Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 22

Cập nhật lúc: 2026-04-09 14:37:49
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Dư Kình đối với Diệp Hàn Xuyên và Hàn Sương Tâm sinh một loại chán ghét hiểu nổi. So , thậm chí còn thấy Hàn Giang Dạ, tính tình , kiêu ngạo ương ngạnh, gây thù khắp nơi khiến chút thiện cảm hơn.

Trên đường trở về Dung Húc Phong, Nhan Hoài một tay kéo Dư Kình, trầm ngâm: “Đây là vì chứ? Chẳng lẽ chỉ vì ngươi hai tiểu hài t.ử thuận mắt, thấy Hàn Giang Dạ đối đầu với bọn họ nên liền cảm thấy thuận mắt hơn? Cái gọi là ‘kẻ thù của kẻ thù chính là bằng hữu’?”

“Cũng thể.” Nghĩ mãi nguyên nhân, Nhan Hoài dứt khoát gạt chuyện đầu, chỉ dặn dò: “Bất kể là Diệp Hàn Xuyên, Hàn Sương Tâm Hàn Giang Dạ, về ngươi nhất đừng dính chuyện của hai nhà đó. Ta linh cảm, bao lâu nữa hai bên sẽ làm chuyện lớn.”

Dư Kình ngẩng đầu Nhan Hoài: “Sư , ngươi chuyện gì ?”

Nhan Hoài xua tay: “Về .”

Dư Kình dáng vẻ thần thần bí bí của đại sư , vốn dĩ mấy hứng thú, giấu giấu giếm giếm như mà lập tức thấy tò mò.

Xem , chuyện nội tình lớn!

Vì thế, khi trở về Dung Húc Phong, Dư Kình về sân viện của thẳng theo Nhan Hoài về chỗ , còn cầm lấy túi trữ vật đại sư chuẩn sẵn từ sáng để lấy điểm tâm , ăn chuẩn bát quái.

Bên trong Dung Húc Phong, Dung Túc sớm mời thiết lập trận pháp phòng hộ, trừ phi là tu vi cao hơn ông, nếu tìm tới cũng khó mà phát hiện phong . Đây cũng là nguyên nhân Nhan Hoài vẫn lo Dư Kình ngoài sẽ tìm đường về, dù Dung Túc cấp cho quyền kết giới, nhưng đầu phong, mới như thường sẽ lạc đường.

Tóm , trong Dung Húc Phong vẫn là nơi an nhất, ít nhất sẽ sợ khác lén.

Nhan Hoài trong phòng , đóng kín cửa, sắp xếp ngôn từ, cuối cùng đem nghìn lời vạn chữ rút gọn thành một câu: “Diệp Hàn Xuyên và Hàn Sương Tâm… tám phần là biểu .”

Dư Kình đang ăn điểm tâm, xong thì lập tức nghẹn họng, ho sặc đến đỏ cả mặt, hồi lâu mới lấy tinh thần.

“Đại sư , ngươi … chuyện là thật ?” Chưa từng qua, cho dù là đời

Không đúng, chuyện hình như đời thật sự từng xảy .

Dư Kình cố gắng nhớ những ký ức khi còn ở Lưu Tiềm Phong, quả thật chút manh mối sót .

Khi còn ở Lưu Tiềm Phong, ít khi quan tâm chuyện của các đỉnh khác. Lưu Kiến vốn áp bức t.ử trong phong quá mức nghiêm khắc, khiến ai nấy đều bận rộn tu luyện, thời gian để dòm ngó chuyện khác. Chỉ khi nào sự việc ầm ĩ đến mức bộ Thiên Diễn Tông đều , thì mới truyền đến tai .

Tuy rằng khi chỉ đôi ba câu, nhưng sự việc năm đó quả thật náo động cực lớn.

Nhân vật chính trong chuyện, dĩ nhiên Dư Kình là ai. Hắn thậm chí nhớ rõ tên hai , chỉ rằng cả hai đều là t.ử môn khách khanh trưởng lão, tuy cùng một vị.

Hai vị trưởng lão , thế lực trong tông môn phân cao thấp. bởi vì nhà trai chỉ là tư sinh tử, còn nhà gái là tiểu thư khuê các, hơn nữa là con gái cưng của gia chủ, nên lúc đầu đôi vốn coi trọng. Dù nhà gái thiên phú tu luyện , xếp hàng nhất lưu, thì nhà trai cũng chỉ ở mức tạm .

Sau đó xảy một chuyện, nhà trai vận khí cực . Trong hướng tháp ở Kiếm Tháp, ngoài ý nhận một viên tẩy linh đan phẩm chất cực cao. Vị thiếu niên đó dường như Thiên Đạo ưu ái, khi tẩy bỏ Thủy linh căn, ngẫu nhiên gột bỏ luôn cả tạp căn trong , khiến căn cơ chuyển hóa thành Đơn Hỏa linh căn hiếm thấy.

Từ đó, thiên phú tăng vọt. Cộng thêm bản vốn siêng năng tu luyện, nên đôi nam nữ rốt cuộc cũng nhà gái đồng ý cho qua .

Sau , tình cảm giữa hai ngày càng sâu đậm, họ còn tính toán chính thức kết thành đạo lữ.

ngay lúc đó, truyền một tin chấn động.

Hai họ, thực là biểu .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-22.html.]

Lúc , Dư Kình chỉ coi như chuyện qua, thuận miệng một câu: “Con cháu nhà giàu đúng là phức tạp thật.”

hiện tại, khi kết cục từ miệng Nhan Hoài, đầu sự việc , cảm thấy Diệp Hàn Xuyên và Hàn Sương Tâm đúng là phù hợp với hình tượng nam nữ chính trong câu chuyện năm đó.

Tuy Nhan Hoài chỉ sơ qua, nhưng Dư Kình cảm thấy tám phần mười là sai .

Dư Kình về phía Nhan Hoài: “Đại sư , chuyện như , ngươi ?”

“Ai, cũng là trời xui đất khiến thôi.” Nhan Hoài thở dài, vẻ mặt như chẳng còn thiết sống, “Chuyện đến sư tôn cũng từng kể qua. Năm đó, sư tôn chỉ là đồ , mà khi còn là một tiểu tu sĩ Luyện Khí kỳ, mới học cầm kiếm. Tuy mới bắt đầu luyện, nhưng dù cũng là Luyện Khí kỳ , nên ngày thường luyện chút pháp thuật dẫn khí quanh . Khi đang luyện ẩn khí thuật, trốn trong bụi cây, dùng thuộc tính linh khí mộc để giả dạng làm cây. Ban đầu là chơi trốn tìm với sư tôn thôi, ai ngờ bao lâu, một nam một nữ xuất hiện ngay bên cạnh ……”

“Hai đó cố tình đều , lúc ở Thiên Diễn Tông cũng khá nổi danh. Nữ là Diệp thị Diệp Huân, theo đuổi nhiều vô kể; còn nam là Hàn thị Hàn Tự Khanh, khi đó xem là nhân vật thiên tài. Sau đó, hai liền ve vãn bên ngay cạnh , mà hai vị tu sĩ Kim Đan kỳ phát hiện , một kẻ mới chỉ là Luyện Khí kỳ.”

“Về thì ?” Dư Kình bưng chén truy hỏi, “Nếu chỉ , đại sư hẳn sẽ chắc chắn đến thế rằng Diệp Hàn Xuyên là con của hai đó.”

“Về , về bọn họ ẩn danh suốt một thời gian dài. Khi đó đang dưỡng , gần như đóng cửa ngoài, nên cũng chẳng tin tức của họ. Mãi đến hơn nửa năm mới tin về Diệp Huân, lúc nàng mang thai, nhưng nhất quyết cha đứa nhỏ là ai.” Nhan Hoài ngẫm nghĩ một chút tiếp: “Còn Hàn Tự Khanh, bỏ trốn hôn lễ, bắt về, đến giờ vẫn còn giam lỏng.”

Dư Kình cứng họng một hồi lâu mới hỏi: “…… Hàn Tự Khanh chẳng đó vị hôn thê ?”

“Chuyện thì, giống như mấy tin đồn phố về vị hôn thê của thôi, đủ phiên bản, chẳng cái nào chắc chắn cả. Có Hàn Tự Khanh cùng vị hôn thê là thanh mai trúc mã, cũng hai nhà từ nhỏ đính ước, cha hai bên thấy môn đăng hộ đối nên tự quyết định. chẳng nguồn nào xác thực cả, cho vui thôi.”

“Đại sư , tuy nhiều điểm trùng hợp như , thoạt dường như chẳng trùng hợp nữa, nhưng nếu thật sự chỉ là ngẫu nhiên thì ? Hàn Tự Khanh chẳng vị hôn thê rõ tên , thể Diệp Huân chuyện đó, đau lòng tuyệt vọng nương nhờ khác. Dù cũng , theo đuổi nàng khi ít!”

Lời thì , nhưng trong lòng Dư Kình gần như khẳng định, Diệp Hàn Xuyên chính là con trai của Diệp Huân và Hàn Tự Khanh.

thì, từng trải qua đời !

“Cho nên mới là chỉ phỏng đoán thôi.” Nhan Hoài phản bác, chỉ khẽ thêm: “Chỉ là sinh nhật của Diệp Hàn Xuyên, nếu tính ngược mười tháng, khéo trùng với thời gian hai ‘làm bộ làm cây’ ngay cạnh đúng tháng luôn…… Phi phi phi, với ngươi là tiểu hài t.ử mấy chuyện làm gì!”

Dư Kình thật sự còn lời nào để .

Sinh nhật của Diệp Hàn Xuyên vốn chẳng bí mật gì.

Trước , Diệp gia từng tìm cha đứa nhỏ, dù Diệp Huân cũng là của Diệp gia. Một đại gia tộc như , thể để trong nhà hủy danh dự. Chỉ tiếc Diệp Huân nhất quyết chịu , nên họ từng tính toán thời gian, thậm chí còn mời cả của Thiên Cơ Các đến suy đoán thiên cơ.

Cuối cùng chỉ thể đưa thời gian mơ hồ.

mà Diệp Huân từng gặp quá nhiều, rốt cuộc cũng chẳng tìm ai, mà miệng nàng kín như bưng, thế là việc rơi bế tắc.

Có lẽ cũng vì mà trong mắt Diệp gia, Diệp Huân khiến cả gia tộc mất mặt. Thế nên, họ cũng chẳng thuận mắt đứa con nàng để . Huống chi, tư chất của Diệp Hàn Xuyên , khiến họ càng thêm khó chịu với .

Cuối cùng, Nhan Hoài khẽ thở dài, xoa nhẹ đầu tiểu sư : “Chuyện chỉ ngươi , đừng kể ngoài. Mấy chuyện bát quái của dòng dõi nhà lớn đẽ gì , chừng còn rước họa . Coi như từng thấy gì .”

Dư Kình phồng má: “Ngươi còn kể cho !”

“Này, nghẹn suốt mười lăm năm , còn lâu hơn tuổi ngươi đấy! Không cho một chút thì chịu nổi?” Nhan Hoài hì hì, khiến Dư Kình chỉ cảm thấy buồn bất lực.

Hắn cảm giác, đại sư như đang : “Khó chịu thì cùng khó chịu, đừng bỏ một chịu khổ.”

-----

Tác giả lời :

Ngủ ngon, moah moah (づ ̄ 3 ̄)づ

Loading...