Editor: Trang Thảo.
Hôm nay Ôn Lâm Ngọc dám to gan đ.á.n.h cả họ của , nên nhất định dạy cho một bài học nhớ đời. Nếu , thể diện của để ?
Ôn Lâm Ngọc vẫn giữ im lặng, đáp lấy một lời. Ngô Thư Hào sớm quen với kiểu phản kháng lầm lì của . Dẫu thì chút phản kháng cỏn con đó cũng chẳng đáng để tâm, vì cuối cùng kiểu gì cũng sẽ lết xác đến.
Thế nhưng , lý do thực sự khiến Ôn Lâm Ngọc lên tiếng là vì đang bận tra cứu địa chỉ .
Đó là một dự án cao ốc bỏ hoang sát rìa ngoại ô. Nghe đồn phong thủy khu đó cực kỳ , trong lúc thi công hiểu mấy công nhân cứ lượt c.h.ế.t một cách bí ẩn. Về , chủ thầu mời thầy pháp đến lập đàn hóa giải, kết quả là ngay cả ông thầy cũng “bay màu”. Khu đất hung hiểm vô cùng, cuối cùng dự án đành bỏ hoang, đến tận bây giờ vẫn ai dám tiếp quản.
Một tòa nhà bỏ hoang đầy rẫy tin đồn ma ám. Thằng nhóc Ngô Thư Hào vẫn chẳng chút sáng tạo nào, định giở trò giả thần giả quỷ để hù dọa .
Trang Thảo
Cuộc điện thoại ngắt từ lâu. Ôn Lâm Ngọc chậm rãi soạn một tin nhắn phản hồi: “Được thôi, sẽ đến.”
Kế hoạch trực tiếp thăm bãi tha ma vốn định sẵn, giờ đây lẽ lùi một chút.
tám giờ tối, Ôn Lâm Ngọc mặt tại điểm hẹn, sai một phút.
Khu cao ốc bỏ hoang hiện với cỏ dại mọc um tùm. Những tấm lưới xanh bao quanh công trình rách nát tả tơi, bay phất phơ trong bóng tối theo từng cơn gió lạnh. Gió đầu hạ mang theo lạnh lẽo, thổi qua những khe hở của tòa nhà, tạo nên những âm thanh văng vẳng như tiếng than nức nở.
Nếu là đây, chỉ riêng việc bước chân chỗ thôi cũng đủ khiến Ôn Lâm Ngọc gom hết can đảm, tự cổ vũ bản cả chục . còn bây giờ thì ?
Cậu liếc sang bên trái, thấy một con quỷ béo đang ườn đống cát, thong thả gãi chân. Nhìn sang bên , là một hồn ma bà lão đang cặm cụi nhặt nhạnh mấy cái vỏ chai nhựa. Ngước lên , một ả nữ quỷ tóc dài đang mải mê luyện giọng, khổ nỗi mở miệng định cất tiếng hú đầu tiên thì đứt , lệch tông . Đám quỷ bên vốn tụ tập để hát, thấy nữ quỷ mở màn phá giọng thì lăn bò, đứa nào đứa nấy ngả nghiêng vì .
Quả thực chẳng chút gì đáng sợ. Đám quỷ xem còn đáng yêu hơn con ngoài nhiều.
Cậu thậm chí còn thản nhiên mở miệng hỏi một tên quỷ học sinh đang đến sái cả quai hàm: “Mọi đang làm gì mà vui vẻ thế?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-27-chuyen-hai-noi-dia-nguc.html.]
Tên quỷ học sinh mất cảnh giác, hồn nhiên đáp: “Ôi dào, thì đang chị Hồng tổ chức liveshow chứ . Chị hồi còn sống là đại minh tinh đấy, cơ mà hát hò thì lệch tông từ đầu đến cuối, mà lúc nào cũng vỗ n.g.ự.c tự xưng là diva. Ha ha ha ha...”
“Ha ha... ặc... Không đúng. Mày là sống!” Tên quỷ học sinh chợt nhận điều bất thường, hoảng hốt hét toáng lên: “Có đột nhập. Anh em ơi, chạy mau!”
Chỉ trong nháy mắt, cả tòa cao ốc bỏ hoang còn sót một bóng quỷ nào.
Thế nhưng, những tiếng rên rỉ nức nở vẫn còn vang vọng. Đó chẳng qua chỉ là mấy chiêu trò rẻ tiền do Ngô Thư Hào bày . Khi Ôn Lâm Ngọc từng bước lên lầu, thỉnh thoảng một hai “bóng ma” lướt qua mặt.
Ngô Thư Hào đang nấp trong một góc tối nào đó, khằng khặc đầy đắc ý. Hắn chuẩn sẵn máy , chỉ chờ ghi cảnh Ôn Lâm Ngọc lóc t.h.ả.m thiết vì sợ hãi để gửi cho trai Ngô Thư Kiệt, coi như trút giận.
Dĩ nhiên, mục tiêu của chỉ dừng ở mấy trò trẻ con như dọa cho . Hắn còn nghĩ vô “trò vui” khác, tiêu chí là càng làm nhục đối phương bao nhiêu thì càng hả hê bấy nhiêu.
“Cười gì mà vui thế?” Bất chợt, một giọng vang lên ngay gáy , kèm theo luồng gió lạnh buốt sống lưng.
Ngô Thư Hào giật b.ắ.n , vội đầu . Khi thấy đó là Ôn Lâm Ngọc, chút sợ hãi lóe lên mặt lập tức biến thành vẻ khinh miệt: “Xì, để mày tìm thấy tao .”
“Đã nghĩ xong tối nay chuộc tội thế nào ?” Hắn nở nụ ác độc, ánh mắt soi mói quét từ đầu đến chân Ôn Lâm Ngọc, như đang cân nhắc xem nên “chăm sóc” chỗ nào .
Thế nhưng càng , Ngô Thư Hào càng cảm thấy gì đó . Sao trông Ôn Lâm Ngọc “mỏng” đến ?
Không là do quần áo mỏng, mà là cả cơ thể trông như một tờ giấy, thậm chí giống như thể xuyên qua.
Ngô Thư Hào theo bản năng lùi nửa bước. khi thấy nụ môi Ôn Lâm Ngọc, cơn giận trong bùng lên dữ dội: “Mẹ kiếp, mày dám giả ma giả quỷ dọa tao ? Anh tao sai, loại mày đúng là cho một trận mới sáng mắt .”
Dứt lời, vung nắm đ.ấ.m thẳng mặt Ôn Lâm Ngọc.
Thế nhưng cú đ.ấ.m chạm da thịt. Nắm đ.ấ.m xuyên qua một luồng khí lạnh lẽo, khiến Ngô Thư Hào mất đà, loạng choạng lao về phía mấy bước.