Editor: Trang Thảo.
Thầy... thật sự .
ngẫm kỹ , vẫn còn một chuyện để giận. Cổ Trì giấu phận thật lâu như thế, đến tận đây tìm mà cũng một lời, hại chán ghét suốt một thời gian dài.
Ôn Lâm Ngọc bất mãn lườm Cổ Trì một cái sắc lẹm.
Lúc Cổ Trì mới thấy trong lòng thoải mái hơn hẳn.
998 ngoài chỉ thốt lên kinh ngạc. Tin , cái gã đúng là m.á.u “khổ dâm” trong mà. Người với thì vui, cứ để lườm nguýt, mắng mỏ thì mới thấy sướng. là đồ biến thái.
Giờ đây khi chuyện sáng tỏ, Cổ Trì mới thấy tinh thần sảng khoái hẳn . Ngay cả khi Ôn Lâm Ngọc đang giận, thứ cũng rõ ràng minh bạch. Nghĩ quãng thời gian qua, tự hỏi rốt cuộc làm cái quái gì ?
Cổ Trì chợt tỉnh . Anh hình như mắc bẫy, lừa một vố đau đớn.
Anh tức giận. Đường đường là một Ma Vương mà kẻ khác dắt mũi. Ôn Lâm Ngọc đang ở ngay mặt, Cổ Trì mất mặt thêm nữa nên cố nén cơn giận xuống, chỉ hàm răng là nghiến chặt đến mức phát những tiếng ken két.
Khá lắm, ghi nhớ . Cái gã “chuyên gia” đáng c.h.ế.t .
Trang Thảo
May mắn là cũng chẳng hạng ngu ngơ. Hừ, kẻ lừa đảo tưởng rằng chỉ cần thề thốt suông bằng miệng là xong chuyện ? Ngay đêm nay, sẽ lấy cái mạng ch.ó của gã.
Lâm Vãn Tú bệnh viện, trong nhà nhất thời sẽ ai về.
Ôn Lâm Ngọc cũng chẳng . Cậu dắt Cổ Trì khu vườn rộng phía nhà để trồng rau.
Muốn nhận thì thái độ nhận . Cổ Trì tỏ cực kỳ tích cực. Ôn Lâm Ngọc bảo gì làm nấy. Với thể lực của , chút việc chân tay chẳng thấm tháp . Vả đây từng tự tay làm mấy việc nên vẫn thấy đôi phần mới mẻ.
Loại rau trồng cũng rau cỏ bình thường, mà là “của hồi môn” Cổ Trì mang từ thế giới sang, những hạt giống linh thực mà thế giới hề .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-62-toi-that-su-biet-loi-roi.html.]
Khi Cổ Trì mở túi giới tử, lấy những món ăn vẫn còn nóng hổi, Ôn Lâm Ngọc mới hóa vẫn luôn mang theo những món thích ăn nhất bên .
Không chỉ thức ăn chế biến sẵn, ngay cả hạt giống linh thực cũng chuẩn vô cùng chu đáo.
Ôn Lâm Ngọc cố gắng lắm mới giữ cho cơ mặt giãn thành một nụ . Một thầy như thế , bảo làm mà yêu cho ?
Dù rằng ở phương diện tình cảm, trì độn và ngốc nghếch một chút.
Làm lụng suốt một buổi sáng, đến trưa, Ôn Lâm Ngọc rủ Cổ Trì cùng bếp nấu cơm.
Cổ Trì nghi ngờ tiểu đồ đang mỉa mai , bởi bữa cơm nấu thật sự là t.h.ả.m họa chẳng hồn . Vậy mà lúc đó tin lời kẻ lừa đảo, mang nó hiến dâng cho Ôn Lâm Ngọc như một báu vật.
Càng nghĩ càng giận. Hóa đ.á.n.h mất hết hình tượng mặt tiểu đồ từ lâu .
Được lắm, cứ đợi đấy. Đêm nay nhất định hành hạ kẻ lừa đảo đến mức sống bằng c.h.ế.t.
Ôn Lâm Ngọc đầu , kỳ quái Cổ Trì một cái. Sao lộ vẻ mặt ăn thịt thế ? Những lúc thế vẫn thể hiểu nổi . Chẳng lẽ vì nấu cơm thất bại mà sinh bóng ma tâm lý với nhà bếp ?
bắt nấu. Cậu chỉ tự tay làm vài món cả hai đều thích để riêng hai cùng thưởng thức mà thôi.
Cũng may là dù biểu cảm khó hiểu, Cổ Trì vẫn bỏ cuộc nửa chừng. Anh an phận làm phụ bếp, để Ôn Lâm Ngọc thong thả chuẩn xong bữa trưa.
Phòng ăn giữ làm , chẳng ai quấy rầy. Ôn Lâm Ngọc toại nguyện cùng Cổ Trì ăn một bữa cơm riêng tư.
Được ăn cơm do chính tay Ôn Lâm Ngọc nấu, lòng Cổ Trì sướng rơn như mở hội. càng hạnh phúc bao nhiêu, càng nghiến răng căm hận bấy nhiêu. Cái gã lừa đảo c.h.ế.t tiệt.
Và thế là ngay đêm hôm đó.
Khi vị chuyên gia tình cảm vẫn đang say giấc nồng chiếc giường êm ái, một bóng đen đột ngột hiện bên cạnh. Một giọng thầm thì như tiếng rền rĩ từ địa ngục vang vọng khắp căn phòng.
“Mày... mà cũng ngủ ngon ?”