Editor: Trang Thảo.
Gió đỉnh núi thổi lạnh buốt, nhưng chỉ cần phóng tầm mắt xa là thể thấy những tầng mây bao quanh đỉnh núi, trôi lững lờ đầy thư thái. Chỉ cần lặng lẽ ngắm thôi cũng đủ để tận hưởng một khoảnh khắc bình yên hiếm hoi.
Ôn Lâm Ngọc cũng ghi khung cảnh ống kính. Lúc đỉnh núi chỉ và Cổ Trì. Cậu kéo đến khối Đá Tam Sinh .
Sau khi tận mắt thấy hòn đá, Cổ Trì giấu nổi vẻ thất vọng. Bởi lẽ đó chỉ là một khối đá bình thường đến thể bình thường hơn, chẳng qua khắc chữ lên buộc thêm mấy dải tơ hồng tượng trưng cho nhân duyên, ngoài chẳng gì đặc biệt.
Tuy , theo tôn chỉ đến thì thử cho bằng , Cổ Trì vẫn nhập gia tùy tục, cùng Ôn Lâm Ngọc buộc một dải tơ hồng lên tảng đá đó.
Suốt cả quá trình, Ôn Lâm Ngọc đều im lặng. Khác với sự chán ghét và phòng ban đầu, lúc vẫn luôn âm thầm quan sát Cổ Trì. Rất nhanh, phát hiện ý toát từ đáy mắt hề mang theo ác ý sự mỉa mai. Đó chỉ là một nụ hết sức bình thường.
Bình thường đến mức giống như một cặp tình nhân cùng leo lên đỉnh núi. Sau khi chinh phục quãng đường dài, cuối cùng cũng cảm giác thỏa mãn khi check in thành công.
chính sự bình thường đó mới là điều bình thường nhất, chẳng ?
Rốt cuộc, khi Cổ Trì mới xuất hiện, dùng vũ lực để uy h.i.ế.p . Mối quan hệ giữa hai vốn dĩ chẳng chút gì gọi là tình nhân. Vậy mà tại thể nhập vai tự nhiên đến thế, cứ như thể chuyện vốn dĩ nên diễn như ?
Sau khi check in xong ở Đá Tam Sinh, Cổ Trì kéo Ôn Lâm Ngọc về phía vách đá.
Vách đá hàng rào bảo vệ. Đứng ở đây thể thu trọn cảnh sắc tuyệt mỹ nhất của đỉnh núi tầm mắt. Phương xa là biển mây vô tận quyện cùng ánh ráng chiều rực rỡ, phía là nhân gian ồn ào náo động. Chỉ hai chữ chấn động mới đủ để hình dung.
Ôn Lâm Ngọc vẫn mải mê chụp ảnh phong cảnh, còn Cổ Trì thì lục lọi trong túi giới t.ử của một hồi lâu. Cuối cùng chọn một chiếc khóa lớn nhất, màu đỏ tươi vô cùng bắt mắt.
Ôn Lâm Ngọc tin chắc rằng khoảnh khắc chiếc khóa đó lấy , thấy tiếng nó kêu lên một tiếng đầy ai oán.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-48-cau-ay-thich-ta.html.]
Chiếc khóa đỏ hoặc là một yêu vật, hoặc chính là một món linh khí thượng hạng. Vậy mà món bảo vật là yêu là linh Cổ Trì nắm lấy tay Ôn Lâm Ngọc, ép cùng treo nó lên lan can sắt bảo vệ vách đá.
Treo xong xuôi, thậm chí còn dùng ánh mắt đầy đe dọa liếc chiếc khóa đỏ: “Dám chạy thử xem?”
Chiếc khóa đỏ: “?”
Không chứ bạn già. Tôi đường đường là một món Hồn Khóa danh tiếng lẫy lừng, dùng để tróc nã kẻ địch thì thôi , thế mà đem làm một chiếc khóa bình thường, treo ở ngoài dãi nắng dầm mưa .
Tôi là vũ khí sắc bén để g.i.ế.c địch, chứ để bảo vệ cho cái tình yêu sến súa của , đồ điên.
Đáng tiếc , tiếng gào thét uất ức của một chiếc khóa thì chẳng ai thể thấy. Ôn Lâm Ngọc cũng chỉ nó thêm vài cái thôi. Cổ Trì thích dùng món bảo vật gì làm khóa thì cũng chẳng liên quan gì đến .
Dù thì quan hệ giữa và Cổ Trì cũng chỉ vì treo một chiếc khóa như thế mà thực sự trở thành yêu .
Cổ Trì khi treo khóa xong cảm thấy quy trình “hẹn hò” đến đây là khá thỏa. Anh lộ rõ vẻ ý và đầy mong đợi về phía Ôn Lâm Ngọc. Tầm mắt dừng khuôn mặt lạnh nhạt của , chậm rãi lướt từ đôi lông mày xuống , cuối cùng dừng nơi đôi môi.
Trang Thảo
Trong bộ phim thần tượng , nam nữ chính khi treo khóa xong sẽ ôm , đó là hôn môi.
Đôi môi của đồ trông thật mềm mại. Anh vẫn nếm thử bao giờ, cảm giác sẽ .
Thế nhưng, mặc cho Cổ Trì cứ chằm chằm một cách lộ liễu suốt hồi lâu, Ôn Lâm Ngọc vẫn chẳng thèm mảy may để ý đến . Cậu chỉ tập trung chụp thêm thật nhiều ảnh, đó im lặng chờ xem khi nào Cổ Trì mới chịu kết thúc cái trò để còn xuống núi.
[Chậc chậc chậc...] 998 c.ắ.n hạt dưa chứng kiến cảnh , khóe miệng nó vểnh lên tận trời.
Nhìn xem, xem. Đường đường là đại Ma Vương một thời mà giờ lộ cái vẻ mặt mong đợi t.h.ả.m hại thế . Cứ máy móc theo quy trình mà chịu dùng cái tâm thì tác dụng quái gì chứ. Ha ha ha ha. Còn học đòi xem phim thần tượng nữa, bộ nghĩ học cái tinh túy của chắc.