Editor: Trang Thảo.
“Mày... mày...” Lâm Vãn Tú đau đớn đến mức thốt nên lời. Vốn từng chịu uất ức như , bà oán hận sợ hãi, chằm chằm kẻ đang ở lối . Con quỷ đòi nợ thật sự quá đáng sợ, bọn họ tuyệt đối thể để nó sống thêm nữa.
Bà thà rằng đừng ngước lên , bởi mới liếc mắt thấy Ôn Lâm Ngọc động thái mới.
“Suýt nữa thì quên mất.” Cậu .
Ôn Lâm Ngọc lấy xấp tiền giấy mà quỷ râu bạc đưa cho, tiến đến mặt Lâm Vãn Tú. Cậu bóp chặt cổ tay bà , đặt xấp tiền lòng bàn tay : “Tôi bủn xỉn như các . Đây là tiền tiêu vặt cho bà, cầm cho chắc .”
Tầm mắt Lâm Vãn Tú mờ vì đau, dừng nơi lòng bàn tay. Khi nhận đó là tiền âm phủ, bà lập tức hét lên một tiếng kinh hoàng hất phăng xấp tiền xuống đất.
Ôn Lâm Ngọc bà , liếc sang xấp tiền ném sàn, ánh mắt lộ rõ vẻ hài lòng: “Tôi kiếm chút tiền cũng dễ dàng gì, bà thể hoang phí như ? Nếu đưa tận tay mà bà nhận, thì…”
Cậu cúi xuống nhặt xấp tiền giấy lên, bóp mạnh cằm Lâm Vãn Tú thô bạo nhét tiền miệng bà , ép bà nuốt chửng bụng.
Ánh đèn trong tầng hầm vốn mờ tối, lúc Ôn Lâm Ngọc trông hệt như một con ác quỷ bò lên từ địa ngục.
Đám Ôn Trừng đuổi tới tận mắt chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng .
Sau khi “thuận lợi” giao tiền cho Lâm Vãn Tú, Ôn Lâm Ngọc thẳng dậy, rút khăn tay trong túi lau sạch đôi tay thản nhiên bước về phía cửa. Bất kể là ai xông lên định khống chế, đều thẳng chân đá văng chỗ khác.
Ra khỏi phòng, nặng nề sập cửa .
Phía cánh cửa là đám bảo vệ ngã gục đất, rên rỉ ngừng, cùng với một Lâm Vãn Tú nước mắt nước mũi giàn giụa, đang liên tục nôn khan.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại dammy.me - https://www.monkeyd.com.vn/dai-ma-vuong-day-toi-lam-nguoi-xau/chuong-23-la-toi-nem-day-thi-da-sao.html.]
Ngoài cửa, Ôn Hồng Bác giơ tay chỉ thẳng Ôn Lâm Ngọc, đôi tay run bần bật. Giống như Lâm Vãn Tú, ông cứ lắp bắp “mày… mày…” hồi lâu mà vẫn nên lời.
Ôn Trừng nuốt nước miếng một cái. Thấy Ôn Lâm Ngọc định lên lầu, vô cùng thức thời mà né sang một bên, tuyệt đối dám cản đường. Với dáng vẻ hiện tại của Ôn Lâm Ngọc, ai cản thì đó c.h.ế.t chắc.
Trời đất ơi, nhà họ Ôn hôm nay thật sự sắp đổi chủ .
Ôn Lâm Ngọc xử lý xong việc liền phòng ăn. Lần , tùy ý chọn một chỗ xuống. Đám giúp việc trong bếp đầy do dự, nên mang bữa tối lên cho .
“Cơm ?” Ôn Lâm Ngọc bình thản hỏi: “Tôi nhắc thứ hai.”
Người giúp việc từng bưng đồ ăn cho hôm qua hôm nay lập tức mang phần cơm của Ôn Lâm Ngọc đặt xuống mặt . Vừa , bọn họ đều tận mắt chứng kiến vị đại thiếu gia vốn chút địa vị cảm giác tồn tại nào trong nhà , mà dám lôi phu nhân xuống tầng hầm, vẫn thản nhiên bước như từng chuyện gì xảy .
Nhìn thế nào cũng thấy giống như phát điên.
Vị đại thiếu gia mờ nhạt tiếng tăm thì bọn họ còn dám khinh nhờn, bắt nạt. đối mặt với một kẻ điên vấn đề tâm thần, những làm thuê như bọn họ tuyệt đối dám chọc . Bọn họ vẫn còn ở nhà họ Ôn, lỡ như nửa đêm nửa hôm vị tổ tông cầm d.a.o giường thì . Chỉ nghĩ thôi cũng thấy sởn gai ốc.
Bữa cơm hôm nay vô cùng phong phú, món ăn đa dạng, màu sắc và hương vị đều hấp dẫn. Trên bàn ăn chỉ một Ôn Lâm Ngọc, thong dong thưởng thức bữa tối một cách thoải mái.
Còn những khác, lúc vẫn đang ở tầng hầm, tìm đủ cách để phá cánh cửa .
Trang Thảo
Cánh cửa mà Ôn Lâm Ngọc đóng cũng giống hệt như cửa phòng của . Nếu sự cho phép của thì đừng hòng mở . Cậu nhốt trong căn phòng đó hơn ba năm trời, còn hiền đức của , e rằng chỉ cần ở đó ba phút thôi cũng chịu nổi .
Nhớ lúc mới đón về, bọn họ sắp xếp cho căn phòng như thế. Khi tuy thấy lạ nhưng cũng chẳng dám hỏi han nhiều. Suy cho cùng, thái độ của bọn họ lạnh lùng đến , còn thì luôn khép nép, bất an. Mọi nỗ lực lấy lòng đều chỉ đổi sự chán ghét. Đến cuối cùng, ngay cả việc hít thở dường như cũng trở thành một lầm, thì lấy dũng khí để đưa ý kiến?
Ôn Lâm Ngọc thong thả hưởng thụ xong bữa tối, đó vườn hoa dạo bộ, cho cá trong ao ăn một lúc mới ung dung trở về căn phòng mới.
Vừa về đến nơi, lập tức bố trí thêm một tầng trận pháp cách âm. Từ giờ trở , động tĩnh lầu đều thể làm phiền đến nữa.