Editor: Trang Thảo.
“Thành thật xin nhé, cố ý . Cậu thể tha thứ cho ?”
Một câu quen tai đến lạ. Ngô Thư Kiệt đang bò rạp đất, túm tóc kéo ngược , đau đớn đến mức như thể linh hồn cũng run rẩy theo.
Gã định gào lên c.h.ử.i rủa, nhưng hé miệng, m.á.u tràn khoang miệng khiến gã sặc sụa, nghẹn thở đến tím tái mặt mày.
Cảm giác cận kề cái c.h.ế.t khiến đầu óc gã tỉnh táo đôi chút. Gã vội vàng nháy mắt liên hồi với Ôn Lâm Ngọc để cầu xin, miệng lúng búng rõ chữ, cố thốt vài tiếng: “Không... ...”
Lúc , bất kể là gì gã cũng chấp nhận hết, chỉ cần Ôn Lâm Ngọc buông tay là . Gã cảm giác da đầu sắp lột phăng tới nơi .
Đau. Đau đến mức c.h.ử.i thề. Cái thằng Ôn Lâm Ngọc ăn cái giống gì mà tự nhiên khỏe như trâu thế ? Chẳng nó vốn là loại phế vật, đ.á.n.h đ.á.n.h , mắng cũng cãi nổi nửa lời ?
Đầu óc Ngô Thư Kiệt đau đớn hỗn loạn, trong khi đám đông xung quanh cũng bắt đầu xôn xao biến cố bất ngờ .
“Làm cái gì thế hả? Em học lớp nào? Sao dám đ.á.n.h ngay trong khuôn viên trường? Còn mau buông !”
Vẫn là tên giáo viên cách đó hơn mười mét hớt hải chạy tới. Chứng kiến cảnh tượng mắt, mặt đen kịt như đ.í.t nồi.
Ôn Lâm Ngọc buông tay, chán ghét xoa xoa các đầu ngón tay như thể chạm thứ gì đó bẩn thỉu. Cậu thẳng , chằm chằm hai giáo viên đang tiến gần.
“Các thầy thấy ? Em chỉ là vô tình va chạm với một chút thôi. Em cũng xin , mà cũng là cả.”
“Nói láo!” Hai giáo viên lộ rõ vẻ nghiêm nghị lẫn giận dữ: “Em đ.á.n.h nông nỗi mà còn dám là vô tình ?”
“Sao thể chứ?” Ánh mắt Ôn Lâm Ngọc rời khỏi hai , rơi thẳng lên Ngô Thư Kiệt đỡ dậy. Cậu khẽ mỉm , giọng đầy châm chọc: “Cậu xem, đúng như ?”
Ngô Thư Kiệt rùng một cái. Máu mặt còn kịp lau, gã cuống quýt gật đầu lia lịa.
“, đúng thế ạ... Cậu chỉ là cẩn thận thôi. Em... em tha thứ cho .”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-25-chuyen-hai-noi-dia-nguc.html.]
Hai giáo viên tức đến nghẹn họng: “Các em... đúng thật là... Đi theo chúng lên phòng giám thị ngay!”
Ôn Lâm Ngọc lạnh một tiếng, vẫn sừng sững tại chỗ, hề nhúc nhích. Cậu lướt mắt đám đông đang vây kín xung quanh một vòng, thong thả cất lời.
“Thứ Sáu tuần , cũng giờ , tại đúng chỗ , cũng là sự việc như thế . Sao lúc đó chẳng thấy ai là " láo" nhỉ?”
“Thứ Sáu tuần ?” Một trong hai giáo viên lộ vẻ ngơ ngác, trong khi còn khi kỹ Ôn Lâm Ngọc thì bỗng biến sắc, vẻ lúng túng hiện rõ mặt.
Ôn Trừng nãy giờ vẫn ở một cách an , chằm chằm bóng lưng Ôn Lâm Ngọc. Hắn nuốt nước miếng, lấy hết can đảm bước lên phía .
“Thứ Sáu tuần ... hai camera an ninh ở khu vực vẫn còn lưu dữ liệu để trích xuất ạ.”
Nghe thấy giọng Ôn Trừng, Ôn Lâm Ngọc nghiêng đầu một cái, nhưng gì.
Ôn Trừng ánh đó làm cho rùng . Hắn thật sự sợ đến phát khiếp. Ôn Lâm Ngọc bây giờ quá tàn nhẫn. Hắn lo rằng nếu cứ đó trơ mắt mà điều lên tiếng, nhỡ một ngày nào đó Ôn Lâm Ngọc tâm trạng , tiện tay cho hai bạt tai thì ?
Với cái hình mảnh khảnh của , ăn hai cái tát đó xong, e rằng chẳng bao giờ còn tỉnh nữa.
Trang Thảo
, thứ Sáu tuần , Ôn Trừng tận mắt chứng kiến tất cả. Khi đó, Ngô Thư Kiệt hỉ hả tát thẳng mặt Ôn Lâm Ngọc, còn chỉ ôm mặt cúi đầu, cuối cùng cũng chỉ nghẹn ngào thốt một câu: “Không .”
Ôn Trừng mà thấy uất ức . Ban đầu cũng định tìm giáo viên giúp đỡ, nhưng nghĩ , nếu bản Ôn Lâm Ngọc tự vững , thì ai giúp cũng chỉ là vô ích.
Thế nhưng, mơ cũng chẳng ai ngờ . Chỉ vỏn vẹn trong vòng ba ngày ngắn ngủi, Ôn Lâm Ngọc biến thành một con khác, hắc hóa điên cuồng đến mức .
Sự việc cuối cùng vẫn theo kịch bản “chuyện lớn hóa nhỏ, chuyện nhỏ hóa ”. Hệ thống camera của trường hỏng hóc, vì thế đoạn băng ghi hình thứ Sáu tuần cũng trích xuất một cách dễ dàng.
Đoạn phim cho thấy rõ ràng rằng khi đó cũng giáo viên cách đó xa, nhưng lúc Ôn Lâm Ngọc đánh, bọn họ chẳng hề bất kỳ động thái can ngăn nào. Vì , hôm nay họ cũng tư cách gì để can thiệp. Bằng , họ sẽ giải thích thế nào về sự phân biệt đối xử rành rành . Chẳng lẽ là vì Ôn Lâm Ngọc khi đó trông dễ bắt nạt hơn ?
Chẳng chuyện hôm nay cũng giống hệt như ? Cũng chỉ vì kẻ đ.á.n.h trông vẻ dễ bắt nạt hơn, nên ai nấy đều xúm khuyên gã nhịn cho qua chuyện.
Điều khiến Ngô Thư Kiệt tức đến hoa mắt, lưng lôi tổ tông của Ôn Lâm Ngọc và đám giáo viên c.h.ử.i rủa bao nhiêu .