Editor: Trang Thảo.
Trang Thảo
Chẳng còn cách nào khác. Kẻ đó là chung phòng với đại thiếu gia. Người bảo tự tay nấu bữa sáng cho đại thiếu gia, bọn họ nào dám cản? Tuy rằng thành phẩm cuối cùng tệ đến mức thể tệ hơn, đại thiếu gia cũng chẳng thèm đụng đũa. Trong lòng mỗi đều nhạo đến mức sang chấn tâm lý, nhưng ngoài miệng thì tuyệt đối dám hé răng nửa lời.
“Về đấy ?”
Cổ Trì cảm nhận thở của Ôn Lâm Ngọc bước cửa liền lập tức từ lầu xuống, nở một nụ “ôn nhu” về phía .
Khóe mắt Ôn Lâm Ngọc giật giật. Sao vẫn trở bình thường cho nhờ. Nụ đó kỳ quái đến nhường nào chẳng lẽ tự ?
Cậu tiện tay đặt món đồ nhỏ lấy từ xe lên bàn, về phía Cổ Trì khẽ đáp một tiếng.
“Ừm.”
Tức thì, nụ gương mặt mới trở nên tự nhiên hơn, cũng bớt chướng mắt .
Ôn Lâm Ngọc trở về phòng quần áo. Lần Cổ Trì hề bám theo.
Anh thực cùng, nhưng sực nhớ tới lời chuyên gia dặn về “ cách” và “ gian riêng tư”. Cộng thêm việc đó từng hành vi động chạm khiến đồ khó chịu, càng dám bước , chỉ sợ khiến thêm phần phản cảm.
Anh phòng, đ.â.m chẳng việc gì làm. Vừa xoay , thấy một cô gái đang cầm lấy con chim nhỏ bằng thủ công mà Ôn Lâm Ngọc đặt bàn.
Cổ Trì lập tức nổi trận lôi đình. Anh bước ba bước thành hai lao xuống lầu, thẳng tay giật phắt con chim nhỏ sặc sỡ từ trong tay Ôn Khê.
Ôn Khê làm cho giật b.ắ.n , kinh ngạc trố mắt .
“Anh làm cái gì hả?”
“Hừ!”
Cổ Trì hừ mạnh một tiếng đầy hăm dọa.
“Đây là đồ của , cô trộm lấy làm gì?”
Ôn Khê thấy thật nực .
“Tôi là em gái , xem một chút thì làm ? Chẳng qua cũng chỉ là một món đồ thủ công rẻ tiền thôi mà. Tôi mà hỏi xin, chắc chắn sẽ đưa thẳng cho luôn. Anh giành giật cái nỗi gì?”
Cổ Trì xong càng cam lòng.
“Cậu còn tặng cho , dựa cái gì mà tặng cho cô!”
Ôn Khê hít một thật sâu để nén giận, đảo mắt trắng dã một cái.
“Không tin chứ gì? Được thôi, lát nữa xuống đây sẽ hỏi thẳng luôn cho xem.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-56-hoa-ra-day-chinh-la-tinh-yeu.html.]
Không bao lâu , Ôn Lâm Ngọc xong quần áo bước xuống lầu. Ôn Khê vốn chờ sẵn ở phòng khách. Vừa thấy bóng liền cất tiếng gọi.
“Anh trai, con chim nhỏ thể tặng cho em ?”
Ôn Lâm Ngọc khựng . Cô em gái tuy thiết nhưng cũng ác ý với . Đây hình như cũng là đầu tiên cô chịu mở miệng gọi là “”. Con chim nhỏ đó chỉ là món đồ tùy tay đan lúc xe, chẳng vật gì quý giá.
“Em thích thì cứ cầm .”
Cổ Trì xong, đôi mắt lập tức trợn tròn vì kinh ngạc. Anh căm giận chằm chằm Ôn Lâm Ngọc. Cái vẻ “ôn nhu giả tạo” dày công giữ gìn từ sáng đến giờ bỗng chốc vỡ tan còn một mảnh.
Ôn Lâm Ngọc: ?
Cổ Trì giận lắm, nhưng Cổ Trì . lầm cũ của còn gột sạch, hiện tại chẳng tư cách gì để nổi cáu. mà... vẫn thấy tức điên lên .
Đồ còn tặng cái gì cho cả. Cái cô em gái thì là cái thá gì chứ? Anh mới là kề cận bên suốt mười năm ròng rã mà.
Ngoại trừ màn tranh giành , buổi chiều trôi qua trong khí yên bình một cách gượng gạo.
Đến giờ cơm tối, Cổ Trì vẫn còn nguôi giận. Vốn dĩ cũng chẳng cần ăn uống, mấy đĩa thức ăn bàn càng chẳng thấy hứng thú gì.
Ôn Lâm Ngọc đợi một lúc lâu mà thấy vẫn chịu động đũa, đáy lòng bỗng dâng lên một nỗi thất vọng tràn trề. nếu bắt đầu vở kịch , thể bỏ dở nửa chừng.
Thế là thử dò xét: “Anh ăn ? Chỗ thức ăn đều là đích mua cho đấy.”
Cổ Trì xong, bao nhiêu bực dọc còn sót lập tức tan biến sạch sành sanh. Anh đắc ý hất cằm về phía Ôn Khê đang đối diện, cái vẻ mặt như : Thấy , con chim đó chỉ là đồ bỏ , còn cả bàn tiệc mới là dành riêng cho .
Ôn Khê cái bản mặt hếch lên đầy vẻ thị uy của Cổ Trì mà câm nín.
“... là đồ thần kinh!”
Thế nhưng khi Cổ Trì cầm đũa lên, kỹ bàn thức ăn, đôi lông mày của lập tức nhíu chặt.
“Sao là mấy thứ đáng ghét thế ?”
Ôn Lâm Ngọc hề rời mắt khỏi dù chỉ một giây. Sau khi hít một thật sâu để trấn tĩnh, mới khàn giọng đáp: “Xin ... chút quên mất.”
Nói xong, siết chặt đôi bàn tay đang khẽ run rẩy của , cầm đũa lên gắp cho Cổ Trì bộ những nguyên liệu mà vị “thầy” vốn yêu thích nhất.
Cổ Trì bát đầy ắp, gương mặt rốt cuộc cũng lộ vẻ đắc ý mãn nguyện.
“Thế còn tạm .”
Anh ăn thầm đắc thắng trong lòng.
Xem cái khóa học của vị chuyên gia đúng là đáng đồng tiền bát gạo. Nhìn xem, chẳng tối nay đồ chủ động gắp thức ăn cho ?