Editor: Trang Thảo.
Ôn Trừng kinh ngạc chằm chằm đàn ông đột nhiên xuất hiện bên bàn ăn. Không chỉ , mà cả dì bếp và quản gia bên cạnh cũng vô thức dồn hết sự chú ý Cổ Trì, đang đó với thần thái thản nhiên, hề vẻ gì là đang ở nhờ nhà khác.
Người hình cao lớn, ngũ quan sâu sắc, đường nét sắc sảo. Phục sức bất phàm, thoạt toát lên vẻ quyền quý cao sang.
“Anh, vị là ai ?” Ôn Trừng nhớ tối qua Ôn Lâm Ngọc mời khách đến nhà, đặc biệt là một đầy khí thế như thế. Nếu từng gặp, chắc chắn sẽ quên.
Thế nhưng sắc mặt hôm nay của Ôn Lâm Ngọc lạnh đến đáng sợ. Nghe Ôn Trừng hỏi, thèm liếc Cổ Trì lấy một cái, chỉ nhàn nhạt đáp: “Người liên quan.”
Cổ Trì cũng tức giận. Anh sát bên Ôn Lâm Ngọc. Ngay khoảnh khắc cắt xong một miếng thịt định đưa miệng, đột nhiên vươn tay nắm lấy cổ tay , kéo về phía thản nhiên đưa miếng thịt đó miệng .
Ôn Lâm Ngọc dùng sức giật mạnh, cuối cùng cũng rút tay về, nhưng tâm trạng ăn uống biến mất.
Phiền c.h.ế.t .
Ôn Trừng bên cạnh một nữa sững sờ. Vừa khi thấy đàn ông dám cướp đồ ăn của , định lên tiếng can ngăn, bởi mấy ngày nay ai chọc Ôn Lâm Ngọc đều cầm chắc cái c.h.ế.t. Vậy mà bình an vô sự.
Trang Thảo
Hơn nữa, thứ ăn còn là phần của Ôn Lâm Ngọc.
Người rốt cuộc là ai? Và quan trọng nhất, hai bọn họ quan hệ gì?
“Cổ Trì.” Anh lên tiếng, tâm trạng vẻ . Anh thản nhiên với quản gia: “Sau sẽ ở đây. Không cần sắp xếp phòng riêng, ngủ cùng phòng với .”
Quản gia sững . Anh là ai mà lệnh như ?
Ôn Trừng lập tức bắt trọng điểm. Ngủ cùng Ôn Lâm Ngọc? Vậy thì bọn họ...
C.h.ế.t tiệt. Hắn há miệng định hỏi chuyện bắt đầu từ bao giờ, bởi giờ Ôn Lâm Ngọc từng cho ai gần .
Ôn Trừng hóng chuyện, nhưng Ôn Lâm Ngọc thì lạnh như băng, còn Cổ Trì trông qua thấy hạng hiền lành. Hắn cảm giác nếu lỡ lời thêm vài câu sẽ xử ngay.
Đành ngậm miệng, lặng lẽ ăn phần cơm của .
Lúc cửa, Ôn Lâm Ngọc lên xe, Cổ Trì bám sát theo chui trong. Ôn Trừng vốn cũng định ghế , nhưng nhấc chân thấy Cổ Trì phóng tới một ánh bình thản.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-37-bien-thai-o-dau-ra-vay.html.]
Đôi chân như ý chí riêng, Ôn Trừng thể đầu, lủi thủi ghế phụ.
Thấy Cổ Trì còn định theo đến tận trường, Ôn Lâm Ngọc rốt cuộc nhịn nữa.
“Tôi học, theo làm gì?”
Cổ Trì đáp với vẻ đương nhiên: “Tôi em học mà.”
Suốt mười năm qua, chẳng đều ở bên cạnh Ôn Lâm Ngọc như ? Việc sớm thành thói quen, cho dù trường học nhàm chán, kiến thức dạy sơ đẳng đến .
Ôn Lâm Ngọc chằm chằm gương mặt . Vẫn là gương mặt suốt mười năm, nhưng khi linh hồn bên trong đổi, khí chất toát cũng khác.
Thật sự vô cùng phiền phức. Cảm giác khác kiềm tỏa, khống chế , thích chút nào.
Xe vẫn chạy theo lộ trình. Cảnh vật lướt qua cửa sổ, nhưng Ôn Lâm Ngọc còn tâm trí thưởng thức, bởi kẻ nào đó bắt đầu lấn tới.
Anh nắm lấy một bàn tay của , kéo đến mắt quan sát kỹ lưỡng. Nhìn chán chê, vuốt ve lòng bàn tay, nắn từng đốt ngón tay, cuối cùng còn cúi xuống l.i.ế.m nhẹ c.ắ.n một cái.
Cảm giác xa lạ và ngứa ngáy khiến Ôn Lâm Ngọc rùng theo phản xạ. Ngay đó, sự kiên nhẫn của vỡ vụn. Cậu ngoắt , giật mạnh tay về theo bản năng vung một cái tát gương mặt .
Chát.
Tiếng tát vang lên khô khốc, rõ ràng đến mức tất cả trong xe đều thấy.
Bác tài giật suýt chao tay lái. Ôn Trừng buột miệng thốt lên một tiếng kinh ngạc, kìm mà lén liếc qua gương chiếu hậu.
Chỉ thấy Cổ Trì, tát, sững . Thế nhưng mặt hề chút tức giận nào. Anh đưa tay sờ nhẹ gò má đánh, đó nở một nụ kỳ quái, trông như thể vẫn còn đang dư vị cái tát .
Ôn Trừng và bác tài xế cùng thầm mắng: “C.h.ế.t tiệt, biến thái ở chứ?”
Ôn Lâm Ngọc lúc chọn cách nhắm mắt làm ngơ, ngoắt mặt sang hướng khác. Chỉ lòng bàn tay vẫn còn nóng ran mới chứng minh rằng thực sự giáng cho Cổ Trì một cái tát.
Hiện tại, Ôn Lâm Ngọc còn chút tu vi nào. Cái tát đối với Cổ Trì mà cũng chỉ như một cú chạm của bình thường.
Nó hề đau, trái còn mang theo cảm giác ngứa ngáy khó tả.