Editor: Trang Thảo.
Trong lòng Ôn Lâm Ngọc trào dâng một niềm vui sướng, khiến cách nào giữ nổi vẻ mặt hờ hững lạnh nhạt nữa.
Trang Thảo
Thấy sắc mặt dịu , Cổ Trì cũng thầm thở phào nhẹ nhõm. Nếu là , đ.á.n.h c.h.ế.t cũng tin ngày hạ giải thích hành tung với bất kỳ ai. Mà nguyên nhân sâu xa cũng chỉ vì sợ sẽ nổi giận vì sự biến mất đột ngột của .
Sau khi sửa soạn chỉnh tề, Ôn Lâm Ngọc cùng Cổ Trì bước xuống lầu.
Bàn ăn sáng hôm nay bỗng nhiên xuất hiện một lạ mặt. Lâm Vãn Tú giới thiệu rằng đây là gia sư mà bà đặc biệt mời về cho Ôn Lâm Ngọc.
Gia sư. Thầy.
Ngay khi thấy từ , ánh mắt của cả Ôn Lâm Ngọc lẫn Cổ Trì đều đồng loạt hướng thẳng về phía vị gia sư .
Ôn Lâm Ngọc vốn đang tâm trạng khá liền lập tức đanh mặt . Còn Cổ Trì thì chỉ dừng ở việc lạnh mặt, ánh mắt lúc thực sự như xông lên đồ sát ngay tại chỗ.
Vị thầy mới đến vốn định giả vờ cao ngạo để thị uy, nhưng lúc mồ hôi lạnh chảy ròng ròng lưng. Hắn cứng nhắc nhếch khóe miệng, cố thành màn tự giới thiệu, nhưng trong lòng hạ quyết tâm chuồn khỏi đây ngay lập tức.
Thực chất, chẳng thầy dạy lễ nghi bình thường nào cả, mà là “vật tế” nhà họ Ôn đặc biệt mời về để giải quyết “rắc rối”. khi đến đây, một ai cho cái rắc rối đáng sợ đến thế, mà còn là “rắc rối” kép.
Lâm Vãn Tú thấy thì thót tim. Tại vị t.ử lộ vẻ mặt kinh hãi đó? Đây chẳng là t.ử lợi hại nhất trướng đại sư ? Chẳng lẽ Ôn Lâm Ngọc thực sự khó nhằn đến ?
Đây rõ ràng là tin cho bọn họ. Chỉ cần nghĩ đến ngày hôm đó Ôn Lâm Ngọc lôi căn phòng nọ nhốt , Lâm Vãn Tú liền cảm thấy như ai đó đang bóp nghẹt cổ . Đôi bàn tay chắc hẳn vẫn còn lạnh lẽo và xám xịt màu tro tàn. Bà rùng một cái, dám nhớ thêm nữa.
Không , bà nhất định diệt trừ cơn ác mộng .
Thế nhưng ngay khi tầm mắt bà đặt lên Ôn Lâm Ngọc, một cơn đau buốt đột ngột đ.â.m sầm đôi mắt. Lâm Vãn Tú lập tức rên rỉ t.h.ả.m thiết, hai tay ôm chặt lấy mặt. Cơn đau mãnh liệt vô cùng. Nó dính nhớp và đặc quánh, chứa đựng hàng vạn ý niệm độc địa cùng bóng tối hun hút, từng lớp từng lớp bao vây nuốt chửng lấy bà .
Những tiếng thì thầm vô nghĩa xen lẫn lời nguyền rủa vang lên bên tai. Có vô kẻ đang chuyện, bà rõ... , bà rõ mồn một .
“Sao mày c.h.ế.t cho ? Đồ phế vật! Thật ghê tởm! Mày nên mục rữa ở những nơi bẩn thỉu kìa!”
Đó chẳng giọng của ai khác, mà chính là tiếng lòng của bà .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-60-tai-sao-thay-lai-day-minh-ra.html.]
Lâm Vãn Tú sợ hãi tột độ, hét lên một tiếng ngã nhào khỏi ghế. Bà ngừng gào rằng mắt đau, tai đau. Hành động đột ngột khiến tất cả bàn ăn đều kinh hồn bạt vía, duy chỉ Ôn Lâm Ngọc và Cổ Trì là vẫn bất động thanh sắc, bình thản như .
Sắc mặt của Cổ Trì lúc còn khiến kinh khiếp hơn cả ban nãy. Anh Lâm Vãn Tú đang quằn quại đau đớn đất bằng ánh mắt lạnh lẽo, tựa như đang một cái xác c.h.ế.t hơn kém.
Anh thấy hết. Anh thấu bộ những lời lăng mạ và ý niệm độc địa mà mụ đàn bà dành cho Ôn Lâm Ngọc. Gương mặt bà lúc trông cũng ghê tởm và đáng khinh y hệt ruột của năm xưa.
Anh căm ghét những hạng như thế, nên chẳng chút khách khí. Anh đem tất cả những ác ý nhân lên gấp trăm trả ngược lên bà .
Cơn phẫn nộ đan xen với nỗi xót xa khiến Cổ Trì nhất thời quên sạch sành sanh những lời chuyên gia dặn. Theo bản năng, đưa tay nắm chặt lấy bàn tay của Ôn Lâm Ngọc.
Bàn tay to rộng, lòng bàn tay khô ráo ấm áp, bao phủ lấy bằng một cảm giác an tuyệt đối. Đó là ấm đối lập với cuộc sống âm u mà Ôn Lâm Ngọc từng trải qua, cũng là thứ mà luôn khao khát nhất. Vẻ lạnh nhạt gương mặt Ôn Lâm Ngọc chợt dịu đôi chút. Cậu vốn chẳng còn chút cảm giác gì với cái gọi là quan hệ huyết thống. như những gì thầy từng dạy, kẻ nào khinh thì cứ việc trả gấp trăm ngàn là .
Cậu đau, thì bọn họ cũng đừng hòng sống yên . Tha thứ ư? Cái từ ngữ cao cả vốn chẳng chỗ trong từ điển của kẻ phản diện.
Cổ Trì hạ thủ lấy mạng ngay lập tức, nhưng mớ ác ý mà để cũng đủ để khiến Lâm Vãn Tú sống trong cảnh sống bằng c.h.ế.t.
Lâm Vãn Tú nhanh chóng đưa bệnh viện cấp cứu, chồng con bà cũng theo hộ tống. Vì thế trong căn biệt thự rộng lớn lúc chỉ còn hai bọn họ và vị “gia sư” mới đến.
Vị gia sư rởm, t.ử của đại sư, giờ đây sợ đến mức mật xanh mật vàng đều nứt .
Cứu mạng với. Cái quái gì thế , ai mà dám dây hai kẻ cơ chứ.
Việc ai thích làm thì làm , chừa.
“Tôi chỉ duy nhất một thầy, còn ...” Ôn Lâm Ngọc lạnh lùng gã t.ử của đại sư.
Gã t.ử chẳng đợi hết câu trực tiếp quỳ sụp xuống, trượt dài sàn.
“Không ! Tôi xứng! Tôi xứng! Anh mới là thầy của , chỉ là cái thứ rác rưởi chẳng chút gì cả! Tôi... chỉ là kẻ ngang qua mua nước mắm thôi, cầu xin tha mạng!”
Cuối cùng, Ôn Lâm Ngọc vẫn quyết định tha cho kẻ “qua đường” một con đường sống. Thế nhưng hành động đó một nữa khiến Cổ Trì hài lòng, buột miệng thốt : “Sao em vẫn cứ mềm lòng như thế hả? Dạy bao nhiêu mà vẫn chịu ?”
Ôn Lâm Ngọc: “...”
Lời thốt một cách tự nhiên đến mức khiến khí bỗng chốc đông cứng . Ôn Lâm Ngọc thầm nghĩ, cứ thế thì rốt cuộc còn diễn vở kịch “ dưng” với thầy đến bao giờ nữa đây?