Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 46: Quả nhiên là cực kỳ kỳ quái

Cập nhật lúc: 2026-03-14 14:56:55
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ôn Lâm Ngọc chân núi, đám đông du khách với trang đầy đủ đang trò chuyện rôm rả, vẫn thích nghi với tình hình hiện tại.

 

Đây chính là việc mà Cổ Trì cùng làm ?

 

Ngọn núi vốn nổi tiếng. Hôm nay đúng thứ Bảy nên lượng khách đổ về vô cùng đông đúc. Ôn Lâm Ngọc kéo giữa dòng nhộn nhịp. Có những gia đình đủ cả già trẻ lớn bé, những nhóm bạn rủ phượt, đến leo núi livestream, và đương nhiên thiếu những cặp tình nhân đang tay trong tay tình tứ.

 

Sự náo nhiệt là thứ mà Ôn Lâm Ngọc hề cảm nhận trong suốt hơn nửa tháng “bế quan” qua. Mà lẽ chỉ riêng nửa tháng , đây cũng hiếm khi cơ hội trải nghiệm.

 

Trong khi đó, ánh mắt của Cổ Trì dán chặt hai cặp tình nhân phía . Anh gần như chằm chằm một cách lộ liễu tay của họ. Một đôi là cô gái đang ôm lấy cánh tay trai, đôi còn thì mười ngón tay đan chặt .

 

Để leo hết ngọn núi chuyện một sớm một chiều. Thanh niên thời nay cơ bản đều thể lực khá yếu, nhưng mục tiêu của hai cặp đôi đều là Đá Tam Sinh đỉnh núi và vách đá treo khóa tình yêu mà Cổ Trì đang tâm tâm niệm niệm.

 

Ôn Lâm Ngọc vẫn hề những suy nghĩ quái đản trong lòng Cổ Trì. kẻ nào đó ngay từ giây phút âm thầm hạ quyết tâm so kè với hai cặp tình nhân cho bằng .

 

Anh và đồ nhà chắc chắn là những leo lên đỉnh nhanh nhất.

 

“Anh mua mấy thứ làm gì?” Ôn Lâm Ngọc mới thẫn thờ một lát, lúc thấy Cổ Trì xách theo gậy leo núi, nước uống và mũ che nắng trở về.

 

Cổ Trì hừ lạnh một tiếng: “Bọn họ , chúng đương nhiên cũng .”

 

Ôn Lâm Ngọc: “...”

 

Cái m.á.u ăn thua gì thế ? Đến mấy thứ lặt vặt cũng so bì, là học sinh tiểu học đấy ?

 

Ôn Lâm Ngọc cạn lời, nhưng ngay đó nghĩ đến một vấn đề khác: “Anh lấy tiền mà mua thế?”

 

Cổ Trì bằng vẻ mặt như thể đang “em đang hỏi cái gì ”: “Tôi bao nhiêu tiền mà em còn ?”

 

Trong tài khoản của , tiền nhiều đến mức tiêu cả đời hết. Đó là còn kể đến đống châu báu chất cao như núi trong gian giới tử.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-46-qua-nhien-la-cuc-ky-ky-quai.html.]

 

Ôn Lâm Ngọc đương nhiên . vấn đề là họ cùng một thế giới, tiền của bên Cổ Trì chẳng lẽ mang sang đây cũng dùng ?

 

Cổ Trì chẳng mấy quan tâm đến mấy chi tiết đó: “Không , đưa tiền mặt .”

 

Ôn Lâm Ngọc nhịn hỏi: “Vậy đưa cái gì?”

 

Cổ Trì chẳng mảy may để tâm đến mấy việc vặt vãnh như hạt vừng , xua tay: “Một đồng bạc thôi. Được , , chúng mau .”

 

Ôn Lâm Ngọc chiếc mũ che nắng Cổ Trì nhét tay mà lặng . Theo , một đồng bạc trong kho báu của Cổ Trì ít nhất cũng đáng giá một hai vạn tệ. Vậy mà dùng nó để mua mấy món đồ linh tinh cộng tới hai trăm đồng.

 

Ôn Lâm Ngọc định thật lãng phí, nhưng nghĩ nghĩ , dù cũng chẳng tiền của . Huống hồ bản hiện giờ cũng chẳng thiếu tiền, cần thiết tằn tiện, ngược càng tiêu xài nhiều mới đúng.

 

Ngọn núi vẫn leo.

 

Trang Thảo

Đối với một quanh năm suốt tháng đều leo những bậc thềm đá cao vút ở khu giảng đường của đại học pháp tu như , hơn hai nghìn bậc thang chẳng thấm thía . Tuy cơ thể thể cường hãn như Cổ Trì, nhưng dù cũng tu vi, cùng lắm chỉ vì vận động liên tục mà sắc mặt trông hồng hào hơn đôi chút.

 

Người phàm thì vất vả hơn nhiều. Một hai trăm bậc đầu, họ còn oang oang, miệng luôn mồm bảo ngọn núi cỏn con chẳng đáng gì. Thế nhưng mới qua năm trăm bậc bắt đầu thở hồng hộc. Đến bậc thứ chín trăm thì những chiếc gậy leo núi mới thực sự phát huy tác dụng.

 

Lên đến hơn một nghìn bậc, họ nghỉ, cứ bước vài bước dừng thở dốc.

 

“Xì.” Cổ Trì đám leo đến mức mặt mày dữ tợn, chật vật chịu nổi , khinh thường nhạo. Dám so với ? là tự rước lấy nhục.

 

Ôn Lâm Ngọc mệt mỏi day day thái dương, cuối cùng vẫn nhịn lên tiếng: “Phiền đấy, đừng lộ nụ kiểu đó nữa.”

 

Cổ Trì vui: “Vì cái gì? Tôi đến cũng ?”

 

Ôn Lâm Ngọc: “... Tôi sợ ăn đòn.”

 

Cổ Trì càng khinh khỉnh mặt: “Tôi mà ăn đòn? Đám ai đ.á.n.h thắng nổi ?”

 

“Không ý đó...” Ôn Lâm Ngọc thực sự chẳng quản , càng tiếp lời. ngặt nỗi hôm nay Cổ Trì “phát bệnh”, lúc leo núi cứ nhất quyết nắm c.h.ặ.t t.a.y buông.

Loading...