Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-31 10:38:56
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Nhan Hoài hôn mê quá lâu, cũng giống , cứ như ngủ say mãi tỉnh. Dung Túc sợ đến mức suýt cho rằng trong lúc độ kiếp Kim Đan, lôi kiếp trực tiếp đ.á.n.h tan thần hồn vốn định của đại đồ , nên mỗi ngày đều tới bắt mạch, kiểm tra linh khí trong cơ thể .
Không chỉ thế, sợ bản y thuật đủ, Dung Túc còn thường xuyên từ Mộc Lăng Phong mời Mộc trưởng lão chuyên về trị liệu đến giúp bắt mạch cho vị đại đồ nhỏ yếu đáng thương nhưng thiên phú cực cao . dù , Nhan Hoài vẫn hôn mê suốt hơn nửa tháng, khiến Mộc trưởng lão bắt đầu hoài nghi năng lực y đạo của chính .
Đặc biệt là khi Nhan Hoài vượt qua lôi kiếp Kim Đan, rõ ràng Thiên Đạo còn để ban thưởng, thế mà vẫn tỉnh , chuyện khiến khỏi nghĩ theo hướng .
Hiện tại, tuy Nhan Hoài chỉ tỉnh trong chốc lát, nhanh ngủ , nhưng rốt cuộc cũng tỉnh. Dung Túc mừng rỡ tới mức ngay trong ngày liền vội vã chạy đến Mộc Lăng Phong, kéo Mộc trưởng lão đến xem cho đồ .
Vì , khi Nhan Hoài nữa tỉnh , liền thấy mặt một nữ nhân từng gặp qua, song vẻ quen thuộc, đang dịu dàng bắt mạch cho .
Lúc , trong tai Nhan Hoài vẫn còn tiếng ù ù, nhưng giảm nhiều. Cậu thể lờ mờ thấy khác chuyện, còn đến mức chỉ thấy môi họ động mà chẳng rõ gì nữa.
Nữ nhân với , mà nghiêng đầu sang với sư tôn , Dung Túc: “Vốn cũng tra vấn đề gì, nhưng hiện tại xem , thần hồn của vững hơn nhiều. Có lẽ lôi kiếp Kim Đan cũng giúp ít nhiều. Dù vẫn nên cẩn trọng. Theo thấy, sớm muộn gì cũng nên cho Nhan Hoài chuyển sang tu con đường khác, cần cố chấp ở kiếm đạo. Kiếm tu lôi kiếp vốn nổi tiếng hung hiểm, chính ngươi là kiếm tu chẳng lẽ còn rõ ? Lần vận khí tệ, may mà qua . còn Nguyên Anh, Hóa Thần, Hợp Thể… mỗi đều lôi kiếp, ngươi thể chắc rằng vận khí của nào cũng thế ?”
Quả thật, chắc.
Đừng đến Nhan Hoài vốn thần hồn yếu sẵn, ngay cả những tu sĩ lôi linh căn mạnh nhất, khi thực sự đối mặt lôi kiếp cũng chẳng dám đảm bảo thể mà thoát. Dưới lôi kiếp, đạo tiêu nhân vong hiếm.
Dung Túc là một kiếm tu, dĩ nhiên hy vọng đồ cũng thể luyện thành kiếm đạo. t.ử thứ hai thì luyện kiếm nửa chừng chuyển sang luyện khí, t.ử thứ ba luyện một nửa thì vẽ bùa. Chẳng lẽ giờ đến lượt đại đồ cũng bỏ kiếm giữa chừng để luyện thứ khác ?
Nghĩ đến đây, Dung Túc trong lòng liền khó chịu, mà Mộc trưởng lão ở bên cạnh vẫn thao thao bất tuyệt: “Ngươi xem Nhan Hoài, trời sinh Mộc Hỏa song linh căn, đúng là mầm để luyện đan. Không bằng khi tỉnh , ngươi cho cùng về Mộc Lăng Phong ? Đan tu độ kiếp vốn nhẹ hơn kiếm tu nhiều, ngươi cứ yên tâm. Chúng giao tình mấy trăm năm , đảm bảo giúp ngươi nuôi đồ trắng trẻo mũm mĩm, yên vô sự!”
Dung Túc lập tức đen mặt, trong khi Ninh Tự và Dung Nghiên bên cạnh cố nhịn đến run cả vai.
Nhan Hoài trời sinh Mộc Hỏa song linh căn, hơn nữa độ tinh khiết cực cao, quả thật là tư chất tuyệt hảo để luyện đan. Mộc trưởng lão ngấp nghé từ lâu, từ khi linh căn thiên phú của Nhan Hoài kiểm tra liền chịu buông tha, mỗi gặp Dung Túc đều nhắc đến vài câu, đến mức Dung Túc tức hộc m.á.u mà đuổi .
Thế nhưng , chuyện của Nhan Hoài quá nghiêm trọng, ngay cả Dung Túc vốn cứng rắn chịu nhượng bộ cũng khỏi cau mày suy nghĩ.
Vì thế, khi Nhan Hoài tỉnh , thứ thấy chính là một khung cảnh vô cùng kỳ dị.
Mộc trưởng lão bắt mạch cho , trò chuyện với Dung trưởng lão, Dung trưởng lão thì một bên trầm tư, Ninh Tự cùng Dung Nghiên ngoan ngoãn bên cạnh, chỉ là dường như đang cố nhịn .
Vừa thấy Nhan Hoài mở mắt, Mộc trưởng lão lập tức phản ứng: “Ồ, Nhan Hoài tỉnh ? Xem hiện tại gì đáng lo. Chỉ cần phục thêm vài viên đan d.ư.ợ.c củng cố tu vi Kim Đan là . vẫn nên cẩn thận.”
Trong tai Nhan Hoài vẫn còn tiếng ù, nhưng miễn cưỡng khác . Lúc Mộc trưởng lão , liền gật đầu: “Đa tạ Mộc trưởng lão.”
Vừa dứt lời, Ninh Tự cùng Dung Nghiên vốn đang im lặng lập tức reo lên: “Đại sư ! Đại sư thể !”
Nhan Hoài dở dở : “Ta vẫn luôn mà, chỉ là còn rõ các ngươi đang gì thôi.”
Đã tình trạng của Nhan Hoài hiện tại tệ, Dung Túc liền cùng Mộc trưởng lão mang theo Ninh Tự và Dung Nghiên ngoài: “Đi thôi, để cho đại sư các ngươi nghỉ ngơi dưỡng sức cho , tạm thời đừng quấy rầy . Chúng ngoài!”
Nhan Hoài tuy rằng tỉnh táo, nhưng cơ thể vẫn dễ chịu. Ban đầu còn định dậy tiễn sư tôn, Dung Túc ấn một tay xuống giường: “Ngươi định làm gì đấy? Nằm yên giường !”
Sau khi rời khỏi phòng Nhan Hoài, Dung Túc suy nghĩ nhiều.
Đôi khi, ông cũng thừa nhận Mộc trưởng lão sai. Nhan Hoài thiên phú cực , nhưng thần hồn yếu, mà nguyên nhân cụ thể thì đến nay vẫn rõ. Khi Nhan Hoài còn nhỏ, Dung Túc từng mời cả tông chủ đến xem, song đối phương cũng tìm nguyên do, chỉ phỏng đoán rằng Nhan Hoài thể từng trải qua thần hồn ly thể.
giải quyết vấn đề thần hồn , ngay cả tông chủ cũng bó tay, vì thế mới kéo dài tới tận bây giờ.
Về mặt lý trí, Dung Túc công nhận như Mộc trưởng lão , lôi kiếp của đan tu quả thực dễ vượt qua hơn kiếm tu. Bởi bình thường, thể của đan tu mạnh bằng kiếm tu, nhưng nếu Nhan Hoài chuyển sang đan tu mà vẫn rèn luyện thể, đến lúc độ kiếp thể dùng đan d.ư.ợ.c tạm thời củng cố thần hồn, nhiều lớp bảo đảm như , cũng chẳng khác gì tu sĩ bình thường. , dù hiểu rõ điều đó, trong lòng Dung Túc vẫn thấy khó chịu.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-2.html.]
Ba đồ mà ông thu, chỉ đại đồ là ngoan ngoãn lời, bảo luyện kiếm thì thật sự luyện kiếm. Còn hai đứa thì Ninh Tự bỏ giữa chừng luyện khí, Dung Nghiên chạy học vẽ bùa. Bây giờ, chẳng lẽ ngay cả đại đồ cũng bỏ kiếm nửa chừng mà luyện đan ?
Lý trí bảo ông nên cho Nhan Hoài chuyển sang đan tu, nhưng cảm xúc cam lòng, ông vẫn một đồ cùng tu kiếm đạo.
Suy nghĩ lâu, cuối cùng Dung Túc quyết định để Nhan Hoài tự chọn.
“Chuyện là , kế tiếp ngươi chuyển sang đan tu, tiếp tục làm kiếm tu, cái để ngươi tự quyết định.” Dung Túc giường, vẻ mặt dường như bình tĩnh.
Thực lúc Nhan Hoài thể xuống giường. Dù cũng là tu chân, thể yếu ớt như phàm nhân. Chỉ là chẳng hiểu Ninh Tự và Dung Nghiên đột nhiên gán cho cái hình tượng “mảnh mai dễ vỡ”, nhất quyết bắt thêm vài ngày. Mỗi khỏi phòng, lập tức hai sư sư “hộ tống” trở giường. Tình cảnh kéo dài gần hai tháng .
Nhan Hoài cảm thấy sắp mốc meo thành nấm mất thôi.
Dù , hai tháng cũng cho cơ hội nghiền ngẫm ký ức của nguyên chủ, để đến mức mù mờ giữa thế giới tu chân xa lạ .
Sau thời gian tìm hiểu về Thiên Diễn Tông và tình hình giới tu chân, Nhan Hoài cũng hiểu rõ nếu giữ mạng, việc đầu tiên nên làm là đổi hướng tu luyện. Dù là đan tu khí tu, đều an hơn so với con đường kiếm đạo lôi kiếp bổ thẳng .
Nguyên chủ xuất cao quý như mà còn bỏ mạng lôi kiếp của kiếm tu, thì kẻ chỉ là xuyên đến như càng chẳng dám mạo hiểm.
Trong lòng quyết, Nhan Hoài vẫn liếc sư tôn đang đen mặt, dè dặt hỏi: “Sư tôn, ngài thấy ?”
Dung Túc lập tức giơ tay gõ mạnh lên trán : “Thấy cái gì mà thấy! Là ngươi tu luyện là tu luyện? Tự ngươi thấy là , cần thấy!”
Nhan Hoài hì hì, đáp ngay: “Vậy thì con chuyển sang đan tu !”
Lý trí bảo Dung Túc rằng, đan tu, khí tu phù tu, đều dễ vượt qua lôi kiếp hơn kiếm tu. Ông cũng hiểu, với thiên phú của Nhan Hoài, dù tu cái gì cũng thể thành tài. Thân là sư tôn, Dung Túc thể tự hào rằng đại đồ của , dù chọn con đường nào, đều là xuất sắc.
trong lòng ông vẫn khỏi tiếc nuối. Dù , ông vẫn mong một đồ kế thừa y bát của , cùng tu một đạo kiếm.
Khi thấy đại đồ rốt cuộc hạ quyết tâm chuyển sang đan tu, Dung Túc thở một , song ngoài miệng vẫn chịu mềm: “Hừ, ngươi đúng là đồ bất hiếu, cuối cùng vẫn theo lão Mộc học luyện đan!”
Trong lòng còn đang bực, ông trông thấy mép giường của Nhan Hoài bày đầy ngọc giản.
Những thứ đó ông nhận ngay, chính là đan phương mà Mộc trưởng lão Mộc Lăng Phong thường cho t.ử mới. Thứ gì đặc biệt ở Mộc Lăng Phong, nhưng đặt trong phòng Nhan Hoài thì chướng mắt vô cùng.
“Ngươi xem, ngươi sớm chẳng định luyện kiếm nữa? Sao lấy ngọc giản của Mộc Lăng Phong về đây? Ngươi chẳng lẽ vụng trộm bái lão Mộc làm thầy? Ngươi—”
Thấy sư tôn sắp theo hướng “ngươi vô tình vô nghĩa”, Nhan Hoài vội cắt lời: “Sư tôn, ngài đừng nghĩ nhiều, chuyện đó! Một ngày là thầy, cả đời là cha, sư tôn vĩnh viễn là phụ của con!”
Dung Túc: …
Cái thằng nhỏ đang cái gì thế hả!
Nhan Hoài nhanh chóng kéo đề tài về đúng hướng: “Thật chỉ Mộc trưởng lão cho con ngọc giản, cả Ninh Tự và Dung Nghiên cũng đưa cho con xem qua phần tu luyện của họ. Kiếm tu lôi kiếp thật sự quá tàn nhẫn, thần hồn yếu như con chịu nổi. Cho nên đổi một hướng tu luyện thôi. sư tôn yên tâm, con vẫn sẽ luyện kiếm.”
Chỉ là, từ nay về , sẽ dồn hết tinh lực kiếm đạo nữa, mà sẽ dành nhiều thời gian hơn cho việc luyện đan.
Điều , Dung Túc dĩ nhiên hiểu, chỉ là trong lòng vẫn thoải mái mà thôi.
“Hừ, các ngươi mấy đứa bất hiếu cứ đợi đấy! Ta sớm muộn gì cũng sẽ tìm một đồ thật ngoan, chịu nghiêm túc luyện kiếm chứ như các ngươi, nửa chừng bỏ giữa đường!”
Nhan Hoài : “Cũng mà, đúng lúc Thiên Diễn Tông sắp tổ chức đại điển thu đồ năm năm một ? Sư tôn thể nhân dịp thu thêm một tiểu sư , hoặc tiểu sư cũng . Hiện tại trong sư môn, ngoài Dung Nghiên chẳng ai là nữ cả.”
“À, , sắp tới thu đồ đại điển. Phiền toái c.h.ế.t !” Dung Túc thở dài, giọng đầy chán nản.
Nhan Hoài: …
Sư tôn, ngài mới thu thêm đồ , giờ bảo là phiền toái? Không nên vui mừng vì cơ hội chọn ?!