Editor: Trang Thảo.
Đến lúc , những thành viên khác trong nhà họ Ôn mới dời tầm mắt, đổ dồn Cổ Trì, kẻ vẫn luôn lặng lẽ theo Ôn Lâm Ngọc từ lúc nhà.
Vóc dáng Cổ Trì cao lớn, uy nghiêm, lẽ khó để ngó lơ. vì nhà họ Ôn đó chỉ mải tập trung Ôn Lâm Ngọc, lúc mới sực nhớ mà hỏi:
“Vị là?”
Ôn Trừng định gì đó. Hắn há miệng thở dốc, nhưng im lặng nhắm mắt .
Cổ Trì vốn định trả lời thẳng thừng là “đạo lữ” hoặc “ yêu”. đáng tiếc, suốt dọc đường đăng bài hỏi đáp về tình cảm mạng, và tất cả các cư dân mạng nhiệt tình đều dội gáo nước lạnh mặt . Họ bảo rằng căn bản đang yêu đương, mà là đang cưỡng ép. Loại hành vi tùy lúc đều thể tống giam như chơi.
Vì thế, sự tự tin của bay biến sạch sành sanh.
Anh vô thức mang theo chút mong đợi về phía Ôn Lâm Ngọc, xem sẽ trả lời thế nào.
Thế nhưng, câu trả lời của Ôn Lâm Ngọc vẫn y hệt như ngày đầu tiên xuất hiện.
“Người quan trọng.”
“Người quan trọng.” Mấy chữ ngắn ngủi giống như thanh kiếm sắc đ.â.m xuyên qua tim Cổ Trì. Không đúng, là quan trọng. Đồ như chắc chắn là vì chính là thầy của mà thôi.
Người nhà họ Ôn cũng chẳng mấy bận tâm Cổ Trì rốt cuộc là ai, cùng lắm chỉ ngạc nhiên khi thấy Ôn Lâm Ngọc cư nhiên cũng bạn bè, còn dám dẫn về nhà.
Cuộc gặp mặt tưởng chừng bình thường đến nhạt nhẽo kết thúc trong lặng lẽ. Đến tối, cả gia đình còn cùng ăn một bữa cơm.
Lần Ôn Lâm Ngọc cố ý tranh giành vị trí gây hấn, bộ sự chú ý của đều đặt lên Cổ Trì.
Cổ Trì vẫn duy trì thói quen cũ. Anh thản nhiên gắp bỏ những thứ thích khỏi đĩa, chỉ để những món ưa dùng.
Ôn Lâm Ngọc cố ý thử lòng. Cậu tên một món ăn, Cổ Trì lập tức gắp ngay món đó đĩa cho , thậm chí còn ném cho một ánh mắt kiểu: chuyện hiển nhiên thế còn cần em nhắc .
Ôn Lâm Ngọc lặng lẽ ăn sạch những món mà Cổ Trì gắp cho .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-51-cau-ay-thich-ta.html.]
Trong khi đó, ánh mắt của nhà họ Ôn Cổ Trì cũng dần trở nên kỳ quái. Suốt bữa ăn, ít Ôn Hồng Bác dường như nổi trận lôi đình, nhưng cố sống cố c.h.ế.t nhịn xuống. Còn Ôn Khê, mới trở về lâu, chẳng thể che giấu vẻ kinh ngạc và tò mò. Cô liên tục liếc về phía Ôn Lâm Ngọc và Cổ Trì.
Trang Thảo
Bữa tối kết thúc, Ôn Lâm Ngọc dẫn Cổ Trì về phòng. Trong thời gian đó, cố ý sai bảo . Lúc thì bắt lấy quần áo, khi bảo tìm sách.
Đối với những việc sai vặt , Cổ Trì tuy ngoài miệng lẩm bẩm “Việc lắm thế”, nhưng tay chân vẫn làm nhanh, đưa tận nơi cho mà hề lộ vẻ tức giận.
Điều bình thường ? Đương nhiên là . Một đại Ma Vương vốn chỉ quen thói sai khiến kẻ khác, thể ngoan ngoãn lời đến ?
Trừ phi là Ma Vương, hoặc ít nhất chỉ duy nhất một phận là Ma Vương Cổ Trì.
Nghĩ đến đây, Ôn Lâm Ngọc phảng phất như lửa nóng đốt tay. Cậu đột ngột thu tay , dám suy nghĩ sâu thêm một chút nào nữa.
Tâm trí hiện tại vô cùng rối loạn. Nhìn Cổ Trì đang nhíu chặt mày ngoài ban công, dán mắt điện thoại, xoay căn phòng chứa những món đồ trân quý của , bắt đầu gửi từng bức ảnh chụp lúc ban ngày.
Cậu hề rằng Cổ Trì tuy vẫn đang mải mê xem đống trả lời điện thoại, nhưng từng cử động của vẫn luôn trong tầm mắt .
Nửa đêm, khi xác nhận Ôn Lâm Ngọc ngủ say, Cổ Trì lặng lẽ lẻn căn phòng chứa những món đồ trân quý của . Thứ gì mà quan trọng đến mức lén lút cất giấu lưng như ?
“Lạch cạch” một tiếng, kết giới mà Ôn Lâm Ngọc dày công bố trí dễ dàng hóa giải. Cổ Trì dễ dàng cầm lấy chiếc rương nhỏ đặt bên trong.
Mở rương , Cổ Trì bắt đầu lật xem. Đều là mấy tấm ảnh chụp phong cảnh hoặc món ăn, thoạt chẳng gì đặc biệt. nếu thực sự gì đặc biệt, căn bản chẳng cần khóa chúng kỹ càng đến thế. Cổ Trì kiên nhẫn lật tiếp, cho đến khi chạm tới tấm giấy mỏng cuối cùng, nơi chỉ vỏn vẹn hai chữ: thầy.
Cả Cổ Trì như đóng đinh tại chỗ. Những thứ trong rương , lập tức hiểu rõ chúng đại diện cho điều gì.
Tấm ảnh là một chiếc bánh ngọt. Là món mà đồ từng kể với rằng hôm nay nếm thử, vị ngon.
Tấm ảnh là đầm sen trong công viên. Là nơi đồ với rằng hôm nay hoa nở rộ, vô cùng.
Mỗi một tấm ảnh, mỗi một ký ức, nhẹ tựa lông hồng nặng tựa ngàn cân.
Mọi bất mãn và cam lòng trong chuyến leo núi hôm nay đều tan biến trong chớp mắt. Thay đó là một cơn sóng thần của niềm mừng rỡ điên cuồng ập đến, nhấn chìm lấy .
Ha. Cậu thích .