Editor: Trang Thảo.
Tất nhiên, đường về, Ôn Lâm Ngọc cũng hề vội vã.
Cậu còn thong thả dạo quanh sân bay một vòng, mua vài món đồ chơi nhỏ xinh mắt, lúc mới làm thủ tục lên máy bay.
Rời mấy ngày nay, chẳng đám “ nhà” biến thành cái dạng gì . Nghĩ đến đây, trong lòng dấy lên một chút mong chờ đầy thú vị.
Suốt dọc đường , Cổ Trì im lặng một cách lạ thường. Hễ thời gian rảnh là ôm khư khư chiếc điện thoại để lướt, hình như còn đang nhắn tin trò chuyện với ai đó. Ôn Lâm Ngọc chẳng buồn quản, cũng hề lên tiếng hỏi han.
Xe dừng cổng biệt thự. Ôn Lâm Ngọc bước xuống, Cổ Trì chậm hơn nửa nhịp cũng theo .
Trên mặt lúc hiện rõ vẻ hoang mang, kinh hãi, thậm chí chút thể tin nổi, khiến Ôn Lâm Ngọc cũng tò mò liếc thêm vài cái. Chẳng là đang tán gẫu cái gì mà thể khiến một vị Ma Vương lộ bộ dạng chấn động đến mức .
Ôn Lâm Ngọc lắc đầu, bước qua cánh cổng chính, dọc theo lối trải nhựa xuyên qua khu vườn rộng và t.h.ả.m cỏ xanh mướt. Cậu thấy Ôn Hồng Bác cùng Lâm Vãn Tú.
Đó là một Ôn Hồng Bác đang vững vàng, khỏe mạnh, cùng một Lâm Vãn Tú với gương mặt rạng rỡ, tràn đầy sức sống.
Khóe miệng Ôn Lâm Ngọc khẽ nhếch lên. Xem là tìm phương pháp đối phó ?
Hai họ đang , vẻ tâm trạng đang cực kỳ , nhất thời vẫn chú ý tới Ôn Lâm Ngọc ngay cửa. Mãi cho đến khi ánh sáng hắt bóng che khuất, cả hai mới đồng loạt ngẩng đầu sang.
Vừa thấy , đồng t.ử của bọn họ theo bản năng co rụt . Ngay đó, cả hai liền lộ một nụ “từ ái” đầy vẻ gượng gạo và mất tự nhiên.
Ôn Lâm Ngọc nhíu mày, thẳng: “Cười trông ghê tởm thật đấy, nôn quá.”
Cổ Trì vốn đang đắm chìm trong những thứ điện thoại. Vừa đồ thốt câu , lập tức nể nang gì mà bật thành tiếng.
Tốt. Không hổ là do chính tay dạy dỗ.
Gương mặt tươi vốn dĩ chẳng mấy tình nguyện của vợ chồng Ôn Hồng Bác lập tức cứng đờ. Ôn Hồng Bác định mở miệng mắng nhiếc nhưng Lâm Vãn Tú kéo . Hai họ trao đổi ánh mắt, tiếp tục trưng cái nụ tởm lợm , dùng giọng điệu “từ mẫu nghiêm phụ” từng từ đến nay với Ôn Lâm Ngọc.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-50-cau-ay-thich-ta.html.]
“Cái đứa nhỏ thật là. Đi ngoài lâu như mà chẳng báo lấy một tiếng, làm với ba con lo lắng bao nhiêu.”
“Phải đó. Con đấy, làm việc chút quá vô phép tắc . Vừa con về, từ ngày mai trong nhà sẽ giáo viên lễ nghi đến dạy dỗ con.”
“Còn nữa, học thì vẫn học. Con mới bao nhiêu tuổi chứ, học thì thể thống gì?”
là mặt trời mọc đằng tây.
Họ , Ôn Lâm Ngọc cũng . Chỉ là nụ của khiến vợ chồng Ôn Hồng Bác mà cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Trang Thảo
“Anh, về ?”
Tiếng bánh xe lăn sàn nhà vang lên. Ôn Trừng đẩy xe lăn xuất hiện giữa đại sảnh. Thấy Ôn Lâm Ngọc, còn cố nặn một nụ . Chỉ điều sắc mặt gã cực kỳ kém, quầng thâm mắt đậm đặc, mặt cắt còn giọt máu, cả toát vẻ mệt mỏi và suy nhược đến cùng cực.
Ôn Lâm Ngọc xuống đôi chân bất động xe lăn của Ôn Trừng, liếc sang đôi chân lành lặn của Ôn Hồng Bác. Một cảm giác ghê tởm thực sự ập đến, khiến dày cuộn thắt từng cơn.
Cậu nhớ rõ, sinh nhật của Ôn Trừng vốn trùng khớp với ngày sinh của Ôn Hồng Bác.
Còn Ôn Khê và Lâm Vãn Tú cũng sinh cùng ngày cùng tháng.
Trước đây, mỗi khi nhà họ tổ chức sinh nhật, khí luôn hòa thuận vui vẻ. Họ cứ luôn miệng về cái gọi là “duyên phận cha con trời sinh”. Chỉ duy nhất Ôn Lâm Ngọc là kẻ lạc lõng, ngoài cuộc như một dưng. Khi đó từng hâm mộ, từng khát khao gia nhập cái vòng tròn .
hiện tại, chỉ thấy buồn nôn.
Hóa chỉ riêng , mà tất cả những đứa con trong ngôi nhà đều chỉ là công cụ để hai vợ chồng “hút máu”.
Như để xác minh cho suy đoán của Ôn Lâm Ngọc, Ôn Khê, lâu xuất hiện, cũng bước từ trong phòng. Giống hệt Ôn Trừng, sắc mặt cô mệt mỏi rã rời, tình trạng cơ thể qua cũng suy nhược chẳng kém gì trai .
Điều khiến Ôn Lâm Ngọc thể suy nghĩ sâu xa. Vợ chồng Ôn Hồng Bác rốt cuộc lấy những tà thuật ? Và kẻ nào đang làm đồng lõa cho họ suốt bấy lâu nay?
Trong ấn tượng của Ôn Khê, trai vốn là một khác. Sự khác biệt quá lớn khiến cô nhất thời nhận Ôn Lâm Ngọc, còn sang hỏi Ôn Trừng: “Anh, hai là ai thế?”
Hai .