Editor: Trang Thảo.
Tối đó, hai vẫn ngủ cùng .
Lần là do gã chuyên gia đề nghị. Cổ Trì gã bằng ánh mắt g.i.ế.c . Anh mới học cách hôn, mà kẻ mới học thì thường “nghiện”, chỉ tiếp tục luyện tập với A Ngọc nhà thôi.
Gã chuyên gia nghiêm túc gõ bảng đen: “Anh thế cũng vô ích thôi. Kỹ thuật của quá tệ, cần tu luyện thêm, bằng sẽ chán đấy.”
Cổ Trì nheo mắt đe dọa: “Cậu cái gì?”
“Theo quan sát của , mù tịt trong khoản đó. Anh ngay đêm đầu tiên làm "khiếp sợ" chứ? Chuyện cực kỳ quan trọng!”
Cổ Trì mà như lạc giữa sương mù. Lúc bỗng thấy nhớ gã quản gia của vô cùng. Chẳng cần giải thích nhiều, quản gia cũng cần gì. Giờ thì phiền phức quá.
thấy kẻ lừa đảo năng nghiêm túc như , cũng bắt đầu thận trọng hơn. Vất vả lắm mới hôn A Ngọc, tuyệt đối chán ghét.
“Kỹ thuật rốt cuộc là loại kỹ thuật nào? Có bộ chiêu thức rõ ràng ? Nói chuyện yêu đương mà cũng cần dùng đến ?”
Sau khi tra cứu một loạt danh sách tên sách mà gã chuyên gia đưa , Cổ Trì bắt đầu nghiền ngẫm từng cuốn một. Sau đó từ kinh ngạc đến chấn động khác. Những kiến thức mới mẻ ập đến như sóng triều khiến tâm trí một vị Ma Vương vốn chỉ tu luyện chao đảo.
Trước đây hề những phản ứng tự nhiên của cơ thể thuật ngữ chuyên môn và giải thích cặn kẽ đến , càng cách để xử lý chúng. Đến lúc mới vỡ lẽ, hóa cái gọi là “song tu” trong truyền thuyết chỉ đơn giản là cởi đồ chạm nhẹ là xong chuyện. Phía đó còn cả một quy trình phức tạp và tinh tế.
Cổ Trì nhắm nghiền mắt, nhớ những chuyện ngớ ngẩn từng làm. Nghĩ mà xem, còn từng tự mãn cho rằng ngay đêm đầu tiên trở về, và Ôn Lâm Ngọc thành xong công đoạn “song tu” cơ chứ.
Những đụng chạm mật đó, góc của , đều là những bước phát triển hiển nhiên.
Bây giờ hối hận vô cùng. Hối hận vì lúc xuyên qua đây mang theo gã quản gia của , bằng chẳng gây bao nhiêu chuyện dở dở như thế .
“Quản gia là ai?” Gã chuyên gia tò mò hỏi. Gã thấy cái tên nhắc đến mấy , chẳng lẽ là một vở kịch tay ba cẩu huyết ? Thời buổi hình tượng “quản gia vạn năng” đang ưa chuộng đấy.
Cổ Trì lạnh lùng cắt ngang: “Không liên quan đến , làm việc của .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-70-cam-on-anh-da-den-day.html.]
Gã chuyên gia bĩu môi, thầm mắng: “ là đồ dùng xong vứt, đàn ông vô tình!”
Sau khi nạp đầu một mớ lý thuyết, Cổ Trì bắt đầu điều chỉnh trạng thái. Dưới sự chỉ đạo tận tình của chuyên gia, hôm nay diện một chiếc sơ mi màu nhạt, cố tình để mở vài chiếc cúc cổ, xuất hiện mặt Ôn Lâm Ngọc. Chiếc cổ áo rộng làm lộ yết hầu gợi cảm, mỗi khi cử động chuyện, nó khẽ trượt lên xuống đầy quyến rũ.
là khiến chỉ lao tới c.ắ.n một cái cho bõ ghét.
Ôn Lâm Ngọc nhịn mà liếc thêm vài . Mãi đến khi Cổ Trì cúi đầu hỏi chuyện gì, mới giật tấm bản đồ du lịch.
Trang Thảo
Hôm nay họ dự định bắt hải sản ven bờ và câu cá biển. Hôm qua Ôn Lâm Ngọc vô tình xem video về hoạt động nên thấy khá hứng thú, vì đây từng chơi. Trước khi , cần tìm hiểu kỹ vị trí và thời gian thủy triều lên xuống.
Buổi sáng, cả hai xuất phát từ nhà. Hôm nay họ dùng đến bất kỳ năng lực siêu nhiên nào, chỉ đơn giản là sử dụng các phương tiện giao thông thông thường để di chuyển. Họ hề vội vã. Dọc đường, nếu thấy cảnh thì dừng thưởng ngoạn, thấy món ngon thì ghé nếm thử, hoặc mua vài món đồ lưu niệm đặc sắc.
Kiểu du lịch chậm rãi, đến chơi đến đó như khiến tâm hồn trở nên thư thái hơn bao giờ hết. Khi tâm trạng thoải mái, cũng dễ dàng phát hiện những vẻ lẩn khuất, khiến mỗi mảnh ký ức đều nhuốm màu vui tươi.
Trước đây, Cổ Trì sẽ gọi hành động là “ăn ”, nhưng bây giờ gọi đó là “hẹn hò”.
“Ăn ” là vì chỉ một , làm gì cũng thấy nhạt nhẽo như . bây giờ thì khác. Anh vẫn hiểu tại cùng một sự việc, nếu làm một và làm cùng Ôn Lâm Ngọc mang cảm xúc khác biệt lớn đến thế. Rõ ràng đối với bản , kết quả cuối cùng đều đổi.
Kỳ lạ nhất là ngay cả khi cùng ngắm một bầu trời, tâm trạng mỗi lúc một khác.
Gã chuyên gia gác chéo chân, đắc ý tuyên bố: “Cái đó gọi là Sức Mạnh Của Tình Yêu đấy!”
Mất hơn một ngày trời, Ôn Lâm Ngọc và Cổ Trì mới đến hòn đảo nhỏ chọn. Hòn đảo ở nước ngoài, môi trường tuyệt vời. Nó là những địa danh du lịch nổi tiếng huyên náo, cái tên cũng chẳng gì đặc biệt. chính vì thế mà nguồn tài nguyên hải sản xung quanh mới dồi dào và nguyên sơ. Chỉ những thực sự am hiểu tìm đến mới trải nghiệm tuyệt vời nhất. Ở những khu du lịch nổi tiếng, hạn chế thường nhiều, khó mà chơi một cách thoải mái .
Tất nhiên, những rào cản đó đối với hai bọn họ vốn chẳng là vấn đề gì lớn.
Họ bắt xe của khách sạn để về nhận phòng. Cậu nhân viên phục vụ nhanh nhẹn giúp họ mang hành lý . Cổ Trì quan sát căn phòng một lượt, thấy gian khá rộng rãi và sạch sẽ, duy chỉ phong cách trang trí là rực rỡ quá mức với đủ loại hoa hòe hoa sói.
Đợi nhân viên khỏi, mới ngập ngừng hỏi Ôn Lâm Ngọc: “Anh... ngủ phòng bên cạnh ?”
Ôn Lâm Ngọc im lặng một lúc lâu, mới thản nhiên đáp: “Em chỉ đặt một phòng thôi. Anh sang phòng bên cạnh ở ?”
Cổ Trì còn kịp phản ứng, gã chuyên gia và 998 đồng loạt “giãy nảy” lên: “Mẹ kiếp! Nếu dám trả lời là "Muốn", thì cứ chuẩn tinh thần ngủ một cả đời !”