Editor: Trang Thảo.
Ôn Lâm Ngọc xuống, nhưng tất nhiên là chẳng thể nào chợp mắt nổi. Trong lòng đầy rẫy nghi hoặc. Tại thầy đẩy ?
Chẳng lẽ chút hứng thú nào với ? rõ ràng lúc nãy nóng rực đến mức mà. Chẳng lẽ thấy khó chịu ?
Ngẫm kỹ thì thầy dường như bình thường ngay từ sáng sớm . Nào là hì hục nấu bữa sáng cho , nào là mòn mỏi chờ về nhà. Thậm chí lúc ngoài, thầy cũng còn bám dính theo từng bước như nữa.
Nếu chập mạch, mà thầy thì chắc chắn là , thì lý do là gì?
Ôn Lâm Ngọc dậy, tựa lưng đầu giường và sang phía bên . Nửa giường còn trống trơn. Sau khi đẩy lúc nãy, Cổ Trì nhanh chóng rời . Dáng vẻ của dường như chút gì đó giống như đang... chạy trối c.h.ế.t.
Nếu thì là chán ghét cảm thấy vô vị, mà ngược giống như đang ẩn nhẫn và khắc chế thì đúng hơn.
Ôn Lâm Ngọc thẳng dậy suy ngẫm. Nếu từ góc độ , dường như cả ngày hôm nay thầy đang cố xây dựng một hình tượng đàn ông ôn nhu, hiền hòa, săn sóc nhưng cực kỳ chừng mực. Dẫu cho những gì thể hiện trông chẳng cả.
Trong lòng Ôn Lâm Ngọc bỗng khẽ nảy sinh niềm vui. Chẳng lẽ thầy làm tất cả những điều đều là vì ?
Thế nhưng nhanh đó, bình tĩnh trở . Lỡ như đây chỉ là một phút hứng chí nhất thời của thì ? Tuy rằng với tính cách của thầy, khó để loại “sở thích” kỳ quặc .
Còn về việc liệu khả năng nào khác , Ôn Lâm Ngọc cũng dám khẳng định quá tuyệt đối. Sau khi cân nhắc kỹ các chiến thuật tiếp theo, mới một nữa xuống ngủ.
Cổ Trì biền biệt suốt cả đêm thấy trở về.
Trang Thảo
Thực tế, cũng chẳng xa mà chỉ lánh gian giới t.ử của riêng , trầm suối băng hàn lạnh lẽo. Anh chẳng hiểu hôm nay Ôn Lâm Ngọc làm , nhưng chỉ cần nhớ hình ảnh , bộ m.á.u trong như sôi sục lên, chẳng khác nào trúng loại độc d.ư.ợ.c kịch tính nhất. Mà giải d.ư.ợ.c duy nhất chính là đem đồ nuốt chửng bụng mới thôi.
Có lẽ trong tiềm thức, cảm thấy ý nghĩ “nuốt chửng” quá đỗi nguy hiểm. Anh làm tổn thương Ôn Lâm Ngọc, thêm những lời khuyên của vị chuyên gia , nên mới chọn cách rời .
Suối băng hàn cuối cùng cũng phát huy tác dụng. Sau vài tiếng đồng hồ, Cổ Trì rốt cuộc tìm chút bình tĩnh.
Thế nhưng ngay đó, đôi lông mày của nhíu chặt. Anh nhớ ánh mắt của Ôn Lâm Ngọc đêm nay. Khi , còn vẻ chán ghét như lúc đầu. Trong lòng bỗng nảy sinh một cảm giác kỳ lạ. Hình như lừa, mà còn là một cú lừa khiến thiệt thòi đủ đường.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-59-tai-sao-thay-lai-day-minh-ra.html.]
Cổ Trì lấy điện thoại nhắn tin cho vị chuyên gia , và gã vẫn đòi thu phí.
Dù xuống tiền sảng khoái, nhưng khi thấy gã chuyên gia bắt đầu vẻ rụt rè và mỉm cảm ơn, Cổ Trì lạnh lùng ném một câu: “Hãy bảo đảm với rằng tất cả những gì cô đều là thật. Nếu , cái mạng của cô sẽ thuộc về .”
Phía màn hình, gã chuyên gia nén một nụ nhạo báng. Gã thầm nghĩ đúng là tên ngốc, chẳng chỉ là một lời hứa suông thôi ? Gã liền bật máy đổi giọng, ngụy trang thành một giọng nữ ôn nhu, chẳng chút sợ sệt mà ngay đoạn lời thề đó cho Cổ Trì .
Nghe xong lời bảo đảm của chuyên gia, Cổ Trì mới tiếp tục kể về “tiến triển” giữa và Ôn Lâm Ngọc.
Gã chuyên gia thầm kinh ngạc. Theo tình hình thì rõ ràng đứa đồ đang cố ý buông lời đưa tình, chủ động bước bẫy. Gã khỏi nảy một giả thuyết. Có khi nào ngay từ đầu đứa đồ thấu chuyện ? Thực chất sớm danh tính của kẻ ngốc , còn mấy chuyện cưỡng ép chỉ là gia vị cho cuộc vui mà thôi. Chỉ mỗi gã chủ thuê là ngây ngô tin là thật, còn tự dằn vặt áy náy mãi thôi.
tất nhiên gã sẽ chẳng bao giờ sự thật đó. Nói chẳng tự vả mặt , ngược với những phân tích hùng hồn ban đầu của gã ?
Thế là gã chuyên gia tùy tiện tìm đại một cái lý do để đuổi khéo Cổ Trì.
Cổ Trì trầm ngâm những lời của chuyên gia mà lòng đầy nghi hoặc. A Ngọc chủ động là vì sợ ? Hình như thế.
Anh chẳng hề cảm nhận chút sợ hãi nào tỏa từ đồ của cả.
Bán tín bán nghi, Cổ Trì cất điện thoại . Anh bỏ cả đêm về, giận nữa.
Lúc Cổ Trì trở , Ôn Lâm Ngọc đang quần áo. Áo còn kịp mặc xong, để lộ một đoạn eo thon nhỏ đang từ từ lớp vải che khuất. Chỉ mới liếc mắt một cái thôi, Cổ Trì thấy cái hồ suối băng hàn đêm qua đúng là chẳng chút tác dụng nào cả.
Lý trí gào thét bảo dời mắt chỗ khác, nhưng cả con tim lẫn khối óc đều kịch liệt phản đối. Bên tai cứ như một giọng đang sức dỗ dành. Không , tại chuyện diễn nhanh quá thôi, kịp phản ứng mà. Mình chỉ từ xa một chút thôi, chắc chắn là .
Ôn Lâm Ngọc mặc quần áo xong, đầu thấy Cổ Trì ngây ở mép giường, ánh mắt vẫn còn dán chặt eo . Cậu khẽ rủ hàng mi xuống, khóe miệng thoáng hiện một nụ khó nhận , nhưng mặt vẫn lộ chút cảm xúc nào. Cậu chỉ liếc một cái thu hồi tầm mắt, tiếp tục thong thả chọn một chiếc đồng hồ đeo tay.
Thấy cử động, Cổ Trì mới sực tỉnh hồn. Chẳng đợi Ôn Lâm Ngọc lên tiếng hỏi, vội vàng chủ động khai báo: “Tối qua... ngoài một chút để xử lý vài việc.”
Ôn Lâm Ngọc , tay vẫn thong thả chỉnh dây đồng hồ, chỉ nhàn nhạt đáp một tiếng: “Ừ.”
Phản ứng làm Cổ Trì cảm thấy gì đó , thế là vội bồi thêm một câu: “Tôi đến mấy nơi bậy bạ , em đừng giận.”
Ôn Lâm Ngọc kinh ngạc ngẩng đầu lên. Đây là điều ngoài dự liệu của . Cậu thể ngờ ngày thầy giải thích với , thậm chí còn sợ hiểu lầm.