Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 57: Làm gì cơ? Nên làm gì bây giờ?

Cập nhật lúc: 2026-03-15 13:10:26
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Màn đêm buông xuống, đến giờ nghỉ ngơi.

 

Ôn Lâm Ngọc ở trong phòng tắm. Cổ Trì hôm nay quả nhiên thực hiện đúng lời hứa “quân tử”, bám theo , cũng chẳng đòi giúp tắm rửa. Thế nhưng chỉ Ôn Lâm Ngọc giữa làn nước mờ mịt, gương mặt từng chút một đỏ bừng lên như sắp nhỏ máu.

 

Trí nhớ của từ đến nay vẫn luôn . Dẫu cho đó từng cố tình né tránh việc hồi tưởng, thì khi xác nhận Cổ Trì chính là thầy, những ký ức đột ngột trở nên rõ nét đến lạ thường.

 

Cậu từng trút bỏ quần áo ánh chăm chú của thầy. Thầy từng vuốt ve khắp cơ thể . Thầy từng siết c.h.ặ.t t.a.y , ôm lấy eo , nâng niu đôi chân, thậm chí còn hôn lên chúng.

 

Lại còn cả những lúc ẩn cùng đến trường, dán sát bên tai mà thì thầm, kéo áp chặt lồng n.g.ự.c , để lên .

 

Trời ạ. Càng nghĩ, nhiệt độ mặt Ôn Lâm Ngọc càng tăng cao. Cậu từng tưởng tượng nổi thầy thể như , như ...

Trang Thảo

 

Được , thừa nhận là vẫn “biến thái”.

chẳng cả, vì chính cũng thế.

 

Hơi nước nóng hầm hập chẳng thể xua cái nóng trong lòng. Lúc , đuôi mắt và hàng mi của Ôn Lâm Ngọc đều ướt át, cơ thể cũng ấm nóng lên đầy mê hoặc. Thế nhưng thật đáng tiếc cho “ai đó”, hôm nay quyết tâm làm quân tử, nên chẳng thể thưởng thức, cũng chẳng ôm ấp vẻ .

 

Phải mất một lúc lâu , Ôn Lâm Ngọc mới khiến nhịp tim đang đập dồn dập cùng sự nóng nảy trong dịu bớt, bắt đầu suy tính đến những chuyện tiếp theo.

 

Cậu vốn là một kẻ yếu đuối. Dẫu trải qua mười năm, dẫu Cổ Trì rèn giũa suốt ngần thời gian, nhưng từ trong xương tủy, mỗi khi đối mặt với những chuyện thực sự bận tâm, vẫn theo bản năng mà lùi bước. Chẳng hạn như lúc rời khi , đủ dũng khí để bày tỏ tấm lòng.

 

rõ ràng, tâm ý sớm như cỏ dại gặp mưa, sinh trưởng mãnh liệt đến mức thể ức chế nổi.

 

Hiện giờ, thầy tìm đến tận thế giới , còn lý do gì để thoái lui nữa. Thậm chí, nên trở nên tham lam hơn một chút, bởi cơ hội thực sự quá đỗi trân quý.

 

Đây cũng là điều thầy từng dạy . Thứ , hãy dùng thủ đoạn để đoạt lấy.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-57-lam-gi-co-nen-lam-gi-bay-gio.html.]

Ôn Lâm Ngọc đưa tay vuốt ngược những lọn tóc ướt dán chặt trán . Đôi mắt vốn còn vương nước bỗng trở nên thanh tỉnh và kiên định, ẩn chứa trong đó là một niềm hưng phấn đầy bí mật.

 

Cậu rõ vì ban đầu thầy che giấu phận. Dựa hiểu của về , lẽ đó chỉ là một phút hứng chí tùy tiện mà thôi. Còn việc khi đến thế giới , vẫn chịu sự thật, thậm chí còn dùng vũ lực uy hiếp, cưỡng ép, đoán lẽ lúc đó thầy đang giận dữ.

 

Cậu và 998 giao hẹn mười năm, nhưng thầy hề . Việc đột ngột biến mất, thầy nổi trận lôi đình cũng là chuyện đương nhiên.

 

Người sai là , Ôn Lâm Ngọc thầm nghĩ.

 

Còn về những việc thầy đối xử với thời gian qua, giận ? Tất nhiên là . Đó là đàn ông của , làm thể giận cho .

 

Huống chi...

 

Ôn Lâm Ngọc đưa tay lau sạch lớp nước bám mặt gương phòng tắm, chậm rãi ngắm cơ thể khẽ nở một nụ nhạt. Có lẽ cái đêm đầu tiên khi tới đây, thầy chỉ vì nhất thời hứng khởi nên mới tùy tiện tìm một phương thức như thế để trừng phạt .

 

Có lẽ cũng chẳng hề yêu .

 

điều đó quan trọng. Ít nhất nó chứng minh rằng thầy hứng thú với , d.ụ.c vọng với cơ thể .

 

Đó chính là ưu thế, và cần tận dụng nó một cách triệt để. Cậu sẽ dùng chính bản làm mồi nhử để mở rộng lợi thế . Cậu Cổ Trì tìm đến thế giới chỉ để dạy dỗ một đứa đồ lời, mà vĩnh viễn lún sâu mối quan hệ , ở bên cạnh .

 

“Tiểu Thống, thể mở cửa hàng hệ thống ? Tôi bỗng nhiên mua vài thứ.”

 

Ôn Lâm Ngọc tắt vòi hoa sen, cẩn thận lau khô những giọt nước khoác lên chiếc áo choàng tắm. Cậu cố tình để mặc mái tóc sũng nước, để những giọt nước từ ngọn tóc men theo thái dương chậm rãi lăn xuống cổ.

 

[Phụt!] 998 đang uống dở lon nước ngọt Cyber liền phun thẳng ngoài. Vì Ôn Lâm Ngọc mặc đồ nên lớp che mờ biến mất, nhờ nó mới thấy rõ một Ôn Lâm Ngọc khác lạ trong gương.

 

[Trời đất ơi!] Cái tên ma đầu dựa cái gì mà hưởng lộc trời ban như chứ! Anh tài đức gì mà khiến một mê hồn thế chủ động quyến rũ?

 

998 dù tức giận bất bình, nhưng nghĩ cảnh ký chủ thầm yêu vị thầy bấy lâu nay. Xung quanh vốn dĩ là ác ý, chỉ Cổ Trì là duy nhất dạy bảo và dẫn dắt sống thật với chính . Nếu lúc nó thực sự gây khó dễ, chắc nửa đêm tỉnh dậy nó tự tát vài cái tự mắng: [Mày đúng là đồ đáng c.h.ế.t!] mất thôi.

Loading...