Đại Sư Huynh Gọi Ngươi Về Nhà Uống Thuốc - Chương 11

Cập nhật lúc: 2026-04-04 07:42:00
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Edit: Wng

-

Phát xong phần thưởng cho các t.ử mới nhập môn, tông chủ thêm vài lời, thông báo rằng nếu trưởng lão nào ý t.ử nào thì thể trực tiếp dẫn về, còn đa tân t.ử sẽ phân cho các trưởng lão ngoại môn dẫn . Đến đây, đại điển thu đồ chính thức kết thúc.

Nhan Hoài và mấy khác cũng theo Dung Túc trở về Dung Húc Phong.

Trước khi , Dư Kình chú ý đến Lưu Kiến.

Vị Lưu trưởng lão mới nhậm chức một trong tám ghế trưởng lão nội môn, lúc nheo mắt, chằm chằm Nhan Hoài, đang mưu toan điều gì.

Nhớ bộ dạng keo kiệt và gian xảo của Lưu Kiến ở kiếp , Dư Kình cảm thấy tám phần là vị trưởng lão đang nhắm túi trữ vật của Nhan Hoài. Khi nãy lúc Ninh Tự và những khác chuyện, cũng hề cố ý hạ giọng tránh cho khác , hơn nữa nơi đó đa phần đều là tu chân, trừ phi dùng thuật truyền âm, nếu chắc chắn sẽ thấy. Có lẽ chính lúc , Lưu Kiến nội dung bọn họ và sinh lòng đỏ mắt, chiếm đoạt túi trữ vật của Nhan Hoài.

Bất quá, Lưu Kiến hẳn là , trong túi trữ vật của Nhan Hoài kỳ thật chỉ những món điểm tâm tự tay làm.

Còn những vật thật sự quý giá trong tay Nhan Hoài thì Dung Túc riêng tặng cho một chiếc nhẫn trữ vật. Loại nhẫn cần lấy m.á.u nhận chủ, còn thể ẩn hình, chỉ khi cần lấy đồ mới hiện ngón tay Nhan Hoài, còn đều là vô hình.

Chiếc nhẫn là lễ vật Dung Túc tặng khi Nhan Hoài tiến Kim Đan kỳ, một tháng ông đặc biệt mua từ nhà đấu giá, còn tốn một khoản linh thạch nhỏ.

Loại nhẫn trữ vật quý, nhưng đến mức hiếm . Thông thường, ngay cả tán tu khi tu đến Nguyên Anh kỳ cũng sẽ tự chuẩn cho một cái. Đối với mới chỉ ở Kim Đan kỳ như Nhan Hoài thì đây quả thực là món quà cực kỳ quý giá. với Dung Túc, ở Nguyên Anh hậu kỳ, thì chẳng đáng kể gì.

Huống hồ, tư chất của Nhan Hoài vốn xuất chúng, tài nguyên trong tay cũng kém hơn bao nhiêu so với một tu sĩ Nguyên Anh kỳ, thậm chí còn giàu hơn vài kẻ sa sút. Vậy nên việc sư tôn tặng một chiếc nhẫn trữ vật là điều hợp lý. Chỉ là, ngoài vài ở Dung Húc Phong , ai đến sự tồn tại của chiếc nhẫn , ngay cả tông chủ cũng Dung trưởng lão chuẩn cho Nhan Hoài món quà .

Dù là , Dư Kình vẫn thấy yên tâm, cảm thấy cần tìm cơ hội nhắc nhở Nhan Hoài một chút.

Trong mắt Dư Kình, Lưu Kiến lẽ là kẻ đáng ghét nhất Thiên Diễn Tông. Hắn quen dùng ác ý lớn nhất để đoán lòng .

Khi thầy trò Nhan Hoài trở về Dung Húc Phong, sắc trời khuya. Dung Túc là tu sĩ Nguyên Anh hậu kỳ, Nhan Hoài là Kim Đan kỳ, chuyện Trúc Cơ từ lâu cần bận tâm, bọn họ sớm tích cốc, cần ăn uống. ba còn Trúc Cơ, vẫn cần ăn cơm.

Trước đó vì bận việc đại điển thu đồ nên gấp rút, ngay cả buổi sáng Ninh Tự và Dung Nghiên cũng chỉ ăn qua loa. Ngược , Dư Kình vì lên núi, Nhan Hoài chuẩn sẵn cho ít điểm tâm mang theo, nên đường đói bụng thể ăn, cần để ý ánh mắt khác.

Bởi , trong ba , Dư Kình xem như là khá nhất.

Ninh Tự và Dung Nghiên thì từ lúc lên Thiên Diễn Phong đến giờ vẫn ăn gì, chỉ mới ăn mấy món điểm tâm Nhan Hoài làm bằng mộc linh căn khi chờ tới lượt, còn tông chủ cướp mất một đĩa. Sau đó, ngại ngùng dám ăn mặt các trưởng lão, nên đến giờ vẫn đói lả.

Dung Nghiên gục xuống bàn, giọng khàn khàn than thở: “Phàm nhân chẳng sai, là sắt, cơm là thép.”

Nhan Hoài đặt mấy đĩa điểm tâm lên bàn: “Đồ ăn của các ngươi chắc sắp mang tới . Hôm nay là đại điển thu đồ , phần lớn t.ử đều đến sơn môn, nếu ăn gì khác thì tự đến quán ăn. Giờ chỉ còn bữa tối là đưa tới đây, ăn tạm điểm tâm lót , đừng ăn no quá.”

Dung Nghiên liền với tay lấy một đĩa điểm tâm: “Đại sư đúng là .”

Dung Túc “xuy” một tiếng: “Thật chẳng thừa nhận, đây là tiểu hài nhà , mất mặt c.h.ế.t .”

Dung Nghiên: “…… Hừ!”

Thân là sư tôn, Dung Túc cũng chấp nhặt với tiểu bối mới mười bốn tuổi, mà sang với Dư Kình: “Dư Kình, đêm nay ngươi nghỉ ngơi thật , dưỡng đầy tinh thần. Ngày mai chính là lễ bái sư của ngươi. Với ngoài mà , đó chỉ là chuyện nhỏ, nhưng đối với ngươi, là việc vô cùng trọng đại.”

Ông , giọng trầm mà nghiêm túc: “Từ ngày mai trở , ngươi thể đường đường chính chính với khác ngươi là t.ử của Dung Túc.”

Nhan Hoài sư tôn nghiêm trang , nhớ đến bộ dáng nguyên chủ khi bái sư suýt dọa bởi vẻ nghiêm nghị của sư tôn, nhịn bật : “Đừng lo, sư tôn chỉ là chú trọng nghi thức thôi, cứ làm theo trình tự là . Dù cũng chẳng mấy đến xem náo nhiệt .”

Dung Túc mặt lạnh : “Nói cái gì , ngày mai chắc chắn sẽ nhiều đến xem lễ! Dù sư tôn các ngươi cũng là đại trưởng lão Thiên Diễn Tông đấy!”

mà,” Nhan Hoài tủm tỉm, 

 “ngày mai chỉ Dư Kình bái sư, Hàn Sương Tâm cũng cử hành Bái Sư Lễ, hơn nữa còn mời cả nhà đến dự. Tuy rằng ở chỗ tông chủ, sư tôn ngài quan trọng hơn, nhưng khác chắc chắn thích kéo xem lễ bên Hàn Phong hơn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-su-huynh-goi-nguoi-ve-nha-uong-thuoc/chuong-11.html.]

Câu liền đ.á.n.h tan ảo tưởng trong lòng Dung Túc, bất quá Nhan Hoài vẫn kịp bù một câu: “Đương nhiên, Mộc trưởng lão và Viêm trưởng lão chắc chắn vẫn sẽ chọn đến chỗ ngài.”

Dung Túc: “……”

Dung trưởng lão tức giận đến nghiến răng: “Ta tuyên bố, từ ngày mai trở , bản tôn sẽ đem phần sủng ái vốn thuộc về Nhan Hoài chia cho tiểu đồ sắp thu môn hạ! Về Nhan Hoài cứ sang một bên mà chơi !”

Nhan Hoài chẳng mảy may bận tâm, ung dung đáp: “Sư tôn, ngài tỉnh . Sau lễ bái sư, ngài sẽ bế quan dưỡng kiếm, chuẩn đột phá Hóa Thần kỳ, ai bế quan bao lâu. Ngài căn bản thời gian ‘sủng ái’ tiểu sư . Đến lúc , việc dạy dỗ tiểu sư đều rơi hết tay , ngài lấy lòng để đỡ hành hạ ?”

Dung Túc: “…… Không cần. Dư Kình nữ hài tử, tra tấn thì tra tấn , xong nhớ cho ngâm t.h.u.ố.c tắm là .”

Sắp “tra tấn” đương sự Dư Kình: “……”

May mà chưởng sự nhà bếp đến đúng lúc, giải tỏa cuộc đấu khẩu giữa thầy trò.

Sau khi ăn xong, Dung Túc là sư tôn gọi riêng Dư Kình qua chuyện.

“Dư Kình, lời của đại sư ngươi đừng để trong lòng. Hắn chỉ miệng thôi, sẽ thật sự làm khó ngươi. hiện tại ngươi mới bắt đầu học kiếm, đừng sợ sệt. Nếu hiểu thì cứ hỏi thẳng đại sư . Nhan Hoài tuy giờ chuyển sang tu đan, nhưng từ nhỏ học kiếm với , luyện đến tận Kim Đan kỳ, dạy ngươi chắc chắn vấn đề gì.”

Lời khiến lòng Dư Kình ấm lên: “Ta , đại sư xưa nay luôn đối xử với .”

Dung Túc thấy thì hài lòng gật đầu: “Nhan Hoài sắp bế quan dưỡng kiếm, chuyện là thật. Hy vọng đến khi xuất quan, ngươi chút thành tựu. Giờ trở về nghỉ ngơi . Dù ngày mai thể nhiều đến dự lễ như lời đại sư , nhưng ngươi là nhân vật chính, tuyệt đối sơ suất.”

Dư Kình gật đầu đáp lời.

Dung Túc chợt nhớ, khi nhặt Dư Kình là việc quá bất ngờ, Dung Húc Phong cũng kịp dọn dẹp thêm sân viện. Khi , Dư Kình vẫn t.ử chính thức, thể cấp đãi ngộ như t.ử chân truyền, nên vẫn luôn ở tạm trong viện của Nhan Hoài. từ ngày mai, Dư Kình sẽ là tiểu t.ử thật sự của ông, làm sư tôn, ông thể để bên trọng bên khinh.

Nghĩ , Dung Túc liền quyết định chọn cho tiểu t.ử một sân viện hơn, sai trong đêm dùng thanh trần thuật dọn dẹp sạch sẽ, để ngày mai thể dọn ở ngay.

Mà Dư Kình, sắp rời viện của đại sư vẫn hề , khi trở về, vẫn thong thả, còn định nhân tiện kể chuyện về Lưu Kiến với Nhan Hoài.

Nào ngờ mới ló đầu , còn kịp hết câu, Nhan Hoài kéo thẳng về phòng: “Mau ngủ. Giờ khuya thế , ngươi tưởng là Trúc Cơ kỳ Kim Đan kỳ như chắc, thể thức khuya ? Ngày mai là lễ bái sư, ngươi là vai chính, định ngủ gà ngủ gật ở đó ? Tin , sư tôn sẽ đ.â.m ngươi một kiếm đấy.”

mà, vị Lưu trưởng lão ……”

Nhan Hoài thở dài: “Chuyện của Lưu trưởng lão, ngươi cần lo. Cả Dung Húc Phong chúng đều là loại gì. Không chỉ chúng , mà mấy ngọn núi khác cũng chướng mắt . Hắn thực lực yếu, cho dù gây chuyện cũng chẳng dám chọc đến Dung Húc Phong. Giờ phong làm trưởng lão nội môn, vị trí còn vững, chỉ dám cẩn thận từng lời từng việc. Dù mơ tưởng tài nguyên của , cũng dám động thủ.”

“Thiên Diễn Tông ít ánh mắt đang chằm chằm, chỉ chờ phạm sai lầm thôi.”

Dư Kình hiểu .

Chức vị trưởng lão nội môn của Lưu Kiến hề định, nhiều đang nhăm nhe thế. Nếu gã dám giở trò lúc , chẳng khác nào tự đưa đầu cho kiếm cớ trị tội.

Những tu sĩ Nguyên Anh từng tư cách cạnh tranh vị trí đó, e rằng còn mong gã gây chuyện để tiện tay. Lưu Kiến mà thật sự động thủ, những chắc chắn sẽ mặt giúp Nhan Hoài dẹp yên gã, thậm chí còn khi vì cảm tạ Nhan Hoài “làm mồi nhử” mà tặng thêm lễ vật.

Mấy món đồ trong tay Nhan Hoài qua quả thật quý giá, đến mức khiến một tu sĩ Nguyên Anh cũng thèm thuồng. tu sĩ Nguyên Anh của Thiên Diễn Tông giống loại tầm thường, họ nhiều cách để giành lấy tài nguyên, chứ cần làm chuyện cướp đoạt hèn hạ như Lưu Kiến.

Cùng là t.ử Thiên Diễn Tông, nếu thật sự thứ gì, họ chỉ cần rõ, dùng linh thạch hoặc vật khác để trao đổi, chẳng lẽ Nhan Hoài đồng ý ?

Chỉ kẻ mặt dày như Lưu Kiến mới sinh lòng tham đối với đồ của một tiểu bối!

-----

Tác giả lời :

Dung Túc: “Ta tìm cho tiểu t.ử mới của một cái sân thật !”

Dư Kình: “Không cần , sư tôn, con ở viện của đại sư , cần riêng ạ!”

Dung Túc: “Không ! Đồ của nhất định bộ dáng của đồ !”

Loading...