Editor: Trang Thảo.
Tuy nhiên, thái độ của Ôn Lâm Ngọc đối với giáo viên quá mức gay gắt, nên nhà trường vẫn quyết định gọi điện thông báo cho phụ . Chỉ điều, cuộc gọi mang kết quả mà họ mong đợi. Trái , họ còn Ôn Hồng Bác mắng cho một trận té tát, bởi giờ đây chỉ cần thấy cái tên “Ôn Lâm Ngọc” thôi là ông thấy phiền .
Thế nhưng, điều kinh khủng hơn cả là trong lúc Ôn Hồng Bác đang mắng xối xả, các giáo viên để điện thoại ở chế độ loa ngoài. Họ rõ từ đầu dây bên vang lên một tiếng va chạm cực mạnh của xe cộ, kèm theo đó là tiếng la hét thất thanh của đám đông. Cuộc gọi đột ngột ngắt. Trong văn phòng lúc , sắc mặt của tất cả giáo viên mặt đều tái mét, còn một giọt máu.
Bọn họ đều sợ gánh trách nhiệm.
Âm thanh chẳng khác nào một vụ t.a.i n.ạ.n giao thông nghiêm trọng. Nếu đúng là Ôn Hồng Bác đang lái xe và nhận cuộc gọi trong lúc tâm trạng cực kỳ tồi tệ, thì dù về mặt pháp lý bọn họ chịu trách nhiệm, họ cũng khó lòng mà rũ sạch liên đới.
Trong phòng học, mặc cho đám bạn cùng lớp dòm ngó và bàn tán xôn xao, Ôn Lâm Ngọc vẫn thản nhiên xoay cây bút trong tay. Bất chợt, bật một tiếng đầy khó hiểu. Những ánh mắt soi mói giống như đàn cá con kinh động, lập tức tản tứ phía. Trong lòng họ đều chung một suy nghĩ: C.h.ế.t tiệt, hôm nay trông Ôn Lâm Ngọc sặc mùi phản diện thế , cứ như thể mới tay giải quyết xong ai đó bằng.
Tiết học kết thúc, Ôn Trừng hớt hải chạy đến tìm Ôn Lâm Ngọc, mồ hôi trán tuôn như tắm: “Anh, ba t.a.i n.ạ.n giao thông , mau bệnh viện với em .”
Ôn Lâm Ngọc ngừng xoay bút, suy nghĩ một lát khẽ nhếch môi: “Được thôi.”
Thế nhưng khi đến bệnh viện, Ôn Lâm Ngọc cảm thấy chút thất vọng. Nhìn Ôn Hồng Bác đang giường bệnh lải nhải, giọng điệu vẫn đầy trung khí, chỉ một bên chân bó bột, trông ông chẳng giống kẻ gặp đại nạn chút nào.
Chẳng lẽ lão già râu bạc làm ăn gì ? Đợi tan học, tìm lão hỏi cho lẽ mới .
Hay là do hôm nay vẫn tiêu xài hết tài vận của ?
Nghĩ đến đây, Ôn Lâm Ngọc liền ghé một đại lý vé gần bệnh viện nhất, mua ngay một dãy nhân lên gấp trăm . Nếu trúng giải đặc biệt, tiền thể lên đến năm trăm tỷ đồng. Dù trừ thuế chăng nữa, đó vẫn là một con khổng lồ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-26-chuyen-hai-noi-dia-nguc.html.]
Còn việc để tiền lớn như trả giá bằng bao nhiêu năm tuổi thọ thì điều đó chẳng liên quan gì đến Ôn Lâm Ngọc. Dù , cái mạng đem thế chấp đó cũng của .
Mua vé xong, Ôn Lâm Ngọc thản nhiên trở trường tiếp tục lên lớp. Đám bạn cùng lớp thấy thì ai nấy đều kinh ngạc đến rớt hàm. Ba mày t.a.i n.ạ.n viện mà mày vẫn còn tâm trạng trường học ?
Thế nhưng trong giờ học, Ôn Lâm Ngọc vẫn vô cùng nghiêm túc. Suốt mười năm qua, sớm rèn thói quen miệt mài học tập. Dù những kiến thức mà ngôi trường giảng dạy chỉ là chương trình phổ thông bình thường, và học xong từ lâu khi còn ở bên cạnh Cổ Trì.
Cậu vẫn nhớ rõ, lúc lôi xấp đề thi đại học làm, giáo viên lớp cạn lời đến mức nào.
Cứ nghĩ đến thầy của , tâm trạng Ôn Lâm Ngọc lên hẳn. Suốt cả ngày hôm đó, gương mặt lúc nào cũng treo một nụ nhàn nhạt, nhưng vẻ thong dong khiến những xung quanh cảm thấy da đầu tê dại vì sợ.
Thế nhưng, tâm trạng đó rốt cuộc cũng phá hỏng. Ngay khi bước khỏi cổng trường, một cuộc điện thoại gọi đến.
Ôn Lâm Ngọc cái tên hiển thị màn hình: Ngô Thư Hào. Đó là con trai của “ khác”, cái gia đình mà ba ruột vứt bỏ cho họ nuôi dưỡng. Nói cách khác, đây chính là “cục cưng” của ba nuôi, cũng là đứa em trai “yêu quý” của .
Trang Thảo
“Ôn Lâm Ngọc, gan của mày càng ngày càng lớn nhỉ, dám tay đ.á.n.h cả trai tao cơ đấy?” Ngô Thư Hào học ở trường quý tộc tư thục , nhưng bắt nạt Ôn Lâm Ngọc thì nhất thiết học chung trường.
“Tám giờ tối nay, một mày mò mặt đến khu tập thể XX, phố XX. Nếu thì... hừ, đống ảnh đó của mày, ngày mai bộ thầy cô và bạn học trong trường sẽ "thưởng thức" sạch sành sanh.”
Ngô Thư Hào buông lời đe dọa vô cùng thuần thục. Dẫu thì điểm yếu cũng quá dễ nắm, nào đem dùng Ôn Lâm Ngọc cũng sẽ ngoan ngoãn bò tới, run rẩy như cầy sấy với ánh mắt đầy tuyệt vọng.
Bộ dạng giống hệt một con sơn dương bên bờ vực thẳm, chỉ cần đẩy nhẹ một cái là tan xương nát thịt.
Nghĩ đến cảnh tượng đó, Ngô Thư Hào khỏi hưng phấn, giọng điệu càng thêm thúc ép: “Mau vác xác đến đây nhanh lên. Mày thừa là từ đến nay tao chẳng nhiều kiên nhẫn .”