Editor: Trang Thảo.
Biệt thự bỗng chốc trở nên đông đúc lạ thường. Vì Ôn Hồng Bác cuỗm tiền bỏ trốn, căn dinh thự lộng lẫy cũng sắp trở thành tài sản thế chấp.
Ôn Khê và Ôn Trừng ngẩn ngơ với gương mặt trống rỗng. Có lẽ mơ họ cũng ngờ kết cục nông nỗi . Đây là đầu tiên họ thấy rõ bộ mặt ích kỷ và vô tình đến cực điểm của Ôn Hồng Bác. Ông tháo chạy dứt khoát đến mức hề suy xét cho họ dù chỉ một giây. Điều càng chứng minh lời Ôn Lâm Ngọc là thật. Họ từ đầu đến cuối chỉ là những “công cụ đổi mệnh”.
Biệt thự sớm muộn gì cũng còn thuộc về Ôn Lâm Ngọc, nhưng chẳng hề nóng lòng. Việc lấy tiền từ tay Ôn Hồng Bác, đối với và , bao giờ là chuyện khó khăn. Chỉ cần một đêm là đủ.
Màn đêm buông xuống, Ôn Hồng Bác đổi hàng chục chặng xe, rời xa thành phố A. Suốt dọc đường xóc nảy, cơ thể ông sớm rệu rã. May mà khi , ông kịp dùng thuật tráo đổi để lấy mười năm sức khỏe của Ôn Trừng, bằng e là chẳng chạy nổi nửa quãng đường.
Cảm thấy cách đủ an , cơn mệt mỏi ập đến, Ôn Hồng Bác chìm giấc ngủ sâu.
Trong mơ, bóng tối dày đặc bao trùm. Ông cảm thấy như thứ gì đó siết chặt. Bên tai vang lên tiếng thì thầm: “Chạy xa nhỉ? Mau đây. Tiền cũng thiếu một xu. Bằng , thiếu một đồng liền xẻ của ông một miếng thịt.”
Ôn Hồng Bác càng càng thấy giọng quen thuộc đến rùng . Khi tỉnh dậy ngày hôm , đầu óc ông vẫn còn mơ mơ màng màng.
Người lái thuyền nhắc đến ba ông mới bước lên bờ với đôi chân mềm nhũn. Thế nhưng lên bờ xong, ông đầu bước ngược trở thuyền, chìa tiền mua một chiếc vé khứ hồi. Người lái thuyền ông với ánh mắt kỳ lạ, thầm nghĩ chắc gã để quên thứ gì quan trọng nên mới về gấp như .
Trong khi đó, Ôn Lâm Ngọc vẫn duy trì thói quen dậy sớm, ăn sáng, dạo vườn cùng Cổ Trì ngoài chơi. Khi thì họ trung tâm thương mại gắp thú bông, khi thì đến khu nghỉ dưỡng câu cá, cuộc sống tự tại vô cùng.
Kẻ duy nhất đang sứt đầu mẻ trán là Ôn Trừng và Ôn Khê.
Đến ngày thứ ba, họ chịu nổi nữa. Chủ nợ thúc giục hằng ngày, dù họ bán tháo tài sản cũng chẳng thấm tháp gì so với tiền khổng lồ mà Ôn Hồng Bác mang . Tiền bạc là một chuyện, sức khỏe của họ cũng bắt đầu sụp đổ. Những ngày đen tối chút ánh sáng đang hiện rõ mắt.
Dù nợ ơn nuôi dưỡng, họ cũng cam tâm dùng cả mạng sống để trả. Họ tiếp tục nữa, họ từ bỏ.
Lúc , Ôn Lâm Ngọc mới khẽ nở một nụ : “Phải thế chứ.”
Cậu sang Cổ Trì. Về cách giải quyết các tà thuật , rành rẽ lắm vì mười năm qua chỉ tập trung tu luyện bản . Anh cũng chẳng buồn treo nhử bọn họ, thẳng: “Rất đơn giản, cứ thẳng mặt họ và : "Tôi trao đổi" là .”
“Loại thuật đổi mệnh dễ thành công đến thế , nó đòi hỏi nhiều điều kiện khắt khe. Chỉ cần một mắt xích khớp, nó sẽ thất bại, thậm chí còn phản phệ. Ví dụ như khiến kẻ mượn trả cả vốn lẫn lời những gì lấy.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-67-cong-cu-doi-menh.html.]
Anh đặc biệt nhấn mạnh chữ “lời”.
Ôn Lâm Ngọc xong liền thầm cảm thán. Thầy đúng là hổ danh Ma Vương, chiêu thâm thật sự.
Của là của . Khi lấy thì kèm thêm chút “lãi suất” cho đúng quy củ.
Trang Thảo
Ôn Trừng và Ôn Khê cũng hiểu ẩn ý trong lời của Cổ Trì. Họ Ôn Lâm Ngọc với ánh mắt vô cùng phức tạp, thầm tự hỏi một thành thật như Ôn Lâm Ngọc đây rốt cuộc kiếm một “ông thầy” đáng sợ như .
Nếu giúp Ôn Trừng và Ôn Khê, Ôn Lâm Ngọc cũng đưa yêu cầu. Hai rời khỏi nhà khi chuyện kết thúc. Khi Ôn Hồng Bác mang tiền về, sẽ chia cho họ một phần đủ để sống sung túc cả đời. Còn về quan hệ gia đình, đây , hiện tại cũng chẳng cần. Không thù oán, nước sông phạm nước giếng là nhất.
Cổ Trì là hài lòng nhất với quyết định . Anh ném ánh cao ngạo về phía hai em , như thể đang tuyên bố: mới là quan trọng nhất bên cạnh Ôn Lâm Ngọc, mấy đứa em hờ cứ dạt sang một bên hết .
Ôn Trừng và Ôn Khê: “...” Mẹ kiếp, phục sát đất. Có ai tranh với ông mà khoe khoang cái gì .
Ngày thứ ba, tiếng tài xế gọi “Đến nơi ” làm Ôn Hồng Bác choàng tỉnh. Ông dụi đôi mắt nặng trĩu, xách vali bước xuống xe. ngẩng đầu , cả ông như rơi hầm băng.
Cánh cửa hoa văn sang trọng mặt nhà ông thì là ?
Chuyện gì thế ? Ông nhớ rõ chạy đôn chạy đáo suốt ba ngày đêm, giờ về điểm xuất phát?
Thấy quỷ . Không. Ôn Hồng Bác nghĩ đến một khả năng kinh hoàng, vội lùi định gọi tài xế dừng xe. cơ thể tuân theo điều khiển, cứ thế bước thẳng về phía . Cánh cửa thông minh nhận diện khuôn mặt kêu lên một tiếng “tít”, chậm rãi mở như cái miệng rộng của một con quái vật đang chờ mồi.
“Đã lâu gặp.”
Đứng biệt thự chính là mà Ôn Hồng Bác thấy nhất, Ôn Lâm Ngọc. Cậu rũ bỏ vẻ nhút nhát ngày nào. Trên môi là nụ nhạt, nhưng đôi mắt đen thẳm lạnh lẽo. Nụ hảo và quý khí đến mức Ôn Hồng Bác từng thấy ở bất kỳ thiếu gia nhà giàu nào. giờ đây nhận thì quá muộn.
Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo, Ôn Hồng Bác mở miệng xin tha nhưng môi như dán chặt , thể phát bất cứ âm thanh nào.
Ôn Lâm Ngọc khẽ ngoáy tai, xin : “Ông đấy, ghét nhất là tiếng la hét ồn ào. Nếu ông im lặng, sẽ tay nhẹ một chút, thấy ?”
Ôn Hồng Bác kinh hoàng trợn tròn mắt. Cơ thể cứng đờ như xác c.h.ế.t trôi. Ông chỉ dùng ánh mắt cầu cứu tuyệt vọng về phía Cổ Trì đang bên cạnh. là quẫn quá hóa liều, giờ gặp ai ông cũng cầu cứu.
chỉ ông với vẻ mặt đầy tán thưởng, như thể cực kỳ hài lòng với phong thái hiện tại của Ôn Lâm Ngọc.