Editor: Trang Thảo.
Họ chẳng thèm quan tâm con trai chủ động kiếm chuyện với Ôn Lâm Ngọc . Suốt bao nhiêu năm qua, họ quen với việc đổ tội lên đầu . Nếu bây giờ còn bận chăm sóc con trai, lẽ họ sớm xông tóm cổ Ôn Lâm Ngọc đ.á.n.h cho một trận tơi bời.
Tùy tiện ư? Phải, họ đối xử với Ôn Lâm Ngọc chính là tùy tiện như thế. Suy cho cùng, chỉ là kẻ mà ngay cả ba ruột cũng chẳng đoái hoài, nơi nương tựa, thể họ cố ý nuôi cho ốm yếu bệnh tật. Với tính cách đến một tiếng thở mạnh cũng dám của , việc đ.á.n.h đập hành hạ thật sự quá dễ dàng.
Không vì họ làm ầm ĩ quá mức mà Ngô Thư Hào, kẻ hôn mê suốt một ngày, bỗng nhiên tỉnh .
Điều khiến vợ chồng nhà họ Ngô mừng húm. Thế nhưng niềm vui chẳng kéo dài bao lâu. Ngô Thư Hào tỉnh bắt đầu gào thét ầm ĩ y hệt ba , thậm chí còn hung hăng bạo liệt hơn nhiều. Rõ ràng cơ thể vẫn đang sốt hầm hập, mà lấy sức lực để xô đẩy và quăng quật đồ đạc xung quanh. Chỉ trong chớp mắt, phòng bệnh biến thành một bãi chiến trường lộn xộn.
Cuối cùng các bác sĩ cưỡng chế tiêm t.h.u.ố.c an thần thì mới chịu yên.
Thế nhưng t.h.u.ố.c cũng chỉ tác dụng trong chốc lát. Hễ tỉnh là đập phá điên cuồng. Hắn dường như còn nhận ba là ai, cứ thấy là lao đ.á.n.h đ.ấ.m nương tay.
Tình cảnh khiến vợ chồng nhà họ Ngô khiếp vía. Một bệnh nhân khác ngang qua liếc phòng bệnh lẩm bẩm: “Nhìn thế , là trúng tà ?”
Bà Ngô tiên mắng một trận, nhưng trong lòng bắt đầu thấp thỏm yên. Sau cùng, họ đ.á.n.h bạo mời về một vị đại sư. Vừa qua, vị hiểu ngay ngọn ngành.
Ngô Thư Hào đêm hôm mò đến nơi ám khí nặng nề như thế, chắc chắn đụng thứ sạch sẽ, dọa cho hồn xiêu phách lạc. Phải làm lễ gọi hồn về thì mới thể tỉnh táo bình thường.
Nhà họ Ngô cuống cuồng lo làm lễ chiêu hồn cho con trai, bày biện rình rang, gây náo động cả một vùng. Thế nhưng ngay tầng phía phòng bệnh của họ, tình hình cũng chẳng hề yên ả.
Ở mấy tầng lầu phía là nơi Ôn Hồng Bác và Lâm Vãn Tú đang điều trị. Lúc mới viện, tuy họ thương nhưng tình trạng nghiêm trọng. Chẳng hiểu từ tối hôm qua, sức khỏe của cả hai bỗng lao dốc, trông như chỉ một đêm già mười tuổi.
Họ thừa hiểu sự biến chuyển bất thường là do . Ngay lập tức, cả hai đổ hết tội lên đầu Ôn Lâm Ngọc, cho rằng vì nó ngoan ngoãn lời, chịu ở căn phòng nên vận xui mới giáng xuống họ. Trong lòng hai kẻ đó khỏi nghiến răng căm hận.
Họ bắt đầu bàn tính, nhất định tìm cách nhốt chặt Ôn Lâm Ngọc , khiến cả đời đừng hòng bước chân khỏi cửa nửa bước.
Có điều, thể tay ngay tại nhà. Ở đó quá nhiều tai mắt, bọn họ cần tìm một nơi kín đáo hơn mới hành động .
Trang Thảo
Mặc kệ khác đang âm mưu gì khốn đốn , Ôn Lâm Ngọc cũng chẳng buồn bận tâm. Chỗ của ngay cạnh cửa sổ, lúc khẽ nheo mắt, tận hưởng ấm dịu dàng từ những tia nắng sớm.
Nắng thật ấm, gió thật hiền, trong gió còn thoang thoảng một chút hương hoa.
Ngửi mùi hương , Ôn Lâm Ngọc chợt nhớ bên bờ sông dường như cũng loài hoa , một loài hoa mà hình như từng ngửi thấy khi còn ở thế giới của Cổ Trì.
“Ừm, thì tan học sẽ đó tản bộ một chút, mua thêm một ly nước chanh đá nữa là tuyệt nhất.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-32-cau-ay-danh-len-ta.html.]
Vừa tan học, Ôn Lâm Ngọc liền theo kế hoạch định mà thẳng bờ sông.
Con sông ở vùng ngoại ô, mặt nước rộng thênh thang. Cảnh sắc hai bên bờ vô cùng thơ mộng, cả một công viên ngập nước gần đó. Ôn Lâm Ngọc cuối cùng cũng tìm thấy loài hoa . Cậu ngắm phong cảnh, lòng chợt nhớ giấc mơ tối qua về thầy. Một nỗi khao khát mãnh liệt trào dâng, khiến chỉ ngay lập tức đem tất cả những vẻ chia sẻ cùng .
Thế nhưng lẽ sẽ chẳng bao giờ chia sẻ .
Ôn Lâm Ngọc thoáng chút tiếc nuối, cứ lặng ở đó lâu, để mặc tâm trí trôi dạt về phương xa.
Cậu rằng, ở một thế giới khác cũng một đang chằm chằm bóng hình giữa cảnh sắc từ lâu .
998 khi tự bò lết trở , để lộ một nụ đầy nham hiểm: [Đại nhân Ma Vương , đêm nay ngài gặp ký chủ nữa ? Tôi xoay ít tiền từ chỗ đồng nghiệp, đêm nay chắc đủ để ngài năm phút.]
Đôi đồng t.ử đen kịt xưa nay của Cổ Trì khẽ lay động. Anh vẫn giữ vẻ mặt cảm xúc, ngữ khí cũng chẳng khác thường ngày: “Dĩ nhiên.”
Thế nhưng đôi mắt hạt đậu đỏ của 998 lóe lên tia sáng tinh quái. Có vấn đề, chắc chắn là vấn đề.
Nếu là , gã nhất định sẽ uy hiếp, đe dọa chất vấn nó đủ điều. Nào là mượn mượn sớm hơn, nào là còn giấu giếm bao nhiêu nữa. Vậy mà giờ phút tuyệt nhiên một lời nào.
Anh căn bản chẳng buồn quan tâm tiền từ mà . Thứ duy nhất bận tâm lúc là liệu thể thấy đồ của sớm hơn một chút .
Và sơ hở lớn nhất chính là, lão Ma Vương đáng c.h.ế.t cư nhiên thèm ép nó mượn thêm để đưa hẳn sang bên .
Anh đang nóng ruột, cuống đến mức quên cả bài bản thường ngày.
Ha ha ha ha. Cơ hội báo thù cuối cùng cũng đến .
998 hận thể ngửa mặt lên trời mà rống vang một tiếng cho thỏa nỗi lòng. Sau đó, nó cực kỳ ân cần giúp Cổ Trì kết nối với giấc mộng của Ôn Lâm Ngọc thêm nữa.
Có lẽ vì ban ngày dạo bên bờ sông, nên giấc mơ đêm nay của Ôn Lâm Ngọc cũng gắn liền với nước.
Đó con sông ngoài đời thực, mà là một dòng suối nhỏ mang hướng cổ tích, trong vắt đến tận đáy. Dưới lòng suối cũng như bờ đều nở rộ loài hoa tỏa hương thơm ngát . Lúc , Ôn Lâm Ngọc đang đắm bơi giữa dòng nước, cơ thể nhấp nhô theo từng nhịp sóng. Những tia nắng vụn vặt nhảy nhót mái tóc ướt đẫm, gương mặt và cả làn da trần mịn màng của .
Cổ Trì bước giấc mộng bắt gặp cảnh tượng .
Một nữa, cả cứng đờ như gỗ đá. Anh tài nào tin nổi rốt cuộc bản làm .
Chẳng lẽ là do con gà ám toán ? Nó định mượn cảnh trong mơ để lấy mạng ?