Editor: Trang Thảo.
Quản gia bên cạnh mấy định mở miệng thôi. Chiếc bình đó chính là báu vật trân quý của Ôn tổng. Ông chi tới 90 triệu để đấu giá. Ngày thường chỉ những dịp cực kỳ trọng đại mới mang cho đối tác chiêm ngưỡng vài giây, mà giờ đây dùng để cắm hoa. Đã thế còn là một nhành hoa dại rõ tên tuổi.
Tiếc là giờ Ôn tổng nhà, quản gia thấp cổ bé họng cũng chẳng dám can ngăn.
Ôn Lâm Ngọc mang bình hoa trở phòng, nhưng Cổ Trì vẫn xuất hiện.
Tối qua họ ngủ cùng . Theo cách của Cổ Trì thì hiện tại vẫn tư cách để giường của Ôn Lâm Ngọc. Anh tự giác. Đang trong thời gian chuộc thì thể hưởng thụ cơ chứ?
Ôn Lâm Ngọc suy nghĩ một lát cũng ngăn cản.
Dùng sắc dụ dỗ chỉ là hạ sách, thu phục lòng mới là thượng sách.
Cậu nhận bấy lâu nay quá thiếu tự tin. Hiện tại xem , vị trí của trong lòng thầy lẽ nặng ký hơn tưởng nhiều.
Thực tế Cổ Trì cũng sang phòng khác. như lời với quản gia khi mới đến, chẳng cần thêm phòng ốc làm gì. Không gian giới t.ử của rộng. Bên trong là một động phủ đầy đủ thứ cần thiết, chỉ là nơi nghỉ ngơi thôi mà. Huống hồ với tu vi của , việc ngủ nghê cũng chẳng quan trọng.
Vừa đặt bình hoa xuống, Ôn Lâm Ngọc liền thấy Cổ Trì hiện .
Chỉ một cái liếc , thể dời mắt chỗ khác.
Hôm nay Cổ Trì ăn mặc khác hẳn khi. Tủ đồ của vốn chỉ một màu đen xám u tối. Phong cách hằng ngày cũng đúng chất đại phản diện: phóng đãng, bất cần và mang thông điệp “đừng dại mà đụng ”.
hôm nay, Cổ Trì mặc một bộ đồ phong cách hưu nhàn, khiến diện mạo như bừng sáng lên, ngay cả ánh mắt cũng trở nên ôn nhu hơn nhiều. Đây là một Cổ Trì mà Ôn Lâm Ngọc từng thấy đây.
Cổ Trì chút tự nhiên, khẽ kéo cổ áo sơ mi.
“Làm ? Trông kỳ quặc lắm ?”
Ôn Lâm Ngọc lắc đầu.
“Không , .”
Nghe thấy câu , cằm và khóe miệng Cổ Trì khẽ nhếch lên đầy đắc ý. Xem việc giữ mạng ch.ó cho tên cũng chút tác dụng đấy chứ.
Hai cùng xuống lầu dùng bữa sáng. Ngay khi bàn, từ phía cửa lớn truyền đến tiếng động cơ xe. Có trở về.
Ôn Lâm Ngọc đợi một lúc, bước là Ôn Trừng. Sắc mặt so với hai ngày còn tệ hơn, mặt trắng bệch như tờ giấy, dường như sinh cơ trong ai đó rút cạn. Gò má và mu bàn tay gầy rộc trông thấy, cùng với đó là đôi chân đang xe lăn.
Sắc mặt Ôn Trừng mệt mỏi rã rời, trông như cả ngày qua chẳng chợp mắt. Thấy Ôn Lâm Ngọc và Cổ Trì đang thong dong ăn sáng, kìm nén cảm xúc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-64-khong-dau-rat-dep.html.]
“Anh, thế mà vẫn còn nuốt trôi ?” Ôn Trừng nhịn lên tiếng.
Ôn Lâm Ngọc thản nhiên ăn thêm một miếng, về phía Ôn Trừng. Ánh mắt lộ rõ vẻ thắc mắc. Tại ăn trôi?
Ôn Trừng nghẹn lời, nhất thời gì. Ba đối xử với Ôn Lâm Ngọc như thế, giờ họ gặp chuyện, Ôn Lâm Ngọc xác thực chẳng việc gì lo lắng đau lòng, chừng còn b.ắ.n pháo hoa ăn mừng. Bất quá: “Sức khỏe của Tiểu Khê cũng .”
Nghe , bàn tay đang cầm bộ đồ ăn của Ôn Lâm Ngọc khựng một chút.
Cổ Trì lúc lạnh lùng bồi thêm một câu: “Cậu sắp c.h.ế.t, mà cô cũng sắp c.h.ế.t .”
Ôn Trừng giật kinh hãi, ngay đó bất mãn Cổ Trì.
Trang Thảo
“Anh cái gì ? Chỉ là sinh bệnh thôi, nghiêm trọng đến mức đó.”
Cổ Trì hừ lạnh một tiếng, chẳng buồn để mắt đến nữa.
Còn Ôn Lâm Ngọc chậm rãi mở miệng, hỏi một vấn đề.
“Cậu cảm thấy ngày sinh của và Ôn Khê, so với hai quá nhiều sự trùng hợp ?”
“Còn nữa, đôi chân của tại bỗng nhiên thành thế ? Chân của Ôn Hồng Bác hỏng, vẫn bình thường. Đến khi ông khỏe , tàn phế hiện tại chính là .”
Lời của Ôn Lâm Ngọc như một đạo sấm sét giáng xuống đầu Ôn Trừng, khiến đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.
Hắn bỗng nhớ ngày hôm đó đến bệnh viện thăm Ôn Hồng Bác. Ông khen ngợi , rằng nhận nuôi là quyết định đúng đắn nhất đời . Nói giỏi hơn đứa con ruột như Ôn Lâm Ngọc gấp trăm , thậm chí còn hứa sẽ để ít tài sản trong di chúc.
Ôn Trừng lúc đó cảm động vô cùng, thấy Ôn Hồng Bác thở dài than vãn rằng đôi chân ông ngày càng tệ, sợ là còn sống bao lâu.
Ma xui quỷ khiến thế nào, Ôn Trừng thốt : “Nếu con thể gánh vác ba những đau đớn thì mấy.”
Lúc , Ôn Hồng Bác mãn nguyện. Giờ ngẫm , nụ đó dường như mang theo một tia quỷ dị lạnh lẽo. Kể từ đó, cơ thể Ôn Hồng Bác dần hồi phục, còn bất ngờ đổ bệnh.
Càng nghĩ, Ôn Trừng càng thấy sởn tóc gáy. Tình cảnh của Ôn Khê cũng tương tự như . Vừa cô cũng bệnh viện thăm Lâm Vãn Tú, và kết quả là Lâm Vãn Tú khỏe , còn Ôn Khê ngã bệnh.
Hắn và Ôn Khê cứ ngỡ là may, ai dè là “quá may” cho đôi vợ chồng .
Hắn tin những chuyện , nhưng căn phòng hầm mà Ôn Lâm Ngọc từng ở, cùng với hàng loạt chuyện kỳ quái xảy gần đây khiến thế giới quan của sụp đổ. Chẳng lẽ ngay từ đầu việc nhận nuôi gia đình là một âm mưu sắp đặt sẵn?
Ôn Trừng gần như vỡ vụn. Hắn dành tình cảm thật lòng cho ngôi nhà , thực sự coi đôi vợ chồng nhà họ Ôn là ba ruột. Giờ đây sự thật phơi bày rằng chỉ là một quân cờ lợi dụng, ai thể chấp nhận nổi?
Ôn Lâm Ngọc thêm gì nữa, cũng chẳng ý định an ủi. Việc họ giúp đỡ là chuyện của họ, thói quen lo chuyện bao đồng.
Ăn sáng xong, Ôn Lâm Ngọc cũng việc cần làm. Địa chỉ lấy từ nhà họ Ngô hôm đó vẫn xem. Cậu nhất định kẻ giúp đỡ nhà họ Ôn và nhà họ Ngô làm những chuyện ghê tởm rốt cuộc là ai.