Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 12
Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:42:26
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Edit: Wng
-
Nhan Hoài tuy khuyên Dư Kình trở về phòng ngủ, nhưng chính nghỉ.
Từ khi xuyên đến nay, vẫn luôn bận rộn chuẩn chuyện chuyển sang con đường đan tu. Tính cũng gần nửa năm, mà còn từng xuống núi nào.
Nói là chuẩn cho việc chuyển đan tu, nhưng thật tự rõ, đó chẳng qua là một cái cớ. Từ đầu đến cuối, Nhan Hoài vẫn thể thật sự hòa nhập thế giới . Dù nơi đây thoạt vô cùng , thể cầu tiên vấn đạo, tu chân sống lâu như , vẫn cảm thấy lạc lõng.
Huống chi, những thường xuyên tiếp xúc đều là nguyên chủ từng quen , chứ “Nhan Hoài” của hiện tại.
Cậu dụng tâm đóng vai nguyên chủ, nhưng đồng thời cũng sợ rằng một ngày nào đó sẽ thật sự trở thành , quên mất bản vốn chỉ là một du hồn đến từ thế giới khác. Chỉ đến khi Dư Kình xuất hiện, mới cảm thấy một chút an .
Bởi vì, từ đầu đến cuối, cùng Dư Kình tiếp xúc, là , Nhan Hoài.
So với những khác, Nhan Hoài luôn đối xử với Dư Kình hơn một chút.
Suy cho cùng, chỉ khiến bản thể hòa nhập thế giới hơn. Tuy như với nguyên chủ, bởi dù thể là do nguyên chủ tu luyện đến bây giờ. Dù kiếm tu , theo lý mà , thể vốn thuộc về Nhan Hoài hiện tại, chẳng qua chỉ là kẻ tạm chiếm lấy mà thôi. dù , Nhan Hoài vẫn sống tiếp.
Chuyển sang đan tu, thực cũng là một cách để sống sót.
Người khác , nhưng nguyên chủ vốn lôi kiếp đ.á.n.h tan hồn phách, nên Nhan Hoài tuyệt đối dám khiêu khích quyền uy của thiên kiếp. Ngay cả nguyên chủ còn chịu nổi, huống hồ là một linh hồn ngoại lai như .
Nếu kế thừa ý chí của nguyên chủ, kiên trì theo con đường kiếm tu, thì cần gì thêm, yên chờ trời đ.á.n.h là xong.
Mà một khi quyết định chuyển sang đan tu, theo tính cách của , đương nhiên chuẩn thật chu đáo. Trước khi chính thức luyện đan, còn nhiều việc làm .
Dù hiện giờ là Kim Đan kỳ, mấy ngày ngủ cũng chẳng .
Nghĩ , dứt khoát lấy bộ vật phẩm nguyên chủ lưu trong nhẫn trữ vật để sắp xếp , tiện thể ôn tập luôn các loại thảo d.ư.ợ.c trong Tu chân giới.
Thế giới linh thảo linh d.ư.ợ.c nhiều vô kể, tên gọi rối rắm. Trước đó lâu, mới phân loại một hạt giống linh tủy thảo, ai nguyên chủ còn cất giấu bao nhiêu thứ kỳ quái khác.
Đồ của nguyên chủ quả thật quá nhiều. Mỗi dọn đều khiến Nhan Hoài nhớ đến cảnh chuyển nhà kiếp , một chiếc xe tải lớn cũng chật kín đủ. Mà đối với nguyên chủ, đây mới chỉ là một phần tài nguyên thôi. Còn ít thứ an trí khắp nơi trong viện, chẳng hạn như đóa Nguyệt Tiên Nhụy nở rộ bên hồ , mảnh đất riêng trong hậu viện, nơi trồng linh thực chút linh tính, tự do sinh trưởng.
Nhan Hoài bận rộn cả một đêm, mà vẫn dọn dẹp xong hết “di sản” của nguyên chủ, đủ để thấy giàu đến mức nào.
Sau khi chọn lựa kỹ càng từ đống tài nguyên đó, rốt cuộc cũng lấy một món khiến hài lòng, chuẩn để ngày mai tặng cho Dư Kình làm lễ mắt.
Hôm , trời mới hửng sáng, Nhan Hoài rời khỏi phòng, cảm khái: “Tu chân giới đúng là thật, thức đêm cũng chẳng lo hói đầu.”
Sau khi rửa mặt súc miệng, tới phòng Dư Kình, tính gọi dậy.
Khi Nhan Hoài đến, Dư Kình vẫn còn ngủ mơ màng.
Đêm qua ngủ yên. Dù khi ngủ, cả Dung Túc lẫn Nhan Hoài đều dặn nghỉ sớm, nhưng đến khi xuống, vẫn lăn qua lăn , trằn trọc mãi ngủ . Không xoay bao nhiêu , mãi mới , mà giấc mơ chẳng hề yên , chuyện kiếp lượt hiện về mắt.
Khác hẳn với ảo cảnh lúc tỷ thí đăng phong, trong mộng Dư Kình như lạc một cõi khác, Nhan Hoài, cũng chẳng thấy Ninh Tự Dung Nghiên khi trưởng thành, chỉ đao quang kiếm ảnh nối tiếp dứt.
Cả đêm Dư Kình đều mơ màng trằn trọc, đến khi Nhan Hoài tới gọi, theo phản xạ liền rúc cả trong n.g.ự.c Nhan Hoài.
Nhan Hoài nhất thời hiểu , chẳng rõ vì chỉ qua một đêm, tiểu sư đột nhiên trở nên dính như : “…… Dư Kình, ngươi làm thế? Gặp ác mộng ?”
Đến khi hỏi, Dư Kình mới thoát khỏi cảm giác đè nặng trong mơ, vẻ hổ, khẽ đáp một tiếng “ừm”.
Dư Kình thật sự cảm thấy vô cùng ngượng ngùng. Hắn tự cho rằng bản sống mấy trăm năm, tuy ngày thường thích giả vờ ngây ngô, làm nũng mặt Nhan Hoài, nhưng bao giờ nghĩ tâm trí cũng thật sự mười hai tuổi. Thế mà đêm qua, bóng đè, chuyện là thật.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-12.html.]
Nhìn tiểu sư trong lòng n.g.ự.c , dáng vẻ đáng thương tội nghiệp, Nhan Hoài khẽ thở dài, bàn tay đặt lên đầu , dịu giọng : “Không cả, mộng và hiện thực vốn trái ngược , đừng sợ. Dù thế nào, ngươi vẫn còn đại sư ở đây. Có chuyện gì thì cứ trốn lưng .”
Dư Kình khẽ hít mũi, cố che dáng vẻ non nớt của . ánh dịu dàng của Nhan Hoài, vẫn nhỏ giọng biện giải: “Ta mơ thấy các ngươi đều cần nữa, còn ném khỏi Dung Húc Phong.”
Nhan Hoài bật : “Sao thể chứ, ngươi ở Dung Húc Phong bao lâu mà còn hiểu chúng ? Sư tôn còn trông chờ ngươi kế thừa y bát của đấy!”
Dư Kình mấy để tâm đến lời an ủi của . Dù cũng từng là một ma tu tu luyện mấy trăm năm, tự thấy bản thấu nhiều chuyện hơn Nhan Hoài, mới tu hành tới hai mươi năm.
Tu sĩ bậc cao hiếm khi mơ. Một khi mơ, thường là điềm báo hoặc là chuyện tương lai sắp xảy , hoặc là ám chỉ liên quan đến chính bản .
Đời , Dư Kình từng nhờ một giấc mộng mà thoát c.h.ế.t, nên vẫn luôn coi trọng việc .
Tuy hiện giờ chỉ là một tiểu tu sĩ Luyện Khí tầng hai, nhưng với thần thức từng mạnh mẽ đến thế, ai liệu khi trọng sinh, còn chịu ảnh hưởng từ tu vi kiếp ?
Nếu là điềm báo, thì thật chẳng ho gì. Nghĩ đến gương mặt đáng ghét của Lưu Kiến trong mộng, Dư Kình khỏi thấy ghê tởm. Hắn thật sự đối mặt với kẻ đó nữa.
Nếu thực lực hiện giờ quá yếu, sớm tìm cơ hội đ.á.n.h cho tên một trận.
điều mà cả Dư Kình lẫn t.ử Dung Húc Phong đều ngờ tới chính là trong buổi Bái Sư Lễ hôm nay, đến dự lễ cả Lưu Kiến.
Khi trông thấy gã, đến cả Dung Túc, ngày thường dù giận đến mấy cũng luôn giữ gương mặt lạnh, khiến khác thể đoán cảm xúc nay cũng rõ ràng sầm mặt xuống, gần như khắc luôn mấy chữ “Không hoan nghênh Lưu Kiến, ngươi tới làm gì?” lên trán.
Lưu Kiến đến tận Dung Húc Phong, họ cũng tiện công khai đuổi .
Cho dù danh tiếng của gã chẳng gì, nhưng dù cũng là trưởng lão nội môn. Dung Túc dù trong lòng cực kỳ vui, ngoài mặt vẫn khách khí nghênh tiếp, miễn cưỡng vài lời chào.
Chỉ là, tiễn xong, ông liền nén mà phun tào: “Lưu Kiến tới làm gì? Hắn của Lâm khách khanh trưởng lão ? Hôm nay Lâm Nham cũng tổ chức Bái Sư Lễ mà, ôm đùi Lâm khách khanh, chạy đến Dung Húc Phong của làm gì? Trông giống rộng lượng thế ?”
Ai cũng , Dung Túc bình thường dễ tính, nhưng che chở thì sẽ bảo vệ tới cùng.
Khi ông những lời , chẳng hề kiêng dè để Lưu Kiến thấy. Thậm chí thể là cố ý để đối phương .
Thế mà Lưu Kiến giận, chỉ : “Lưu mỗ từ khi ghế trưởng lão đến nay vẫn dịp làm quen cùng các vị đồng liêu, nên nhân cơ hội đến cận cùng Dung trưởng lão, cũng tiện gặp gỡ vài vị t.ử của ngài.”
Dung Túc ngoài nhưng trong : “Lưu trưởng lão cần khách khí. Kiếm tu chúng vốn ngay thẳng, mà Lâm gia cùng nội môn xưa nay chẳng mấy cận. Ngươi chọn cùng Lâm gia, cũng cần thiết với của Dung Húc Phong, chúng quen kiểu cận như .”
Lưu Kiến lập tức nghẹn lời, nhất thời nên phản bác thế nào.
Chuyện gã là của Lâm khách khanh trưởng lão, ai cũng . Không việc gã nhờ bám Lâm khách khanh mà leo lên vị trí , mà đó mỗi khi làm việc, gã đều mượn danh đối phương. Các trưởng lão nội môn vốn bất mãn vì Lâm khách khanh chen chân nội môn, nên tự nhiên cũng coi Lưu Kiến là phe đối lập.
Cái thế đối lập tồn tại nhiều năm, đến nay vẫn hóa giải.
Lần , Lưu Kiến tính toán rằng bản cũng nên một “chỗ ” riêng. Dù dính dáng đến Lâm khách khanh, nhưng dựa dẫm khác mãi kế lâu dài. Bây giờ các trưởng lão khách khanh đều đang nhân dịp thu đồ để mở rộng thế lực, đây đúng là cơ hội để gã tạo mối quan hệ mới.
Nếu chọn tới dự lễ của Dung Húc Phong, nơi vẻ ít lui tới chẳng khác nào hành động “đưa than giữa trời tuyết”, tỏ thiện chí, thuận nước đẩy thuyền.
Huống chi, Nhan Hoài ít tài nguyên. Dù thể kết với Dung Túc, chỉ cần nối một đường với Nhan Hoài cũng coi như uổng chuyến .
gã ngờ, hôm nay đến Dung Húc Phong đông như , thậm chí nhiều trưởng lão nội môn còn đích tới.
Ví như Mộc trưởng lão của Mộc Lăng Phong, tuy ngoài miệng còn giành giật với Dung Túc, lôi kéo Nhan Hoài về phía , như Viêm trưởng lão của Viêm Liệt Phong, tranh cãi gì, ngược còn giúp Dung Túc đỡ lời cho nhị đồ của ông.
Còn Dư Kình, vai chính của buổi Bái Sư Lễ hôm nay, thì cạnh Nhan Hoài, hếch cằm, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Quả nhiên mơ thấy ác mộng thì chẳng chuyện gì . Ai mộng và hiện thực trái ngược, gạt .”
Nhan Hoài chỉ , dịu dàng xoa đầu tiểu sư : “Người câu đó là phàm nhân thôi, ngươi bây giờ là tu sĩ, tự nhiên giống như họ.”
Dù thế nào nữa, ai ở đây thèm để Lưu Kiến mắt.