

Loading...