Editor: Trang Thảo.
Căn biệt thự rộng lớn bỗng chốc rơi tĩnh lặng. Mấy dì giúp việc trong bếp chỉ đưa mắt . Họ chẳng thể đếm xuể đây là thứ bao nhiêu trong vài tháng qua gia đình bệnh viện cấp cứu, nhưng xem chừng tình trạng của phu nhân đáng sợ và nghiêm trọng hơn hẳn.
Kỳ lạ hơn là đại thiếu gia cùng “nhân tình” dường như chôn chân trong phòng ăn từ lâu . Chuyện gì thế ? Họ đang chơi trò đóng băng ? Sao tự nhiên trở nên trẻ con như ?
Cổ Trì ban đầu vẫn kịp phản ứng, nhưng thấy Ôn Lâm Ngọc im lặng hồi lâu, mới dần dần “ngấm” chuyện.
Gương mặt vẫn lạnh băng chút cảm xúc, nhưng nội tâm thì hoảng loạn đến cực độ. Thôi xong . Chẳng chút chuẩn nào cả, còn kịp gỡ gạc điểm ấn tượng trong lòng tiểu đồ , càng ...
Nghĩ đến đây, Cổ Trì mở miệng thốt ngay một câu: “Tôi sai .”
Ôn Lâm Ngọc: “...”
Cậu còn kịp trách móc câu nào cơ mà. Hơn nữa, đường đường là thầy mà xin ?
Cậu nên đáp thế nào đây? Nói “ ” ư? Như dễ dàng quá ? Thứ gì quá dễ dàng , liệu dễ dàng vứt bỏ ? Thứ khao khát là sự hứng thú nhất thời của thầy.
Thấy Ôn Lâm Ngọc vẫn lặng thinh, Cổ Trì càng thêm cuống quýt: “Tôi thật sự .”
Anh lo lắng đến mức cứ vây quanh Ôn Lâm Ngọc mà xoay vòng vòng. Anh sợ sẽ chán ghét . Nói thật, chẳng chút kinh nghiệm xin nào cả, bởi đây vốn chẳng kẻ nào gan to bằng trời dám bắt lời hối .
“Thầy thì làm mà sai cơ chứ.”
Trang Thảo
Ôn Lâm Ngọc cúi đầu, khẽ mím môi đáp một câu.
Cổ Trì rõ biểu cảm của . Vừa câu , lòng áy náy dâng đầy lồng ngực, hận thể tự đ.â.m hai nhát. Là mà tin tưởng nhất, thể nỡ lòng tổn thương cơ chứ?
lúc , Ôn Lâm Ngọc bỗng : “Là do em vẫn học hành đến nơi đến chốn.”
Cậu đang trả lời cho câu mắng “mềm lòng” lúc nãy của . Cổ Trì chỉ hiểu lớp nghĩa bề mặt, cứ ngỡ đang nghĩ trách mắng : “Tôi ý trách em.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-61-toi-that-su-biet-loi-roi.html.]
998 liên tục tặc lưỡi: [Ngốc thật sự! “Chưa học hành đến nơi đến chốn” nghĩa là ông tiếp tục dạy bảo đấy. Thế mà cũng hiểu?]
Cái gã chuyên gia c.h.ế.t tiệt đúng là chẳng dạy chút kiến thức yêu đương t.ử tế nào. Quả lão đại hố t.h.ả.m .
“Chuyên gia gì cơ?” Ôn Lâm Ngọc thấy liền hỏi hệ thống.
Hệ thống chẳng buồn che giấu cho Cổ Trì nữa. Nó “đổ đậu trong ống”, khai sạch sành sanh chuyện tốn tiền thuê chuyên gia tư vấn cho .
Nghe xong, Ôn Lâm Ngọc buồn chút giận dỗi.
Giận vì cái gã lừa đảo dám qua mặt thầy, nhưng vui vì nhận để tâm đến nhường nào. Nếu chỉ là hứng thú nhất thời, bận tâm buồn bã, ủy khuất ? Sao dày công tìm cách đền bù để mong tha thứ?
Khóe môi Ôn Lâm Ngọc tự chủ mà cong lên một nụ .
Thấy , Cổ Trì mới thở phào một cái. Cậu hết giận ? nghĩ nghĩ , thấy thở phào sớm.
Tại giận? Chỉ vì cái danh phận “thầy” thôi ?
Chẳng hiểu , dù cùng là một , nhưng cứ thấy trong lòng chua loét. Cổ Trì nhịn mà gọi khẽ: “A Ngọc, em giận thật ?”
Ôn Lâm Ngọc sững . Đây là đầu tiên Cổ Trì gọi mật như thế. Hồi , thầy gọi là “tiểu phế vật” thôi.
Ánh mắt Ôn Lâm Ngọc tràn ngập ý : “Sao em giận chứ?”
Cậu thật lòng giận. Cổ Trì hài lòng. Tại giận? Tại cứ thuận tòng như thế? Chẳng lẽ dù làm gì nữa cũng chấp nhận hết ?
“A Ngọc, em thể nổi giận. Em quyền giận .” Cổ Trì nghiêm túc .
Ôn Lâm Ngọc ngẩn ngơ. Lần thấy kỳ quặc nữa, hiểu ý của Cổ Trì. Đừng vì là thầy mà tôn thờ một cách mù quáng, đừng âm thầm chịu đựng chuyện. Cậu thể bộc lộ cảm xúc, dù là tiêu cực tích cực.
Ở mặt Cổ Trì, thể tự do vui buồn hờn giận, thể tùy ý làm càn, giống như cách từng dạy : Hãy sống như một con bằng xương bằng thịt cái riêng, chứ chỉ là một đứa đồ ngoan ngoãn lời.