Đại Ma Vương Dạy Tôi Làm Người Xấu - Chương 4: Thức tỉnh

Cập nhật lúc: 2026-02-27 13:14:14
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

Đam Mỹ và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Editor: Trang Thảo.

 

Ôn Lâm Ngọc mà ngơ ngác. Cậu chỉnh nội dung ghi chép, vốn phần . lúc đó, 998 mở miệng, giọng mang chút cảm xúc nào: [Bây giờ, khiêu khích !]

 

Ôn Lâm Ngọc bồn chồn. Cậu 998 đang tức giận, nhưng bản từng làm loại chuyện , làm thế nào. Đến khi 998 mất kiên nhẫn thúc giục thứ hai, mới lấy hết can đảm dậy.

 

Trong nháy mắt, tất cả đều sang .

 

Tiết Hứa cũng : “Bạn học ?”

 

Ôn Lâm Ngọc cố gắng làm vẻ hung ác: “Anh, sai ! Anh bậy!”

 

Tiết Hứa mỉm , dường như còn chút chờ mong: “Ồ? Bạn học chiến pháp khác ? Vậy thì chia sẻ cho cả lớp, thầy cũng học thêm.”

 

“Em...” Ôn Lâm Ngọc cảm nhận vô ánh mắt dồn về , căng thẳng đến mức lắp, ấp úng mãi tìm lời.

 

Một vài ánh mắt vốn kỳ lạ, nay càng thêm quái dị. Tiết Hứa chờ một lúc thấy trả lời, vẫn giữ thái độ ôn hòa, còn trêu: “Xem bạn học chỉ chào thầy giáo mới thôi nhỉ. Cách tiếp đón cũng thú vị lắm. Được , mời xuống.”

 

Ôn Lâm Ngọc đỏ mặt, vội vàng xuống.

 

[...] 998 và nào đó đồng thời im lặng.

 

Trong suy nghĩ của bọn họ, “khiêu khích” là: đá bàn, đập phá phòng học, ít nhất cũng châm chọc mỉa mai khiến Tiết Hứa dạy nổi.

 

Còn “khiêu khích” của Ôn Lâm Ngọc: ngắt lời giáo viên, đó.

 

Được , hết cách, cứ chờ c.h.ế.t thôi. 998 nghĩ thầm.

 

Cực nhọc lê lết xong một tiết học, 998 Ôn Lâm Ngọc đầy vẻ áy náy, cuối cùng vẫn cố gắng chống đỡ, yếu ớt bước tiếp theo: [Bây giờ theo dõi Tiết Hứa, đợi khi nào đến chỗ vắng thì tay.]

 

Sau đó còn tiết học nữa, Ôn Lâm Ngọc gật đầu, thu dọn đồ bỏ nhẫn trữ vật. Làm theo lời nhắc nhở của 998, nhanh chóng tìm Tiết Hứa và bám theo. một đoạn, Tiết Hứa sớm phát hiện.

 

Khi cả hai rời khỏi trường, đến con đường nhỏ chân núi vắng , Tiết Hứa dừng , rẽ sang bên, tiến khu rừng ven đường.

 

Ôn Lâm Ngọc chớp mắt, cảnh tượng khiến nhớ ký ức chẳng gì. Cậu mím môi, dừng vài giây. 998 lập tức quát: [Cậu làm gì ? Mau theo !]

 

Lần , Ôn Lâm Ngọc giải thích, chỉ lời hệ thống, tiếp tục bước theo.

 

Quả nhiên, một lúc liền thấy Tiết Hứa trong rừng, xoay , mặt nở nụ khác hẳn khi ở trường: [Khẩn trương , bạn…]

 

Hắn vốn định gọi "bạn nhỏ", nhưng Ôn Lâm Ngọc cao lớn cũng hẳn nhỏ bé, liền đổi lời: “… bạn học.”

 

Tiết Hứa chằm chằm học sinh mặt, ngay cả tên cũng . Tuy dáng dấp ưa , nhưng tính cách mềm mại như cừu non. Đầu lưỡi khẽ đẩy hàm răng, trong lòng chút ngứa ngáy: “Có thể cho thầy , vì em theo dõi thầy ?”

 

“Em, em là tới đ.á.n.h thầy!” Ôn Lâm Ngọc trả lời, vội bổ sung: “Xin , em cũng .”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-4-thuc-tinh.html.]

Tiết Hứa sững , bật . Hắn từng gặp ai đến gây sự mà chẳng chút khí thế nào như thế. tự dâng tới cửa thì cũng khách sáo.

 

Hắn còn làm động tác mời, hiệu cho Ôn Lâm Ngọc tấn công.

 

Ôn Lâm Ngọc rốt cuộc cũng Cổ Trì. Cậu chỉ mới học bổ túc một chút khái niệm về linh lực, cách điều động tu vi, cũng chẳng chiêu thức gì. Chỉ vì thấy mới lạ, liền vung một quyền về phía Tiết Hứa. từng đ.á.n.h , sợ nặng tay, nên cú đ.ấ.m cực kỳ nhẹ.

 

Tiết Hứa dễ dàng chặn , mặt lộ rõ khinh miệt. ngay lúc định mở miệng, đột nhiên cảm nhận linh lực trong cơ thể Ôn Lâm Ngọc khác thường. Đôi mắt lập tức lóe sáng kinh hãi: “Thiên linh căn! Cậu... là Thiên linh căn!”

 

Trong nháy mắt, gương mặt đổi, còn là thầy giáo phong lưu nho nhã, mà thành kẻ đầy tham lam, điên cuồng, tà ác.

 

Hắn siết chặt nắm tay Ôn Lâm Ngọc: “Thật đúng là niềm vui bất ngờ ngoài dự tính!”

 

Những luồng hắc khí mỏng manh nhanh chóng vây kín Ôn Lâm Ngọc, như những con rắn quấn quanh, tỏa mùi tanh hôi nồng nặc. Không gian trong rừng dần tối sầm .

 

Đó là một kết giới — chặn đường trốn thoát, tạm che chắn khỏi ngoài.

 

[Vãi! Sao là tà tu?] 998 hoảng hốt. Nó vốn từng tận mắt thấy ký chủ tay, ngờ Tiết Hứa cũng dạng tầm thường. Nó vội hét: [Chạy mau! Hoặc g.i.ế.c ! Nếu thì sẽ c.h.ế.t đó!]

 

“Tiểu Thống, cử động ...” Ôn Lâm Ngọc hoảng sợ, rút tay về nhưng cơ thể động đậy nổi. Trên mặt Tiết Hứa dần hiện hoa văn quái dị, đôi mắt biến thành đỏ tươi.

 

Có thứ gì đó đang rút khỏi cơ thể , giống như máu, càng giống một thứ còn quan trọng hơn cả máu.

 

998 gấp đến độ dậm chân: [Mau phản kháng! Anh đang hút hồn ! Tiếp tục thế thì c.h.ế.t chắc! Trời ơi, đúng là điềm gở, phản diện xuất hiện c.h.ế.t tay một nhân vật phụ, còn mất mặt hơn cả kiếp ! Oa oa oa, kéo tới đây, nếu c.h.ế.t thì cũng tiêu đời theo!]

 

[Cho mày cái tội tay nhanh hơn não, ai đ.á.n.h thì đ.á.n.h lén Đại ma vương! Oa a a a...]

 

[Xong , thật sự xong ! Sao vô dụng như chứ?]

 

“Câm miệng!”

 

Đột nhiên, một giọng vang lên rõ ràng trong tai Ôn Lâm Ngọc và 998.

Trang Thảo

 

Ý thức đang mơ hồ của Ôn Lâm Ngọc lập tức tỉnh táo hơn, còn 998 thì cứng đờ, kịp phản ứng một luồng lực quật bay, thoáng chốc biến thành một chấm nhỏ nơi chân trời.

 

Người nào đó : “Ồn c.h.ế.t.”

 

Rồi hướng về Ôn Lâm Ngọc: “Con gà đúng, vô dụng như thế?”

 

Nói xong, chờ Ôn Lâm Ngọc phản ứng, cảm nhận một bàn tay vô hình to lớn bao phủ lên tay . Đôi tay vốn giam giữ trong nháy mắt khôi phục tự do. Năm ngón chợt co thành trảo, hành động nhanh đến mức ai kịp rõ.

 

Khi Ôn Lâm Ngọc kịp hồn, tay xuyên thẳng bụng Tiết Hứa, trong lòng bàn tay nắm chặt một viên châu m.á.u ánh vàng. Chỉ khẽ dùng hai ngón, bóp nát nó.

 

"Phản diện chính là như , hiểu ?” Người nào đó : “Tàn nhẫn, độc ác, một đòn lấy mạng.”

 

“Bây giờ, cho nó , ai mới là kẻ tìm c.h.ế.t.”

 

Ôn Lâm Ngọc đầu óc choáng váng, run rẩy Tiết Hứa đang tê liệt ngã xuống đất, hai tay ôm bụng, gương mặt đầy vẻ tin nổi. Cậu lắp bắp: “Anh... mới là kẻ tìm c.h.ế.t.”

Loading...