Editor: Trang Thảo.
Nhìn những đạo cụ trong cửa hàng của Hệ thống, Ôn Lâm Ngọc cảm thấy chúng chẳng chút tác dụng nào đối với . Cậu bỗng nhớ hồi đầu khi Hệ thống mới dẫn dắt , nó ngừng chê bai là kẻ vô dụng.
Giờ đây, Ôn Lâm Ngọc cũng đang một cảm giác “vi diệu” tương tự đối với nó.
Thứ cần là một thứ gì đó thể khắc chế Cổ Trì, mà cái cửa hàng chứa những thứ .
Ôn Lâm Ngọc cảm thấy trong lòng chút mệt mỏi. Việc Tiểu Thống khiến vui, nhưng khi nó thể giúp giải quyết nghịch cảnh mắt, trong lòng vẫn tránh khỏi một tia thất vọng.
Lại còn cái gì mà “tu luyện thêm mấy trăm năm nữa cũng đ.á.n.h ”... Chẳng lẽ bảo cứ thế mà buông xuôi ?
Ôn Lâm Ngọc bỏ cuộc. Hơn nữa, ngay cả thử còn thử, nếu cứ trực tiếp đầu hàng như thì làm thể cam tâm. Vậy nên cứ theo kế hoạch ban đầu mà làm.
Ôn Lâm Ngọc vẫn quyết định tiến vùng núi sâu gần đó. Nơi tách biệt khỏi sự náo nhiệt ồn ào, linh khí tuy vẫn loãng nhưng so với trong thành thị thì hơn nhiều. Cổ Trì thừa đến đây để làm gì. Ban đầu, Ôn Lâm Ngọc cứ ngỡ sẽ buông lời mỉa mai, hoặc ngăn cản cho tăng tiến tu vi, nhưng kết quả một nữa ngoài dự tính.
Cổ Trì tỏ một thái độ “quen thuộc đến lạ lùng”. Khi bắt đầu vận công tu luyện, hề quấy rầy, thậm chí còn hộ pháp cho , dù gương mặt trông vẻ vô cùng nhàm chán.
Cảm giác thực sự quái dị, quái dị đến mức Ôn Lâm Ngọc phớt lờ cũng khó mà làm .
Có lẽ thể tự giải thích rằng vì Cổ Trì coi thường chút tu vi ít ỏi của , rằng cũng giống như Tiểu Thống, đều cho rằng học thêm vài trăm năm nữa cũng chẳng thể là đối thủ của . Thế nhưng dựa những hành vi đầy tính chiếm hữu và quấy rối của Cổ Trì mấy ngày mà xét, việc chịu để yên cho tĩnh tâm như là điều cực kỳ phi lý.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-44-khoa-tinh-yeu.html.]
Cổ Trì vốn là kẻ tùy tâm sở dục, thứ quan tâm hàng đầu chắc chắn là bản . Lẽ nào nghĩ cho ?
Ôn Lâm Ngọc thực sự thể hiểu nổi Cổ Trì rốt cuộc đang mưu tính điều gì. sự thật là và trải qua một thời gian nước sông phạm nước giếng cực kỳ yên bình giữa chốn thâm sơn cùng cốc .
Trong núi sâu tín hiệu, Ôn Lâm Ngọc cũng chẳng mấy khi để tâm đến điện thoại. Cậu hề bỏ lỡ cuộc gọi của những ai, càng chú ý tới việc nam sinh mà tiện tay cứu mương nước dạo giữ đúng lời hứa, chuyển tài khoản của tận mười ngàn vạn tệ.
Trái ngược với sự tĩnh lặng , nhà họ Ôn và nhà họ Ngô trong những ngày gần như lật tung cả lên.
Bọn họ phát hiện rằng thể tìm thấy Ôn Lâm Ngọc. Cậu cứ như thể bốc khỏi nhân gian .
Trang Thảo
Vợ chồng Ôn Hồng Bác quả thực lấy danh nghĩa để báo cảnh sát về việc nhà mất tích. Điểm cuối cùng Ôn Lâm Ngọc xuất hiện xác định là tại thị trấn nhỏ và ngọn núi đó. Thế nhưng dù cảnh sát huy động lực lượng rừng tìm kiếm, họ vẫn chẳng thu bất kỳ dấu vết nào.
Chuyện thực sự khiến vợ chồng nhà họ Ôn lo sốt vó, bởi họ nhận tốc độ già của đang ngày một tăng nhanh. Nếu đó chỉ trong chốc lát họ già mười tuổi, thì nay chỉ một đêm, họ như già thêm bốn năm tuổi nữa. Đến mức bất cứ ai thấy cũng kinh ngạc hỏi thăm tại trông họ tiều tụy đến , liệu xảy chuyện gì đại họa .
Thế nhưng họa vô đơn chí. Ôn Hồng Bác phát hiện cái chân vốn chỉ thương nhẹ vụ t.a.i n.ạ.n xe cộ ngày đó nay bắt đầu đau nhức dữ dội. Cơn đau ngày một trầm trọng hơn, nhưng kỳ lạ là khi kiểm tra hề tìm nguyên nhân.
Lâm Vãn Tú cũng phát hiện một điều đáng sợ kém. Từ một ngày nào đó, gương mặt trong gương dường như ngày càng giống bà nữa. Cảm giác như thể một linh hồn khác đang âm thầm thế , một ngày nào đó cơ thể sẽ còn thuộc về bà .
Cảm giác đó thực sự khiến rợn tóc gáy và rơi khủng hoảng tột độ.
Vì quá sợ hãi, họ tìm đến vị đại sư . Lần đầu tiên là để xác định vị trí của Ôn Lâm Ngọc, kết quả cho thấy vẫn đang ở trong ngọn núi đó. Tuy nhiên dù họ tự phái tìm, thậm chí lật tung cả ngọn núi lên, kết quả vẫn là con tròn trĩnh.
Cùng đường bí lối, bọn họ chỉ còn cách cầu xin vị đại sư tìm biện pháp khác để cứu vãn.