Editor: Trang Thảo.
Thế nhưng sự cam lòng rốt cuộc là ? 998 suy cho cùng cũng chẳng con , hễ gặp cảm xúc phức tạp một chút là tìm quân sư phân tích giúp. Đáng tiếc lúc nó chẳng dám mở kênh chat nhóm, bằng thế nào cũng hỏi cho ngô khoai mới thôi.
Dù trong lòng cực kỳ khó chịu, Cổ Trì vẫn nâng niu tấm gương , đôi mắt dán chặt bóng hình Ôn Lâm Ngọc đang lẻ bóng giữa chợ đêm, chẳng nỡ rời dù chỉ một giây.
Hóa diện mạo thật của tiểu đồ là như thế .
Trang Thảo
Dạy dỗ suốt mười năm ròng, mà vẫn thể lộ vẻ mặt ngây thơ đến thế? Ánh mắt chẳng chút phòng , trong veo như làn nước mùa thu. Cả con cũng dịu dàng như nước, trông như một kẻ dễ bắt nạt. Có vì bên cạnh nên Ôn Lâm Ngọc đem tất cả những gì dạy quẳng hết đầu ?
là chẳng rút kinh nghiệm gì cả.
Chẳng chỉ là một miếng bánh gạo rong biển thôi ? Tại đôi mắt sáng rực lên như thế? Chẳng lẽ mấy thứ đó còn thú vị hơn cả việc dạy cách kết liễu kẻ thù?
Cổ Trì hận thể lập tức lao qua đó dạy dỗ tên đồ ngoan một trận trò.
Thế nhưng...
Ánh mắt Cổ Trì sắc lạnh như d.a.o găm, b.ắ.n thẳng về phía con gà hệ thống .
998 sợ đến mức quỳ sụp xuống ngay tức khắc: [Đại ca , thật sự hết sạch tiền . Xin ngài đấy, thể đợi đến cuối tháng ? Cuối tháng kết toán lương xong, nhất định sẽ ưu tiên đưa ngài qua đó đầu tiên, ?]
Một con gà con bé xíu, vàng óng, kích cỡ chẳng khác gì chiếc bánh nướng, quỳ rạp móng xuống đất, hai cánh chắp vái lấy vái để. Khuôn mặt đầy lông lá méo xệch, mà nổi. Bộ dạng đúng là buồn lố bịch.
Thế nhưng Cổ Trì , mà 998 càng nổi. Vốn dĩ khi tới thế giới , nó mang theo ít năng lượng dự trữ. Khốn nỗi, đó đ.á.n.h lén Cổ Trì tiêu tốn một khoản, sang thế giới bên kéo bằng Ôn Lâm Ngọc về nên hụt thêm một mớ. Sau khi mười năm nhiệm vụ kết thúc, nó dùng chút năng lượng cuối cùng để đưa Ôn Lâm Ngọc về nhà. Giờ đây trong túi nó chỉ còn sót một ít vốn liếng đủ để bản bỏ trốn mà thôi.
Nhiệm vụ củng cố thế giới khó thì khó thật, nhưng thù lao cực kỳ hậu hĩnh. Tính nó trở thành đại gia từ lâu . Ngặt nỗi tiền bạc còn chờ xét duyệt quy trình, chẳng cách nào khác, kiếp làm thuê cho hệ thống đúng là khổ chỗ .
Thấy Cổ Trì tra tấn nam chính đến mức sống dở c.h.ế.t dở, 998 sợ quá đành nghiến răng móc chút vốn liếng phòng cuối cùng, chính là phần năng lượng dự phòng để bỏ trốn, keo kiệt mở cho Đại Ma Vương một màn hình phát trực tiếp về Ôn Lâm Ngọc.
Từ giờ đến lúc lĩnh lương vẫn còn một thời gian dài. Dù ngốc đến mấy nó cũng hiểu, chút năng lượng ít ỏi tuyệt đối dùng hết một . Bằng , một khi Đại Ma Vương còn chỗ trút giận, thực đơn của thể sẽ đổi thành gà hầm nấm hoặc gà xào sả ớt.
Quả nhiên, một lúc, Cổ Trì bắt đầu cảm thấy thỏa mãn. Anh ném cái đầy sát khí về phía 998, áp sát gằn giọng: “Ta gặp .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-30-thay-oi-em-nho-thay-lam.html.]
Lúc 998 chỉ c.h.ử.i thề. Mẹ kiếp, ông nội thế nào mà chịu hiểu ? Đã bảo là hết sạch tiền , ông hiểu ?
ngoài miệng, nó vẫn tỏ sợ sệt, khúm núm, liên hồi, trông đáng thương đến tội nghiệp: [Ba ơi, thật sự nhiều tiền đến thế mà...]
Cổ Trì lộ rõ vẻ ghê tởm: “Kinh tởm thật đấy. Mau lên.”
998 gào thét trong lòng. Cái đồ...
Ôn Lâm Ngọc khi chơi thỏa thích thì trở về nhà. Cậu tắm rửa sạch sẽ, bắt đầu tu luyện suốt ba tiếng đồng hồ, đó mới chìm giấc ngủ sâu.
Giấc mơ hôm nay chút đặc biệt. Cậu thấy giữa một thế giới trắng xóa, nhưng sắc trắng giống màu tuyết mà mang theo ánh kim lạnh lẽo. Không gian xung quanh như gặp tín hiệu chập chờn, thứ lúc ẩn lúc hiện, vô cùng bất .
“Đây là ?” Ôn Lâm Ngọc lấy làm lạ, khẽ hỏi.
Vừa dứt lời, giữa gian trắng xóa chập chờn như nhiễu sóng , một bóng dần hiện .
Ôn Lâm Ngọc thể rõ đối phương là ai. Thế giới chất lượng hình ảnh tệ đến mức như nén xuống mức thấp nhất, mờ mịt và nhòe nhoẹt đến phát bực.
“Hừ. Mới mấy ngày mà nhận ?” Cổ Trì nghiến chặt răng. Anh đang cân nhắc, thực sự cân nhắc xem lát nữa nên dạy dỗ tên đồ đào tẩu như thế nào.
“Thầy?”
Đôi mắt vốn đầy nghi hoặc và cảnh giác của Ôn Lâm Ngọc chợt bừng sáng, còn rực rỡ hơn cả lúc thấy miếng bánh gạo hồi tối.
Điều khiến cơn giận của Cổ Trì dịu đôi chút, nhưng cũng chẳng đáng là bao.
Ngay đó, Ôn Lâm Ngọc bất ngờ lao đến ôm chầm lấy . Tiểu đồ tựa đầu n.g.ự.c đầy lưu luyến, đôi mắt khép hờ, gương mặt rạng rỡ nụ mãn nguyện, thì thầm: “Thầy ơi, em nhớ thầy lắm.”
Ôn Lâm Ngọc rõ đây chắc chắn là một giấc mơ. Vì là mơ, nên cần dè chừng kìm nén gì nữa.
Nghĩ , càng ôm chặt mặt hơn.
Cổ Trì sững sờ, cả chân tay cứng đờ như gỗ đá. Mọi bất mãn và uất ức cam lòng khi đến đây bỗng chốc cú va chạm của “nai con” đ.á.n.h tan tác, tiêu tan còn dấu vết.